Chương 89: Vậy thì đổi
Nguyễn Ngọc thực ra không đồng tình lắm với câu đó. Cô cũng từng chết rồi, chỉ là không bị nhiễm virus zombie thôi, nhưng vẫn phải phòng người, phòng zombie, còn phải tranh giành vật tư.
Nếu không, sẽ có mấy kẻ ăn no rảnh rỗi chạy đến gây chuyện.
Hiện tại, mối đe dọa chính vẫn là con người. Zombie nhìn quen rồi thấy cũng ưa mắt phết.
Một đám để mục đích ngay trên mặt, một đám giấu trong lòng, ai đáng đề phòng hơn thì rõ rồi còn gì.
“Khi không biết làm sao, các người vẫn còn một con đường đấy.”
“Nói nhẹ nhàng thế. Thế cậu nói xem là đường nào.”
Nguyễn Ngọc nhìn hắn như nhìn thằng ngốc. “Không phải các người vẫn còn đường chết chưa thử sao?”
“Sao, không dám à? Không sao, bọn tôi giúp các người.”
Dứt lời, Nguyễn Ngọc thả ngay dây leo ra trói Quý Sở và Giang Vũ. Dây leo to bằng bắp đùi, dù là dị năng giả tứ giai cũng đành chịu trói, không thể vùng vẫy.
Còn lũ kia thì để chúng đi trước một bước.
“Nói đi, còn tâm nguyện gì chưa trọn? Nói ra cho tôi nghe vui vẻ một phen.”
Đây rõ ràng là xỉ nhục, nhưng Quý Sở không tài nào chống cự nổi, chỉ còn biết căm phẫn nhìn Nguyễn Ngọc.
“Ai nói bọn tôi có đài sen?”
Thấy Tạ Hành Chu đánh nhau dữ, dây leo Nguyễn Ngọc thả ra cũng ra sát thương cực mạnh, Giang Vũ vội nịnh nọt: “Tôi có thể nói, nhưng cô phải thả tôi đi.”
Nguyễn Ngọc cũng lười nhìn, trực tiếp điều khiển dây leo siết chết hắn.
Cô chỉ vào Quý Sở: “Anh nói đi.”
Quý Sở quay đi, không thèm nhìn cô.
“Giết đi.”
“Cô không muốn biết bọn tôi nhận ra cô thế nào à?”
“Anh không nói cơ mà?” Nguyễn Ngọc bực mình nhìn hắn. Cứ tưởng người này không sợ chết? Quý Tri Hy chết mà hắn có phản ứng gì đâu.
“Cô không thả tôi ra, tôi không nói.”
“Vậy đi chết đi.” Nguyễn Ngọc lập tức điều khiển dây leo siết chặt. Muốn nói thì nói, không thì thôi; cô có phải người dễ nói chuyện đâu.
“Anh… tôi nói.”
Nguyễn Ngọc lẳng lặng nới lỏng dây leo một chút.
“Là Đồ Nam cho bọn tôi ảnh của cô.”
Nguyễn Ngọc nhướng mày nhìn hắn. Tưởng thế là cô tin chắc? Tuy Đồ Nam hắc tâm thật, nhưng nhân phẩm ít nhất còn hơn mấy người này.
“Người sắp chết, lời nói thường thiện lương. Cô có thể không tin, nhưng không ngăn tôi nói.”
Quý Sở thản nhiên nói. Đồ Nam không đưa thông tin về Nguyễn Ngọc cho bọn họ, chắc là có hợp tác gì đó với cô. Còn bốn người kia, ước chừng có thù oán với cô.
Dù sao Nguyễn Ngọc cũng không tha cho hắn, chi bằng kéo Đồ Nam xuống nước. Nguyễn Ngọc tin hay không, chí ít sẽ nghi ngờ.
“Vậy à? Tôi thích đối chất trực tiếp hơn. Hay các người đối chất mặt đối mặt đi?”
Không nghe nhầm thì trong tòa nhà này có thêm một nhóm người vừa vào, chắc đang ở phòng bên. Biết điều thế này, trừ Đồ Nam ra chẳng còn ai khác.
“Nếu cậu kêu hắn sang đây, tôi có thể đối chất.” Hắn không tin Đồ Nam lại tới đây đúng lúc thế được.
Tạ Hành Chu bước ra cửa gọi to: “Đồ đại ca, đã đến thì qua nói chuyện vài câu đi? Ở đây có người muốn gặp anh.”
Tuy vừa đánh nhau xong, nhưng anh vẫn nghe thấy động tĩnh khác.
Đồ Nam vừa châm một điếu thuốc, bị Tạ Hành Chu gọi giật mình suýt ném luôn điếu.
Anh đành đứng dậy, thần tài kêu thì phải đến.
“Ái chà, Tạ huynh đệ sống sung sướng nhỉ. Còn em dâu cũng lâu không gặp.”
Nói xong, chưa kịp để Nguyễn Ngọc đáp, hắn đi thẳng tới chỗ Quý Sở. Hắn vừa nghe thấy mà.
“Nghe nói anh muốn đối chất với tôi?”
Nhìn thấy Đồ Nam, Quý Sở hơi hoảng, nhưng mặt vẫn cố tỉnh táo. Sao hắn lại tới đây?
“Trước tôi có đến tìm anh để đổi ảnh của Nguyễn Ngọc.”
“Ừ, có vấn đề gì à?”
“Không có, tôi chỉ xác nhận lại.”
“Ồ, mà tôi có đưa đâu, anh muốn xác nhận gì?”
Quý Sở im lặng. Nguyễn Ngọc lên tiếng: “Ảnh ta nói, hắn nhận ra tôi là nhờ vào bức ảnh của Đồ đại ca.”
Đồ Nam mắt mở to, mặt đầy oan ức: “Em dâu, oan cho tôi quá. Em còn không biết nhân phẩm tôi à? Tuy hắc tâm nhưng nói lời giữ lời mà.”
“Đã nói không tiết lộ thông tin của các người thì tuyệt đối không tiết lộ một chút. Còn con Bạch Trà đó không liên quan đến tôi.”
“Nhân phẩm của Đồ đại ca, tất nhiên tôi tin. Nhưng đại ca thấy xử lý người này thế nào?” Nguyễn Ngọc nhìn hắn với nụ cười lạnh.
“Cái này à, em dâu muốn xử lý thế nào thì xử thế ấy.”
Thấy Đồ Nam nói vậy, Nguyễn Ngọc cũng lười nói nhảm, trực tiếp điều khiển dây leo siết chết Quý Sở. Tạ Hành Chu bắn thêm một đòn gió để bảo đảm.
Mọi người kéo mấy cái ghế ra ngồi. Tạ Hành Chu lên tiếng: “Không biết Đồ đại ca tìm bọn tôi có chuyện gì?”
Đồ Nam cười xòa: “Tất nhiên là có việc làm ăn. Bạch Trà tuy đi rồi, nhưng để lại không ít tin tức đâu.”
“Ví dụ?”
“Cái hạt sen giải độc, với lại em dâu thu được một siêu thị lớn.”
“Chỉ vậy thôi?” Nguyễn Ngọc nghi hoặc. Bạch Trà chỉ nói nhiêu đó á?
“Tạ huynh đệ, em dâu, các người không sợ zombie nên không biết quả biến dị giải độc zombie nó hot thế nào đâu.
Đó là thứ có tiền cũng khó mua. Một tin như vậy có thể đổi ở chỗ tôi một cái xe ngon, còn tin kia thì cho ít đồ ăn.”
Đồ Nam miệng rộng phun ra một phen bán đứng Bạch Trà. Tuy hắn biết Nguyễn Ngọc chắc cũng đoán ra, nhưng hắn nói ra thì tỏ rõ lập trường của mình.
“Vậy anh đến đổi hạt sen?”
“Chủ yếu là vậy, nhưng nếu đổi được thứ khác cũng được.”
Tạ Hành Chu xen vào: “Thứ khác là?”
“Giống món quà tặng trong lần giao dịch đầu của chúng ta ấy.” Món đó đắt hàng cực, hắn trực giác Nguyễn Ngọc có không ít đâu.
Đối với Đồ Nam, người lấy vật đổi tin mà còn không lấy phí tin, Nguyễn Ngọc vẫn giữ thiện ý. Quan trọng nhất là lão đại của Đồ Nam không đứng phe ai, chẳng ăn chặn bên nào.
Tự nhiên cũng không lo sau này thành kẻ địch.
Thấy bộ dạng Nguyễn Ngọc, Tạ Hành Chu biết cô đồng ý, bèn hỏi: “Vậy Đồ đại ca nói giá trước đi.”
Thấy có cửa, Đồ Nam không vòng vo: “Hai trăm tinh hạch tứ giai một bông thế nào?”
Nguyễn Ngọc nhíu mày. Một đài sen có mười mấy hạt. Ngoài kia truyền một hạt là giải được độc zombie, nhưng còn tùy mức độ thương tích.
Nếu trọng thương thì một hạt chẳng đủ. Bị cào xước thông thường thì không vấn đề.
Nhưng tận thế lâu rồi, phần lớn người ta chiến đấu với zombie chỉ bị thương nhẹ, đâu phải tình cảnh zombie vây thành không chạy thoát được.
Hai trăm tinh hạch đổi mười mấy hạt sen, thế nào cũng thấy lỗ. Đồ Nam cầm về chắc bán từng hạt một.
Thấy vẻ mặt hai người, Đồ Nam biết giá này không ổn, liền tăng: “Ba trăm?”
Im lặng.
“Bốn trăm?”
Vẫn im lặng.
Đồ Nam nghiến răng: “Bốn trăm năm mươi.” Đây là giới hạn cuối cùng của hắn.
Tuy zombie tứ giai xuất hiện nhiều, nhưng góp được từng này tinh hạch cũng chẳng dễ. Có nhiều hắn phải mượn của anh em chỗ khác, định trông vào mấy hạt sen này kiếm lời trả nợ.
Nhìn vẻ mặt đau đớn của Đồ Nam, Nguyễn Ngọc gật đầu: “Đồ đại ca đã có lòng thành thế, vậy thì đổi thôi.”
