Chương 99: Đoạt quyền
Tiểu Điền Nhã, Hạo Thần và Ninh Ngọc Dương ba người đang mật thám trong một căn phòng.
Cô ta mặt đầy khó chịu: “Chúng ta còn phải đợi đến bao giờ? Thằng Phùng Viễn Chu đó đúng là đồ vô dụng. Thấy chưa, lần này xác sống vây thành, chúng ta ở ngoài liều mạng kiếm danh tiếng cho hắn, còn hắn thì ngồi không hưởng lợi!”
“Anh Hạo Thần, anh nói gì đi chứ!”
Người đàn ông gõ tay lên bàn suy nghĩ: “Vậy thì mai động thủ. Nhân lực thế nào rồi?”
“Còn phải nói sao? Phùng Viễn Chu vốn là đồ vô dụng, chẳng có chút dị năng nào. Em chỉ cần nói cái bí mật này ra, anh đoán xem? Tất cả bọn họ đều đồng ý, tất nhiên cũng nhờ công của anh Hạo Thần, ai mà chẳng công nhận năng lực của anh chứ.”
Ninh Ngọc Dương bất phục: “Nhã Nhã, em nói thế này không đúng, anh cũng đã góp công rất lớn đấy chứ?”
“Phải, Ngọc Dương cũng có công. Chỉ cần ba chúng ta thì việc gì mà chẳng làm được!”
“Thôi, Ngọc Dương, cậu đi nghỉ trước đi.”
Phòng chỉ còn Tiểu Điền Nhã và Hạo Thần. Cô cởi áo khoác, để lộ chiếc váy đỏ gợi cảm bên trong, rồi ngồi lên đùi người đàn ông. Ánh mắt hắn tối lại.
“Hạo Thần, lâu rồi chúng ta không… Gần đây em thấy anh để ý đến cái con Bạch Thanh Nguyệt đó nhiều lắm, anh không phải là…”
Đừng nhìn Tiểu Điền Nhã vẻ ngoài trong sáng, nhưng cô ta rất biết cách quyến rũ đàn ông. Tay cô không ngừng châm lửa trên người hắn, bị hắn nắm chặt lấy: “Muốn vậy hả, hả?”
Hạo Thần cũng bị cô ta khơi dậy lửa dục, liền xô ngã cô, dùng dị năng tắt đèn, rồi thân hình cao lớn đè lên người phụ nữ. Chẳng mấy chốc vang lên những âm thanh khiến người ta đỏ mặt.
Bạch Thanh Nguyệt bị bắn ra khỏi không gian, cô không ra ngoài. Cô dùng tinh thần lực dò xét tình hình bên ngoài. Hiện tại cửa căn cứ đều là người của Vương Cường, cô phải đợi gió êm sóng lặng mới lẫn ra được. Dù sao cô cũng có ăn có uống, nếu có người tới, cô coi như chui vào không gian trốn, ai tìm cũng chẳng thấy!
Hạo Thần sảng khoái đứng dậy, rồi Tiểu Điền Nhã mặt đỏ bừng cũng theo ra đại sảnh.
Ninh Ngọc Dương thấy Tiểu Điền Nhã vui vẻ chào hỏi: “Làm cho em bữa sáng đây, ăn nhanh lên!”
Rồi anh ta vô tình liếc thấy dấu hôn trên cổ cô gái, cùng vẻ mặt thẹn thùng của cô, nghĩ ra điều gì đó, liền trừng mắt nhìn Hạo Thần đầy ác ý.
Hắn không hề nấu cho tên đàn ông đó bữa sáng.
“Ngọc Dương, sao anh chỉ làm có một phần thôi?”
“Anh ăn xong rồi, chỉ có em chưa ăn thôi. Ai đó tự lo lấy đi!”
Tiểu Điền Nhã hơi ngượng, nhìn hai người.
“Em ăn đi, anh ăn ít đồ vặt là được.” Hạo Thần nói với cô.
Ăn sáng xong, lúc này Phùng Viễn Chu vẫn đang ở biệt thự của mình. Bọn họ tập hợp mấy trăm người, hùng hổ kéo đến biệt thự của ông ta.
Phùng Viễn Chu đang ở phòng Phùng Lam, nhìn đứa con gái nằm ườn mấy ngày trời tiêu cực thảm hại, ông ta hận không rèn sắt thành thép: “Lam Nhi, sao con lại để mắt đến thằng hỗn thế Hạ Lâm Uyên đó? Con không biết bố và nó là đối thủ cạnh tranh sao? Nó làm sao chấp nhận con được, ngốc quá!”
“Bố, con thích anh ấy!”
“Con à, trước đây bố bảo con dụ dỗ Hạo Thần thì con không chịu, bỏ tiền lớn tổ chức yến tiệc thì con phá hỏng. Con biết bên ngoài đang đồn gì không? Con gái của Phùng Viễn Chu ta tranh phong ghen tị với đàn bà khác, còn hãm hại người ta, mấy cái mặt già này để đâu?”
“Bố cũng đã dọn dẹp hậu quả cho con rồi. Bây giờ con tiêu cực thành thế này, chẳng giống con gái của Phùng Viễn Chu chút nào, cứ như mẹ mày đã chết kia vậy!”
“Bố, không được nói mẹ con! Đều tại bố độc đoán, với mẹ con thế nào, với con cũng thế, bố là một kẻ lạnh lùng vô tình!”
“Bốp!”
Người đàn ông tát vào mặt cô: “Con tự suy nghĩ lại đi!”
“Hu hu…”
Phùng Lam ấm ức chùm chăn khóc, hai cha con họ chẳng hề biết chuyện gì sắp xảy ra.
Hạo Thần dẫn mấy trăm người bao vây biệt thự của Phùng Viễn Chu. Xung quanh đám người xem, bọn họ khoanh tay đứng nhìn.
“Trời, chuyện gì thế? Tôi bị ảo giác à? Lại thấy Hạo Thần cho người vây nhà của cơ trưởng Phùng?”
“Suỵt, đồ ngu nhỏ tiếng thôi, muốn chết à? Chúng ta chỉ kiếm miếng ăn thôi, ai làm cơ trưởng thì có liên quan gì? Đứng xem là được!”
“Ồ, cũng phải ha!”
“Nghe nói gì chưa? Cơ trưởng Phùng của chúng ta lại không có dị năng cơ đấy!”
“Má, thật giả vậy? Thế hắn ngồi lên ghế đó kiểu gì? Chẳng lẽ tao cũng ngồi được? Tao còn là dị năng giả cấp ba đây!”
“Mày biết gì, nghe nói là nhờ nữ thần Tiểu Điền Nhã chơi thân với con gái Phùng Viễn Chu, nên Hạo Thần mới đỡ hắn lên. Chắc bây giờ cơm chẳng lành canh chẳng ngọt rồi.”
…
Người xung quanh bàn tán xôn xao, ai cũng tỏ ra xem kịch vui. Dù sao chức cơ trưởng của Phùng Viễn Chu đến cũng không chính đáng, trong lòng đám người này có hắn hay không chẳng khác gì nhau, chẳng ai nói đỡ hắn.
Hơn nữa Hạo Thần đã tung tin Phùng Viễn Chu không có dị năng ra ngoài từ sớm, nên càng chẳng ai đứng về phía ông ta.
“Các người muốn làm gì!”
Lính canh của Phùng Viễn Chu quát, rồi tên tâm phúc biết ý liền chạy đi báo tin cho Phùng Viễn Chu.
Hạo Thần không dài dòng, trực tiếp dùng dị năng băng mà giết mấy tên lính gác cửa. Đám lính thấy bọn họ tàn nhẫn lại đông người, liền vứt vũ khí bỏ chạy.
“Cơ trưởng Phùng, đại sự không ổn rồi!”
Người đàn ông đang nghỉ trưa trong thư phòng, nghe tiếng ồn liền hỏi: “Chuyện gì?”
“Hạo Thần tạo phản rồi! Ngài xem, bọn chúng tập hợp cả trăm người, vây kín chỗ ta!”
Phùng Viễn Chu run người, ông ta giấu bàn tay run rẩy ra sau lưng, không muốn tâm phúc thấy mình sợ.
Giả vờ bình tĩnh nói: “Anh tập hợp người của ta chống lại, những người khác ta đã có sắp xếp.”
Thân hình ông ta còng xuống, vội vàng từ két sắt trong thư phòng lấy một túi hạt nhân, rồi tìm Phùng Lam đang ngủ: “Lam Nhi, dậy mau! Hạo Thần tạo phản, mang mấy trăm người bao vây chúng ta rồi. Con mau chạy đi, bố đã để lại đường lui cho con. Cầm lấy mấy hạt nhân này, mau chạy!”
Phùng Lam giật mình tỉnh dậy, nghe vậy không dám tin: “Bố, bố mơ à? Sao lại nói linh tinh thế!”
Phùng Viễn Chu nhìn đứa con gái ngu ngốc này một cách phức tạp, không trách nó dẫn sói vào nhà, nếu không phải tự mình tham lam, có lẽ đã không có ngày hôm nay.
Ông nhét hạt nhân vào tay con gái, kéo cô đến cửa sổ, rồi thấy Hạo Thần và Tiểu Điền Nhã dẫn người đang giết lính canh của họ.
Đầu óc cô lập tức tỉnh táo: “Bố, chúng ta mau chạy đi! Đều tại con, tại con…”
Người đàn ông kéo cô vào thư phòng, dời tủ, ấn nút, một cánh cửa bí mật mở ra. Ông đẩy Phùng Lam vào, trên gương mặt già nua đầy bất nhẫn: “Lam Nhi, từ nay chỉ còn một mình con thôi. Sống tốt nhé, nhớ đừng dễ dàng tin ai nữa. Mau đi!”
Phùng Lam tuy thường ngày nổi loạn, nhưng đó là cha cô, người thân duy nhất. Làm sao cô có thể bỏ ông mà đi? Nếu không phải cô đưa Tiểu Điền Nhã vào căn cứ thì đâu có ngày hôm nay!
“Con không đi!”
“Con không đi, bố đập đầu chết ở đây luôn! Con mau đi!”
Phùng Viễn Chu đẩy mạnh cô vào, rồi ấn nút đóng cửa, kéo tủ về chỗ cũ. Xác nhận không có sơ hở, ông vội chạy xuống đại sảnh chờ.
Người của Phùng Viễn Chu hoàn toàn không chịu nổi một đòn. Các dị năng giả dưới trướng ông bị người của Hạo Thần chém giết, kể cả tên tâm phúc vừa nãy.
“Rầm!”
Vài thi thể bị ném vào đại sảnh, đây là hành động khiêu khích của Hạo Thần đối với Phùng Viễn Chu.
Bên ngoài, dị năng giả hai bên đang chém giết lẫn nhau. Hạo Thần dẫn Ninh Ngọc Dương và Tiểu Điền Nhã xông vào, người đẫm máu, sát khí đằng đằng.
Thấy Phùng Viễn Chu bình thản ngồi trong đại sảnh, bọn họ có chút ngạc nhiên.
“Tại sao các người lại làm vậy? Ta đối xử với các người không tệ mà!”
Tiểu Điền Nhã khinh thường: “Trách thì trách con gái ông quá ngây thơ, tôi nói gì nó cũng tin. Ông nói đi, một tay già tơ như ông sao lại đẻ ra đứa con gái ngốc nghếch như vậy!”
Ninh Ngọc Dương: “Lão già, ngỡ tưởng bọn tao nâng đỡ mày vì cái gì? Hạ Lâm Uyên là cục xương cứng không nhằm nổi, nên mới tìm đến mày. Một thằng vô dụng không có dị năng cũng đòi ngồi ghế cơ trưởng.”
“Hạo Thần, cậu?”
“Xin lỗi, tôi nhất định phải có được vị trí này.”
Phùng Viễn Chu gật đầu, cũng chẳng còn gì để nói. Ông nhắm mắt, chuẩn bị chịu chết.
Tiểu Điền Nhã tròn mắt, cảm thấy có gì đó không ổn: “Lão già, bạn thân của tôi là Phùng Lam đâu? Ông sắp chết rồi mà nó không thèm ra nhìn một cái à?”
Phùng Viễn Chu: “Tao không biết!”
“Rượu mời không uống, chỉ thích uống rượu phạt. Không nói hả?”
Tiểu Điền Nhã dùng dao chém mấy nhát vào người ông, rồi tiếp tục hỏi: “Bây giờ có thể nói chưa?”
Người đàn ông nghiến chặt răng không cho mình phát ra tiếng, bộ dạng lì như trâu. Tiểu Điền Nhã tức quá đạp thêm mấy cước.
“Vậy thì mày cũng vô dụng rồi!”
Cô ta đang định một dao kết liễu, thì Phùng Viễn Chu đột nhiên đứng dậy, xé áo lộ ra bên trong dày đặc bom, rồi châm ngòi, lao vào Tiểu Điền Nhã.
Cô hốt hoảng: “Bom! Thằng già chết tiệt, còn có chiêu này!”
Hạo Thần kịp thời kéo Tiểu Điền Nhã ra sau, đạp Phùng Viễn Chu văng xa hơn chục mét, rồi cả ba nhanh chóng chạy ra ngoài.
“Ầm!”
Một tiếng nổ lớn vang lên, cả tòa nhà sụp đổ. Sau một màn khói bụi, mọi thứ lắng xuống.
Phùng Viễn Chu chết. Hạo Thần lên ngôi cơ trưởng.
Hạ Lâm Uyên nhận được tin vội vàng chạy đến, chỉ thấy đống đổ nát. Thực ra hắn cũng đoán được phần nào, nhưng mà có liên quan gì đến hắn đâu?
“Chúc mừng cơ trưởng Hạo Thần!”
Một số người bu lại nịnh hót. Hạo Thần bình thản cảm ơn. Khi đi ngang Hạ Lâm Uyên, hắn liếc nhìn hắn ta một cái. Hạo Thần bình tĩnh đối mắt, cũng chẳng nói gì. Mọi điều đều không cần nói ra.
Phùng Lam hoảng sợ chạy trốn trong đường hầm, thoát khỏi căn cứ. Vừa ra đến nơi liền nghe một tiếng nổ cực lớn, cả người cứng đờ, nước mắt tuôn rơi: “Tiểu Điền Nhã, Hạo Thần, Ninh Ngọc Dương, mấy người chết không yên!”
Cô phát hiện ở cửa hang có một chiếc xe đã được chuẩn bị sẵn, trên xe có khá nhiều thức ăn và nước uống. Tất nhiên không cần nói cũng biết là do Phùng Viễn Chu chuẩn bị, có lẽ ông đã sớm biết kết cục hôm nay.
Phùng Lam nghĩ đến việc cha cô cứ bảo cô dụ dỗ Hạo Thần, cô cứ tưởng vì lòng hư vinh. Sau đó cha tổ chức yến tiệc tìm rể cho cô, cô lại bị Tiểu Điền Nhã xúi giục làm ra chuyện mất mặt. Nếu cô không bướng bỉnh như vậy, có lẽ cha đã không chết!
Cô vội leo lên xe, vừa khóc vừa điên cuồng phóng xe về phía xa. Cô không biết đi đâu, nhưng nếu còn ở lại căn cứ Lạc Nguyệt thì chắc chắn sẽ chết.
