Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Không Gian Trong Tay, Hai Đại Lão Theo Đuổi Ta > Chương 24

Chương 24

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 24 có bản audio.

Chương 24: Kẻ điên ghen tuông mất kiểm soát hoàn toàn

 

Sự tồn tại của Lục Hàn Châu luôn là cái gai trong lòng Mặc Tư Uyên.

 

Anh không thể hiện ra ngoài, nhưng anh đứng ở hành lang, nhìn cánh cửa phòng đóng chặt của Nhiễm Hi Thần, đứng rất lâu.

 

Anh nhớ ánh mắt cô nhìn Lục Hàn Châu, không giống với ánh mắt cô nhìn mình. Khi cô nhìn Lục Hàn Châu, ánh mắt cô tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối.

 

Còn cô chưa bao giờ tin tưởng anh, dù đã thân mật đến mức hòa làm một, cô cũng chưa từng mang theo chút tin tưởng hay ỷ lại nào, chỉ đơn thuần là quan hệ bạn tình.

 

Mặc Tư Uyên châm một điếu thuốc, dựa vào tường.

 

Khói thuốc lan tỏa trong ánh đèn mờ của hành lang, làm mờ đi vẻ mặt anh.

 

Mấy ngày liên tiếp, mọi thứ vẫn như thường lệ.

 

Nhiễm Hi Thần ngày nào cũng dậy sớm, họp hành, ra ngoài dọn dẹp, quản lý việc vặt của căn cứ, bận rộn không ngừng.

 

Nhưng cảm giác đã khác.

 

Mặc Tư Uyên bắt đầu để ý những thứ trước đây không để ý—

 

Khi Lục Hàn Châu đưa nước cho Nhiễm Hi Thần, ngón tay anh chạm vào ngón tay cô.

 

Khi Lục Hàn Châu dạy cô dùng dao găm, anh đứng sau lưng cô, sát người chỉnh lại tư thế cầm.

 

Ánh mắt Lục Hàn Châu nhìn cô, mỗi lần lại sâu đậm hơn lần trước.

 

Cuối cùng, tối hôm đó, Mặc Tư Uyên hoàn toàn không kìm chế được nữa.

 

Anh uống nửa chai rượu trắng để lấy can đảm, đẩy mạnh cửa phòng Nhiễm Hi Thần.

 

Cô vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt, xõa trên vai.

 

Cô mặc một chiếc áo phông rộng thùng thình, cổ áo rất rộng, để lộ xương quai xanh.

 

Cô đang ngồi bên giường lau tóc, thấy Mặc Tư Uyên bước vào, tay cầm khăn khựng lại.

 

“Sao anh không gõ cửa?”

 

Mặc Tư Uyên không trả lời.

 

Anh đóng cửa, cố tình khóa trái.

 

Nhiễm Hi Thần nhíu mày, đứng dậy.

 

“Mặc Tư Uyên, anh uống rượu à?”

 

Anh bước đến trước mặt cô, hơi rượu hòa cùng mùi gỗ thông và thuốc lá trên người anh, bao trùm lấy cô.

 

“Tôi hỏi cô một câu.” Giọng anh rất trầm, trầm đến mức như bị ép ra từ cổ họng.

 

“Gì?”

 

“Cô có thích Lục Hàn Châu không?”

 

Nhiễm Hi Thần sững người.

 

“Anh nói gì vậy?”

 

“Đừng giả ngu, cô nghe rõ rồi mà.” Tay anh chống lên tường sau lưng cô, vây cô vào giữa. “Cô nhìn anh ta bằng ánh mắt khác hẳn người khác. Cô tin anh ta, cô không tin tôi.”

 

“Mặc Tư Uyên, anh say rồi.”

 

“Tôi tỉnh lắm.” Mắt anh đỏ ngầu, nhưng ánh nhìn thẳng, không hề mơ hồ. “Cả đời này tôi chưa bao giờ tỉnh táo như bây giờ.”

 

Nhiễm Hi Thần đưa tay đẩy ngực anh.

 

“Anh ra ngoài trước đi, có gì mai nói.”

 

Anh không nhúc nhích.

 

“Nhiễm Hi Thần, tôi hỏi cô một lần, cô trả lời nghiêm túc. Trong lòng cô rốt cuộc có tôi hay không?”

 

Tay Nhiễm Hi Thần khựng giữa không trung.

 

Sự im lặng của cô là câu trả lời anh sợ nhất.

 

Mắt Mặc Tư Uyên tối sầm lại, như một ngọn đèn bị ai đó vặn tắt từ bên trong.

 

“Không có, đúng không.” Anh cười một tiếng, nụ cười đó khiến cô thắt lòng. “Cô lên giường với tôi, chỉ vì cô không muốn cô đơn. Cô để tôi ở bên cạnh, chỉ vì tôi có chút hữu dụng. Những lời cô nói với tôi, những sự im lặng nửa vời đó, đều vì cô lười từ chối.”

 

“Không phải—”

 

“Vậy là gì?” Anh áp sát vào cô, trán gần như chạm vào trán cô. “Nói đi, là gì?”

 

Nhiễm Hi Thần há miệng, không nói nên lời.

 

Cô không nói được.

 

Vì cô không biết.

 

Cô không biết mình rốt cuộc có tình cảm gì với Mặc Tư Uyên.

 

Là thói quen? Là ỷ lại? Là bản năng ôm nhau sưởi ấm trong mạt thế?

 

Hay là thứ gì khác mà cô không dám thừa nhận?

 

Mặc Tư Uyên đợi năm giây.

 

Mười giây.

 

Hai mươi giây.

 

Rồi anh hành động.

 

Anh đẩy cô ngã xuống giường, cả người đè lên.

 

Cô giãy giụa một chút, anh nắm lấy hai cổ tay cô, giơ lên đỉnh đầu, dùng một tay khóa chặt.

 

Tay kia xé áo cô.

 

“Mặc Tư Uyên, anh buông tôi ra!” Giọng cô cao vút, mang theo sự tức giận thật sự.

 

Anh không buông.

 

Chiếc áo phông bị xé toạc, cúc áo bung ra, rơi xuống giường phát ra tiếng kêu khẽ.

 

“Anh điên rồi!” Cô dùng đầu gối đẩy anh, bị anh dùng chân đè lại.

 

Tinh thần lực của cô cuộn trào trong đầu, cô có thể dễ dàng đẩy anh ra, có thể làm anh choáng váng, có thể khiến anh nằm trên giường đến sáng mai.

 

Nhưng cô không làm.

 

Chính cô cũng không biết tại sao mình không làm.

 

Mặc Tư Uyên cúi xuống, môi áp vào vành tai cô, giọng khàn đặc như giấy nhám.

 

“Đúng, tôi điên rồi, điên từ ngày đầu tiên quen cô.”

 

Nụ hôn của anh từ vành tai trượt xuống, đặt lên cổ, lên xương quai xanh.

 

Động tác của anh rất mạnh, mang theo hơi rượu và sự chiếm hữu bị kìm nén quá lâu.

 

Cô giãy giụa dưới thân anh, nhưng mỗi lần giãy, anh lại đè chặt hơn một chút.

 

“Cô chạy không thoát đâu, cô là của tôi.” Anh nói lè nhè, môi vùi vào ngực cô. “Cả đời này cũng không thoát được.”

 

Móng tay cô bấm sâu vào lưng anh, để lại những vệt đỏ dài.

 

Anh cảm thấy đau, nhưng động tác không dừng lại.

 

Anh thậm chí có vẻ như đang tận hưởng nỗi đau đó, coi nó như bằng chứng cô đáp lại anh.

 

Quần áo bị cởi từng món một.

 

Tay anh để lại dấu vết trên người cô, như muốn khắc dấu ấn của mình.

 

“Mặc Tư Uyên…” Giọng cô thay đổi, không còn là tức giận, mà là thứ gì đó khác.

 

Anh ngẩng đầu, nhìn vào mắt cô.

 

Trong đôi mắt đó, có vực sâu mà anh không hiểu nổi.

 

“Nhìn tôi.” Anh nói. “Khi tôi ở trên giường với cô, cô chỉ được nhìn tôi.”

 

Cô nhắm mắt.

 

“Mở mắt ra.”

 

Cô không mở.

 

Anh dừng lại.

 

“Mở ra, Tiểu Hi, xin em.” Anh nói lại lần nữa, giọng thấp đến mức như van xin.

 

Nhiễm Hi Thần mở mắt.

 

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, cô thấy trong mắt anh thứ mà cô chưa từng thấy—

 

Không chỉ là sự chiếm hữu, mà còn là nỗi sợ hãi.

 

Là nỗi sợ đến tận xương tủy, sợ đến mức sẵn sàng dùng mọi cách để chứng minh “cô là của anh”.

 

Anh sợ cô chọn Lục Hàn Châu, không cần anh.

 

Anh sợ cô chỉ coi anh như chiếc máy sưởi tạm thời trong mạt thế, không chút tình cảm.

 

Anh sợ khi mạt thế kết thúc, cô sẽ vứt bỏ anh hoàn toàn, không cần anh nữa.

 

“Mặc Tư Uyên.” Cô gọi tên anh, giọng rất nhẹ.

 

“Ừ.”

 

“Tôi không chọn anh ta.”

 

“Vậy em chọn tôi à?”

 

Cô không trả lời.

 

Nhưng anh thấy trong mắt cô sự mềm mại chưa từng thấy.

 

Anh cúi xuống, hôn cô.

 

Nụ hôn này khác với những nụ hôn trước.

 

Không phải đòi hỏi, cũng không phải tuyên bố chủ quyền, mà là gần như thành kính, như đang tôn thờ một thứ gì đó quý giá.

 

Cô không biết mình bắt đầu đáp lại từ lúc nào.

 

Có thể là khi cô cắn anh một cái, cũng có thể là khi cô luồn tay vào tóc anh.

 

Tay cô không còn đẩy anh ra nữa, mà vòng ra sau gáy anh, kéo anh về phía mình.

 

Nụ hôn của anh đặt lên vai cô, lên ngực cô, lên từng nơi run rẩy trên cơ thể cô.

 

“Tiểu Hi, Tiểu Hi.” Anh gọi tên cô, giọng nghèn nghẹn, ướt át.

 

“Rốt cuộc anh có làm không?” Giọng cô khàn đi. “Không làm thì dậy.”

 

Anh cười, tiếng cười vùi vào da thịt cô, như một con sóng nhỏ.

 

“Làm, tôi phải làm đến khi em chỉ nhận mình tôi.”

 

Đêm đó, và hai ngày một đêm sau đó, họ gần như không rời khỏi chiếc giường đó.

 

Cả ba ngày.

 

Cuối đêm đầu tiên, Nhiễm Hi Thần tưởng anh sẽ chịu dừng.

 

Nhưng anh không.

 

Sáng hôm sau, cô mơ màng tỉnh dậy, phát hiện anh vẫn còn ở đó.

 

Số lần quá nhiều, cô không nhớ nổi.

 

Cái giường kêu rồi ngừng, ngừng rồi kêu, lặp đi lặp lại.

 

Cô chửi anh, cào anh, cắn anh, anh đều nhận hết, rồi dùng thế tấn công dữ dội hơn trả lại.

 

Cô nằm sấp trên ngực anh, từng khúc xương trên người đều đang phản đối.

 

“Mặc Tư Uyên, anh bệnh à.”

 

“Ừ, em là thuốc.” Ngón tay anh vẽ vòng tròn trên lưng cô.

 

“Anh ba ngày không ra ngoài rồi.”

 

“Em ở đâu, tôi ở đó.”

 

“Không lo cho căn cứ à?”

 

“Có Lâm Bắc lo, còn có tên đáng ghét Lục Hàn Châu cũng ở đó. Để họ lo đi.”

 

Nhiễm Hi Thần nhướng mắt nhìn anh.

 

“Anh còn ghen à?”

 

“Có.” Giọng anh vùi trong tóc cô. “Vẫn luôn ghen. Sau này cũng ghen.”

 

Cô thở dài, nhắm mắt.

 

Cô tưởng mình sẽ khó ngủ, nhưng nhanh chóng chìm vào giấc mộng.

 

Trong vòng tay anh, không biết từ lúc nào, cô luôn ngủ rất ngon và thư giãn.

 

Cô cựa mình, cánh tay anh lập tức siết chặt, kéo cô vào lòng.

 

“Đi đâu?”

 

“Đi vệ sinh.”

 

“Đi nhanh về nhanh.”

 

“Anh quản trời quản đất còn quản cả việc người ta đi vệ sinh à?”

 

“Quản, chỉ cần là việc của em đều quản.”

 

Cô bất lực, gỡ tay anh ra, bò dậy.

 

Dáng đi không được bình thường, eo đau nhức.

 

Cô quay đầu trừng mắt nhìn anh, anh nằm trên giường, khóe miệng nở nụ cười thỏa mãn, đáng đánh.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi