Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Không Gian Trong Tay, Hai Đại Lão Theo Đuổi Ta > Chương 32

Chương 32

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 32 có bản audio.

Chương 32: Đuổi kẻ cặn bã và bạn thân phản bội

 

Nhiễm Hi Thần đứng bên cửa sổ, nhìn Cố Lâm Uyên bị A Lực dẫn ra cổng chính.

 

Khi hắn bước ra khỏi cổng sắt, hắn ngoảnh đầu nhìn lại một lần, rồi biến mất ở cuối con đường.

 

Mặc Tư Uyên từ phòng bên cạnh đi sang.

 

“Cô cứ để hắn đi như vậy sao?”

 

“Tôi chợt không muốn giết hắn nữa, để hắn tự sinh tự diệt cũng tốt.” Nhiễm Hi Thần quay người lại, “Bạch Mộng Dao vẫn chưa biết rằng đường dây của cô ta đã đứt. Tối nay, cô ta sẽ vẫn đến sau nhà vệ sinh để lấy ‘tình báo’ như thường lệ. Nhưng lúc đó, người cô ta nhìn thấy sẽ không phải Cố Lâm Uyên.”

 

Khóe miệng Mặc Tư Uyên nhếch lên.

 

“Là cô.”

 

“Là tôi.”

 

Quá trình bắt giữ Bạch Mộng Dao diễn ra rất yên tĩnh.

 

Buổi tối, khi cô ta ra sau nhà vệ sinh khu C để lấy đồ, Nhiễm Hi Thần đã đợi sẵn ở đó.

 

Đèn đường không bật, ánh trăng rất nhạt, bóng hai người phụ nữ bị kéo dài.

 

Khoảnh khắc Bạch Mộng Dao nhìn thấy Nhiễm Hi Thần, mọi biểu cảm trên mặt cô ta vụn vỡ.

 

Ngạc nhiên, sợ hãi, giận dữ, tuyệt vọng, như một bảng màu bị đổ.

 

“Chị Hi Thần…” Giọng cô ta run rẩy.

 

“Đừng gọi nữa.” Nhiễm Hi Thần dựa vào tường, hai tay đút túi, giọng bình thản như đang tán gẫu, “Cô để Cố Lâm Uyên bỏ thuốc tôi, để người của viện nghiên cứu đến bắt tôi, tất cả những chuyện này, tôi đều biết cả.”

 

Môi Bạch Mộng Dao run lên.

 

“Cô – cô biết từ khi nào?”

 

“Từ ngày cô bước chân vào căn cứ này.”

 

Sắc mặt Bạch Mộng Dao tái nhợt.

 

“Cố Lâm Uyên bán đứng tôi?”

 

“Hắn bán đứng tất cả mọi người. Kể cả chính hắn.” Nhiễm Hi Thần đứng thẳng người, “Bạch Mộng Dao, kiếp trước cô đè tôi lên bàn mổ, để Cố Lâm Uyên đưa dao mổ cho tôi. Sau khi tôi chết, cô đã lấy không gian của tôi. Kiếp này, cô còn muốn lặp lại lần nữa sao?”

 

Khóe mắt Bạch Mộng Dao đỏ lên, nước mắt rơi xuống.

 

“Chị Hi Thần, em thật sự biết lỗi rồi. Chị tha thứ cho em lần này được không? Em sẽ không bao giờ—”

 

“Không.” Nhiễm Hi Thần ngắt lời, “Tôi không tha thứ cho cô.”

 

Tiếng khóc của Bạch Mộng Dao nghẹn lại.

 

“Cô có biết cô sai ở đâu không? Không phải sai ở chỗ bỏ thuốc tôi, không phải sai ở chỗ cấu kết với viện nghiên cứu. Cô sai ở chỗ—” Nhiễm Hi Thần nhìn vào mắt cô ta, “Cô chưa bao giờ coi tôi là người. Trong mắt cô, tôi chỉ là một thứ đồ vật. Một thứ đồ vật có không gian, có thể cung cấp vật tư cho cô. Kiếp trước như vậy, kiếp này vẫn như vậy.”

 

Bạch Mộng Dao há hốc miệng, mặt đầy nước mắt, nhưng không nói nên lời.

 

Tinh thần lực của Nhiễm Hi Thần đâm vào ý thức của Bạch Mộng Dao.

 

Thân thể Bạch Mộng Dao cứng đờ, mắt trợn trắng.

 

Ký ức của cô ta như một cuốn sách, lật từng trang trước mặt Nhiễm Hi Thần – hồi nhỏ trộm cục tẩy của cô, thời trung học nhổ nước bọt vào cốc nước của cô, thời đại học cướp bạn trai của cô, sau khi tận thế thì cấu kết với Cố Lâm Uyên, bán đứng cô cho viện nghiên cứu.

 

Mỗi trang đều viết cùng bốn chữ: Tôi hận cô.

 

Nhiễm Hi Thần thu hồi tinh thần lực.

 

Bạch Mộng Dao ngã sõng soài trên đất, như một bãi bùn nhão.

 

“Cô hận tôi.” Nhiễm Hi Thần cúi xuống, nhìn vào mắt cô ta, “Hận hơn hai mươi năm. Cô không mệt sao?”

 

Môi Bạch Mộng Dao run rẩy, không nói nên lời.

 

Nhiễm Hi Thần nhìn cô ta. “Kiếp trước cô đè tôi, Cố Lâm Uyên đưa dao. Kiếp này, hắn đi trước. Cô đi sau.”

 

Thân thể Bạch Mộng Dao run lên.

 

Môi cô ta mấp máy, nhưng không phát ra âm thanh.

 

Mắt Bạch Mộng Dao mở to.

 

Cuối cùng cô ta cũng hiểu ra, ngay từ đầu, cô ta đã nằm trong bố cục của Nhiễm Hi Thần.

 

Cô ta tưởng mình đang thu lưới, thực ra cô ta là con cá trong lưới.

 

“Tôi thua rồi.” Giọng cô ta rất khẽ.

 

“Cô thua cả đời rồi.”

 

Tinh thần lực của Nhiễm Hi Thần hóa thành một cây kim, đâm vào hạch tâm ý thức của Bạch Mộng Dao.

 

Thân thể Bạch Mộng Dao co giật mạnh một cái, rồi mềm nhũn ra.

 

Mắt cô ta vẫn mở, nhưng đồng tử đã tán.

 

Mặc Tư Uyên bước tới, cúi đầu nhìn thi thể Bạch Mộng Dao. “Chôn à?”

 

“Thiêu đi. Chôn dưới đất, lỡ sau này bị đào lên thì phiền phức lắm.”

 

Đưa ra ngoài căn cứ, một đạo dị năng, vài giây đã thiêu thành tro, một cơn gió thổi qua, tro bay tán loạn.

 

Nhiễm Hi Thần quay người bước ra khỏi nhà kho.

 

Mặc Tư Uyên đi theo sau, Lục Hàn Châu đứng ở cửa, tay cầm dao găm.

 

Trên dao không có máu, vì tối nay anh ta không hề ra tay.

 

Anh ta biết Nhiễm Hi Thần muốn tự tay giải quyết.

 

“Kết thúc rồi.” Lục Hàn Châu nói.

 

“Kết thúc rồi.” Nhiễm Hi Thần nhìn về hướng tây nam.

 

Trên bầu trời xa xa có một vì sao, rất sáng, như một con mắt.

 

Cô thầm nói trong lòng: Chuyện kiếp trước, đến hôm nay là hết.

 

Nguồn trong không gian lóe lên một cái.

 

Quả cầu ánh sáng của nó sáng hơn trước, không phải vì năng lượng hồi phục, mà vì nó cảm nhận được sự buông bỏ của Nhiễm Hi Thần.

 

Cô quay người, bước xuống bức tường, đi về phía tòa nhà văn phòng.

 

Mặc Tư Uyên nhìn bóng lưng cô, không đi theo.

 

Anh biết, cô không cần an ủi.

 

Cô cần là được ở một mình một lúc.

 

Nhiễm Hi Thần trở về văn phòng, tắt đèn, ngồi trong bóng tối.

 

Cô tưởng mình sẽ nghĩ về chuyện kiếp trước.

 

Nghĩ về nụ cười của Bạch Mộng Dao, nghĩ về khoảnh khắc con dao mổ rơi xuống.

 

Nhưng kỳ lạ là, cô chẳng nghĩ gì cả.

 

Đầu óc trống rỗng, như một căn phòng bị dọn hết đồ đạc.

 

Trống, nhưng không khó chịu.

 

Cô ngồi rất lâu.

 

Cửa bị gõ nhẹ hai tiếng. Giọng Lục Hàn Châu từ ngoài vọng vào.

 

“Nhiễm Hi Thần, cô ở trong đó à?”

 

“Ừ.”

 

“Tôi vào được không?”

 

“Vào đi.”

 

Lục Hàn Châu đẩy cửa bước vào, không bật đèn.

 

Anh mượn ánh trăng ngoài cửa sổ đi tới, ngồi xuống đối diện cô.

 

“Tôi nghe nói rồi. Chuyện của Bạch Mộng Dao.”

 

“Ừ.”

 

“Cô ổn chứ?”

 

“Cũng tạm. Chỉ hơi mệt.”

 

Lục Hàn Châu im lặng một lúc.

 

“Trước đây tôi ở quân đội, có thực hiện một nhiệm vụ. Phải bắt một người, người đó là người nhà của tuyến đường dây của chúng tôi. Tôi bắt anh ta, người làm tuyến đường hận tôi, nhưng tình báo của anh ta đã cứu cả một trung đội.” Anh nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, “Sau này tôi nghĩ, có những chuyện, đúng là đúng, sai là sai. Ở giữa không có vùng xám.”

 

Nhiễm Hi Thần nhìn anh.

 

“Anh muốn nói gì?”

 

“Tôi muốn nói, cô làm vậy là đúng. Bạch Mộng Dao muốn hại cô, cô đuổi cô ta đi, không có vấn đề gì. Cô không cần cảm thấy áy náy.”

 

“Tôi không cảm thấy áy náy.”

 

“Vậy sao cô lại ngồi một mình ở đây?”

 

Nhiễm Hi Thần há miệng, không nói nên lời.

 

Lục Hàn Châu đứng dậy.

 

“Nghỉ sớm đi. Ngày mai còn nhiều việc lắm.”

 

Anh đi đến cửa, dừng lại.

 

“À, Mặc Tư Uyên đứng dưới lầu. Anh ta nhờ tôi lên xem cô thế nào.”

 

Nhiễm Hi Thần sững người.

 

“Sao anh ta không tự lên?”

 

“Anh ta nói cô cần ở một mình. Nhưng anh ta không yên tâm, nên nhờ tôi lên.” Giọng Lục Hàn Châu có chút bất lực, “Cái con người này, đúng là đủ phiền phức.”

 

Cửa đóng lại.

 

Nhiễm Hi Thần đứng dậy, đi đến cửa sổ nhìn xuống.

 

Mặc Tư Uyên đứng cạnh đèn đường dưới lầu, tay kẹp điếu thuốc, ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ phòng cô.

 

Anh thấy bóng cô xuất hiện ở cửa sổ, bèn dập điếu thuốc, vẫy tay chào cô.

 

Nhiễm Hi Thần quay người đi xuống lầu.

 

Mặc Tư Uyên đứng dưới đèn đường, nhìn cô đi tới.

 

“Xuống làm gì?”

 

“Ngủ.”

 

“Phòng cô ở trên kia.”

 

“Phòng anh ở bên cạnh.”

 

Mặc Tư Uyên nhìn cô, khóe miệng từ từ nhếch lên.

 

“Đi nhầm rồi à?”

 

“Không nhầm.”

 

Cô đi ngang qua anh, đẩy cửa phòng anh, bước vào.

 

Mặc Tư Uyên đứng ở cửa ngẩn ra hai giây, rồi bật cười.

 

Anh đi theo vào, đóng cửa lại.

 

Đêm đó, đèn pha của khu logistics quét qua quét lại bên ngoài bức tường.

 

Khu C thiếu hai người, không ai để ý.

 

Trong thời mạt thế này, biến mất là chuyện thường.

 

Những người ở lại, mới có tư cách nói về ngày mai.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi