Chương 71: Tổ đội
Sáng sớm, Bạch Thanh Nguyệt đã được Tiểu Mễ mời vào biệt thự.
Trong biệt thự, ai nấy đều biết hôm nay sẽ có thêm một người phụ nữ. Mấy kẻ chưa gặp cô đều rất tò mò, bởi nghe nói cô là một mỹ nhân tuyệt sắc.
Ngô Ca cũng không nói Bạch Thanh Nguyệt có dị năng, nên mọi người đều nghĩ cô là người thường. Giờ thấy cô đúng là xinh đẹp, trong lòng ai nấy đều tính toán chuyện gì đó.
“Anh Ngô, anh gọi một người thường đi cùng đội bọn em? Đâu phải phong cách của anh!”
Những người khác cũng bàn tán không đồng tình. Ngô Ca thầm rủa: Nếu không phải vì nữ ma đầu trước mắt bảo mình đừng nói ra, chắc chắn hắn đã vạch trần thân phận của cô rồi. Thực lực của người phụ nữ này mạnh hơn hắn nhiều, sao có thể là người thường được? Không hiểu sao cô lại làm vậy.
Hắn vội dập tắt cơn giận của đám người kia: “Tôi đã quyết định rồi, đừng nói thêm nữa!”
Thế nhưng điều này lại như châm dầu vào lửa trong hậu cung của Ngô Ca. Mấy ả đàn bà đồng loạt ghen tị nhìn về phía Bạch Thanh Nguyệt.
Tiểu Đào mặt trái tim tươi cười như hoa: “Ôi, cô em này đúng là xinh thật, khó trách anh Ngô lại đối xử đặc biệt với em.”
Tiểu Oánh thấy cô được mọi người tung hứng, trong lòng rất khó chịu, liền châm chọc: “Đúng vậy, nhan sắc của cô Bạch đây đúng là hiếm có khó tìm. Mấy chị em chúng ta so với người ta đúng hóa thành phấn thông thường rồi, hì hì! Anh Ngô đối xử khác biệt với cô ấy cũng là đáng lẽ!”
Câu nói này càng khiến mấy ả phụ nữ bất mãn, đồng loạt địch ý nhìn Bạch Thanh Nguyệt.
Ngô Ca thấy vậy, sợ mấy người này tự vả mặt đắc tội đại nhân, hắn cũng bị liên lụy: “Mấy cô im lặng chút đi, còn gây chuyện thì cút ra ngoài…”
Mấy người đàn bà nghe thế đều không dàm rên rỉ, sợ bị Ngô Ca ném ra ngoài cho xác sống xơi. Chúng vừa ghen vừa sợ.
Ngô Ca nói: “Mấy cô đi vào phòng đi, ở yên đó, chúng tôi họp.”
Tiếp theo, mấy người họp bàn lộ trình rồi chuẩn bị lên đường. Bạch Thanh Nguyệt không xen vào, mục đích của cô chỉ là đi cùng bọn họ để thăm dò tình hình ở Chiết Thị, dù sao đám người này là dân bản địa, chắc chắn quen thuộc hơn cô nhiều.
Đội nhỏ tổng cộng 5 người: đội trưởng Ngô Ca, Tiểu Mễ, cùng ba nam dị năng giả khác. Bạch Thanh Nguyệt coi như là ngoại biên.
Cô không nói một lời nào suốt chặng. Ngô Ca lúc đầu cũng hồi hộp, sau thấy cô có thái độ “sao cũng được” thì yên tâm. Tuy không biết cô nương này vì sao lại gia nhập đội của hắn, nhưng đắc tội là không được.
Tiểu Mễ rất nghe lời Ngô Ca. Ba thành viên còn lại tuy không hài lòng khi phải kéo theo một tiểu thư yếu đuối như Bạch Thanh Nguyệt chỉ biết chậm chân, nhưng đã đội trưởng nói thì chúng cũng không dàm càm ràm.
Ba người họ là Trương Bằng, Triệu Quân, Vương Đông, trông đều cỡ hai mươi tuổi.
Đeo ba lô xong, cả bọn lên một chiếc xe tải lớn. Tính cả Bạch Thanh Nguyệt là 6 người, vừa đủ chỗ!
Tiểu Mễ lái xe, Bạch Thanh Nguyệt được xếp ngồi ghế phụ. Phía sau là Ngô Ca và ba người đàn ông.
Suốt đường đi, họ đều tỏ ra khá ổn. Bạch Thanh Nguyệt không có ý động thủ, chỉ có Ngô Ca thường lén liếc nhìn cô, sợ cô không vui.
Đám người tới một siêu thị lớn khác, nơi này khá hẻo lánh, chưa bị phát hiện. Cả bọn mừng rỡ: Lần này ra ngoài vận khí tốt thế!
Chúng hớn hở chạy vào, thấy rất nhiều đồ ăn v nước uống, vui đến nỗi không ngậm được miệng. Đúng là vận khí quá tốt!
Ai nấy đều nhét đầy ba lô, rồi mang ra xe. Thấy gì có thể lấy đều vơ vào, cảnh tượng đó đến Bạch Thanh Nguyệt cũng giật mình. Cô cũng chọn lấy một ít, rồi tránh người lén chuyển vào không gian.
Ví dụ như mấy đồ như hạt dưa, lạc, hoa quả khô trên kệ, đều là gói riêng chưa hỏng. Mấy thứ đã mở nắp hỏng rồi thì cô không lấy. Tranh thủ lúc mọi người không chú ý, cô lên lầu.
Cô phát hiện tầng này là quần áo, nam nữ, bốn mùa đều có. Cô không khách sáo, vơ hết những thứ ưng mắt vào không gian.
Rồi trong góc, cô thấy một dãy vòng tay ngọc, vàng bạc. Cô mở tủ kính, thu hết vào không gian. Tuy vàng bây giờ không có giá trị, sau này thì sao? Vòng ngọc có thể tăng linh khí cho không gian, nên cô cũng lấy.
Sau đó cô nhanh chóng leo lên từng tầng, không bỏ sót tầng nào, chọn những thứ mình cần bỏ vào không gian. Mấy tên đàn ông thô lỗ trong đội chẳng phát hiện thiếu gì.
Đến khi cô tham quan xong, lén xuống lầu, mấy người kia còn chưa thấy cô đã rời đi.
Bạch Thanh Nguyệt đột nhiên phát hiện phía Vương Đông, bên kệ hàng có một xác sống đang lặng lẽ tiếp cận anh ta. Cô vội lên tiếng: “Vương Đông, có xác sống, phía sau!”
Vương Đông nghe thế giật bắn, quay lại thì thật có xác sống toan tập kích hắn. Hắn vội lăn sang một bên, mới né được một kiếp.
Hắn là dị năng thổ hệ cấp 2, con xác sống này chắc cấp 3. Vương Đông vừa né vừa biết chẳng đánh lại, vội chạy về phía đồng đội cầu cứu: “Đội trưởng cứu mạng! Tôi đánh không lại xác sống!”
Ngô Ca thấy bộ dạng thảm hại của hắn, trong lòng than thở thật vô dụng, rồi vận dị năng tạo một cơn lốc gió thổi xác sống ngã lăn xuống đất, quát: “Bồi thương mau! Sợ gì!”
Vương Đông nhìn đất, thấy cơ hội, rút dao chém vào xác sống, tưởng rằng giết được nó.
Ai ngờ đầu nó chẳng đứt. Xác sống thừa cơ truyền tín hiệu cho đồng bọn. Miệng nó phát ra tiếng gầm gừ.
Vương Đông biến sắc, chém thêm một nhát cuối cùng mới giết chết xác sống, rồi moi ra hạt nhân trắng cấp 3 của nó.
Hỏng rồi. Bạch Thanh Nguyệt đoán không sai: Tiếng nó vừa rồi có thể gọi đại bọn xác sống tới. Nếu không đi nhanh thì muộn.
Cô dùng tinh thần lực truyền âm riêng cho Ngô Ca, giải thích tình hình.
Ngô Ca nghe xong mặt tái mét, nghiến răng nghiến lỡ nhìn Vương Đông – kẻ thành sự có thừa bại sự có dư.
“Khụ, mọi người mau đi, không lấy đồ nữa. Xác sống vừa phát tín hiệu gọi đồng bọn, lập tức lên xe!”
Vốn chẳng ai tin, nhưng lúc đó cửa đã có rất nhiều xác sống kéo tới. Ai nấy đều cảm giác mặt đất rung chuyển, không một ai không tái mặt.
“Nhanh!”
Cả bọn liều mạng chém giết xác sống mở đường. Bạch Thanh Nguyệt cũng rút đao Nhật tham chiến. Đao một nhát một mạng, thân pháp cực kỳ lợi hại, khiến Vương Đông và mấy người kia ngây người. Dĩ nhiên Bạch Thanh Nguyệt cũng lén dùng tinh thần lực bảo vệ mình.
Cô đi cuối đoàn, nhưng bình thản nhất, không hề bị thương, khiến ai nấy đều nhìn với cặp mắt khác.
Đánh giết hồi lâu, cuối cùng cũng mở được một con đường máu. Bạch Thanh Nguyệt cố ý tụt lại sau, lén dùng dây leo hệ mộc gom góp hết hạt nhân trong đầu lũ xác sống, tất nhiên đây là mệnh lệnh của cô.
Trong bán kính 100m sắp có đại bọn xác sống tụ tập. Tiểu Mễ lái xe, Bạch Thanh Nguyệt ghế phụ, ba người kia ngồi thùng xe sau.
Đám xác sống lao nhanh, ngày càng gần. Thấy vậy, Bạch Thanh Nguyệt lấy súng từ trong ba lô, ra sau xe bắn, đùng đùng đùng…
Từng đứa xác sống ngã xuống. Một đứa chạy tới bên ghế phụ toan túm Bạch Thanh Nguyệt, cô gái đao một nhát gửi nó lờn trời.
Ba người sau xe liên tục dùng dị năng công kích lũ xác sống muốn trèo lên xe. Chúng không từ bỏ, cố bỏ lên xe.
Bạch Thanh Nguyệt lấy lựu đạn, ném về phía đại bọn xác sống phía sau. Đoàng! Nổ chết cả một mảng.
Rồi từ ba lô, cô lấy mấy túi máu, ném mạnh ra phía sau xe khoảng 20 mét, thành công thu hút sự chú ý của đám xác sống. Tiểu Mễ thở phào.
Không bị xác sống vây, hắn nhấn ga, cuối cùng cả đám thoát được. Cứ thế, chạy mãi tới 10 km ngoài, thấy đã bỏ xa đám xác sống, mọi người mới dám thở ra.
Ngồi lại trong xe, mọi người lấy hạt nhân ra bổ sung năng lượng, phòng bị chiến đấu bất cứ lúc nào.
Tiểu Mễ chỉ lo chạy trốn, không biết đã lao tới chỗ nào. Anh hỏi Ngô Ca: “Tiếp theo quay về hay sao?”
Bạch Thanh Nguyệt truyền âm cho Ngô Ca: “Phía trước có trại chăn nuôi, trong đó có một đàn lợn nhà chưa dị biến. Anh có hứng không?”
Ngô Ca ngạc nhiên nhìn cô, không hỏi thêm, trong lòng càng khẳng định cô là đại nhân ẩn giấu. Vừa rồi chính cô đã cứu cả đám. Hắn không phải kẻ vong ân phụ nghĩa, trực giác mách bảo lời cô nói là thật.
Ngô Ca không nói thẳng, chỉ đáp: “Cứ lái tiếp về phía trước, xem có đồ dùng gì không.”
Mọi người không phản đối, dù sao bọn chúng cũng chẳng thu nhặt được quá nhiều, toàn bộ tại cái siêu thị kia mà ra.
Xe chạy chậm, rồi mọi người thấy trại chăn nuôi trước mặt. Mơ hồ nghe tiếng lợn kêu, ai nấy mừng rỡ. Chẳng lẽ?
Tiểu Mễ kích động: “Ôi vận tốt quá, vẫn còn lợn! Thế thì ngon rồi, được ăn thịt tươi rồi, ha ha ha ha…”
Ngô Ca liếc Bạch Thanh Nguyệt một cái, ánh mắt rất phức tạp.
“Được rồi, nhỏ tiếng thôi, sợ xác sống không nghe thấy chắc?”
Tiểu Mễ vội bịt miệng, không dàm nói nữa. Mọi người xuống xe vào chuồng, quả nhiên thấy mười mấy con lợn ốm tong, chắc cũng lâu ngày không ai cho ăn. Không biết chủ nhân đã đi hay chết rồi.
“Cũng được, tuy gầy nhưng vẫn là thịt. Mạt thế rồi chưa được ăn thịt lợn tươi bao giờ!”
Bạch Thanh Nguyệt không quan tâm, trong không gian của cô có cả núi thịt, ngày nào cũng ăn thịt tươi các loại, chẳng thèm chút này.
Ngô Ca bảo mọi người xử lý lợn. Đề phòng lợn quậy, chúng giết hết rồi chất lên xe.
Không may, lúc sửa soạn con cuối cùng thì gặp một đội dị năng giả khác.
Đám đó hung thần ác sát, tổng cộng 10 người, đông gấp đôi bọn chúng. Mọi người nhìn nhau, biết sắp có trận ác chiến.
“Ôi chao, Phong Ca, nhiều thịt lợn thế! Ngon rồi, bọn mình cuối cùng cũng có thịt tươi!”
Tên Phong Ca đó trắng trợn lướt qua chúng, rút tay túi quần tiến lại, lấy giọng ra lệnh: “Mấy người để lợn lại, cút đi cho nhanh!”
“Dựa vào cái gì? Mẹ tưởng mình mặt to lắm?”
Tiểu Mễ hừ đáp.
Phong Ca liếm răng: “Dựa vào cái gì à? Bọn này là người của cứ địa Nguyệt Lạc, chắc đã nghe danh rồi nhỉ?”
Tiểu Mễ không biết, quay sang nhìn Ngô Ca. Hắn thầm kêu không ổn. Người của Nguyệt Lạc cực kỳ tàn nhẫn, hạ thủ ác, nổi tiếng chiến đấu khỏe và hung dữ. Hắn không dàm gây sự.
“Hay là thế này, tôi chia cho các anh một nửa. Dù sao bọn tôi tới trước, không thể tay không ra về được. Anh thấy sao?”
Phong Ca nhìn hắn đầy trào phúng: “Anh là đội trưởng của chúng à? Tôi bảo để lại hết mà không nghe hả? Một là để đồ, hai là để mạng. Tự chọn đi.”
Ngô Ca uất nghẹn. Nếu hắn thực sự nhún vậy thì sau này cũng đừng hòng làm đội trưởng. Thà chết không lùi, đánh cược một phen. Hắn nắm tay: “Vậy xin lỗi, tôi không thể đáp ứng.”
“Ồ? Vậy thì để mạng lại đi…”
“Động thủ!”
Bạch Thanh Nguyệt đứng bên cạnh. Ngô Ca và Phong Ca hai đội trưởng lao vào nhau, đàn em cũng tàn sát quyết liệt.
Chốc lát, cả hai bên đều bị thương, nhưng đội của Ngô Ca ít người lại yếu thế, không thể so sánh với đội của Phong Ca tàn độc. Toàn thân máu me.
Ngô Ca là dị năng phong hệ, đột nhiên biến mất rồi xuất hiện sau lưng Phong Ca đánh lén. Phong Ca lập tức phản ứng, xoay người tấn công lại.
Hắn là dị năng hỏa hệ cấp 4, ngọn lửa cuồng bạo bùng cháy trong tay. Ngô Ca né không kịp, bị hắn thiêu cháy cánh tay trái.
Xì…
Thấy đội trưởng bị thương, Vương Đông mấy người phân tâm, lập tức bị Phong Ca và đồng bọn khống chế, bắt giữ không lay động được.
“Ngô Ca cẩn thận! Đừng lo chúng tôi, mau trốn đi!”
Sao hắn có thể trốn? “Chết thì cùng chết, có chết cũng phải kéo một kẻ đệm lưng!”
Người đàn ông với tay trái tay phải run yếu cố gắng điều động dị năng lớn nhất. Một cơn lốc xoáy cỡ 5 mét vuông hiện ra trước mặt, tốc độ càng lúc càng nhanh, lao về phía Phong Ca. Phong Ca cũng cảm nhận được một luồng phong lực mạnh, quần áo bị rách tơi tả, mặt mũi biến dạng.
Hắn cũng tạo một cơn lốc xoáy lửa, đối chọi trực diện với Ngô Ca. Lốc trắng và lốc đỏ quấn lấy nhau, cùng triệt tiêu, cuối cùng Phong Ca thắng cuộc. Ngô Ca phun một ngụm máu lớn, bị thương nặng.
Dị năng đã cạn! Thấy kết quả đã rõ, Phong Ca nở nụ cười đắc ý đầy mỉa mai:
“Sớm chịu thua đi có phải tốt không? Đáng tiếc, vì mấy con lợn mà mất mạng. Anh làm đội trưởng như thế quá bất tài, chính anh hại họ, không phải tôi!”
“Nhìn bộ dạng hèn hạ của anh đi, chết rồi kiếp sau đừng đầu thai làm người, làm lợn cho xong.”
“Một con lợn tốt đấy, ăn xong ngủ, ngủ xong lại ăn…”
Bên thắng cuộc bắt đầu chế nhạo điên cuồng.
Bọn chúng đã tới trước xe tải, sẵn sàng lấy cả xe lẫn đồ. Lúc này Bạch Thanh Nguyệt lên tiếng:
“Mấy người mù à, không thấy ở đây còn một người hả?”
Phong Ca lúc đó mới nhìn cô. Vừa thấy, hắn đã ngây người trước sắc đẹp. Giai nhân thế này sao vừa rồi không phát hiện?
“Mỹ nhân, em định thay mấy kẻ hèn này đòi nợ à? Bọn chúng chẳng xứng với em. Em theo tôi đi, đừng nói đến lợn, sơn hào hải vị gì cũng có!”
Đàn em hắn hùa theo: “Phong Ca, mỹ nhân này quá hợp với anh! Dẫn ra ngoài oai thế cơ chứ, ha ha ha ha!”
Phong Ca nhìn gương mặt tuyệt mỹ và thân hình yêu kiều của Bạch Thanh Nguyệt, càng nhìn càng thích, lòng nóng bừng, đã bắt đầu tưởng tượng cuộc sống sau này với cô.
Hắn liếm môi: “Thế nào?”
Bạch Thanh Nguyệt khinh khỉnh nhìn hắn: “Tôi nói là không thế nào. Mấy người chỉ là lũ phế vật mà cũng dám mơ đến tôi. Giờ cho chúng mày cơ hội, cút ngay, không lát nữa chỉ còn cách để lại tánh mạng!”
Cô đem nguyên lời hung hãn của Phong Ca lúc nãy ném lại cho hắn.
