Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Không Gian Trong Tay, Hai Đại Lão Theo Đuổi Ta > Chương 41

Chương 41

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 41 có bản audio.

Chương 41: Dùng “tình yêu” để cứu Lục Hàn Châu

 

Nhiễm Hi Thần cúi đầu nhìn khuôn mặt Lục Hàn Châu. Hàng mi anh khẽ động, như đang mơ.

 

Cô hít một hơi thật sâu, đỡ Lục Hàn Châu ngồi dậy khỏi giường bệnh.

 

Người anh rất nặng, nhưng rất nóng – tinh hạch dị năng tuy đã vỡ, nhưng năng lượng còn sót lại vẫn đang chạy loạn trong cơ thể, khiến anh sốt liên tục.

 

Cô đưa anh về phòng mình.

 

Ngay khi cánh cửa đóng lại, đèn trong khu hậu cần tắt hơn nửa.

 

Nhiễm Hi Thần đặt Lục Hàn Châu lên giường.

 

Mắt anh khép hờ, ý thức không còn tỉnh táo.

 

“Nhiễm Hi Thần…” Anh gọi tên cô, giọng khản đặc.

 

“Tôi đây.”

 

“Đừng đi…”

 

“Tôi không đi.”

 

Cô cởi áo anh ra.

 

Vết thương tuy đã lành, nhưng vết sẹo vẫn nhìn thấy mà giật mình, từ vai trái chéo xuống eo phải, như một tia chớp màu đỏ. Tay cô khẽ lướt qua vết sẹo đó, thân thể Lục Hàn Châu khẽ run lên.

 

“Lạnh.” Anh nói.

 

Nhiễm Hi Thần cởi áo mình, chui vào chăn, áp sát vào anh.

 

Cơ thể cô nóng, nhiệt độ của linh tuyền cao hơn người thường một chút.

 

Lục Hàn Châu theo bản năng áp sát cô, vòng tay ôm lấy eo cô.

 

Da anh nóng ran, cơ bắp căng cứng, dù đang ở bên bờ hôn mê, cơ thể vẫn giữ sự cảnh giác chiến đấu.

 

“Thư giãn đi.” Cô khẽ nói, “Tôi ở đây.”

 

Hơi thở Lục Hàn Châu dần bình ổn.

 

Tay cô dừng lại ở vị trí tinh hạch dị năng của anh.

 

Ở nơi đó, cô có thể cảm nhận được một xoáy năng lượng vỡ vụn, như một tấm gương bị đập vỡ, mảnh vỡ vẫn còn, nhưng không thể ghép lại được nữa.

 

Tinh thần lực của cô dò vào bên trong, dẫn dắt năng lượng linh tuyền chảy về phía tinh hạch vỡ nát đó.

 

Năng lượng linh tuyền giống như keo dán, từng mảnh từng mảnh gắn những mảnh vỡ lại với nhau.

 

Nhưng quá trình này quá chậm.

 

Cô cần một cách truyền năng lượng trực tiếp hơn.

 

Nhiễm Hi Thần cúi xuống hôn Lục Hàn Châu.

 

Môi anh khô khốc, nhưng rất mềm.

 

Cô khẽ hé môi, truyền năng lượng linh tuyền sang.

 

Thân thể Lục Hàn Châu chấn động mạnh.

 

Như bị điện giật vậy.

 

Rồi anh tỉnh dậy.

 

Anh mở mắt, nhìn Nhiễm Hi Thần đang ở ngay trước mặt, đồng tử dần dần hội tụ.

 

“Cô… đang làm gì?” Giọng anh vẫn còn yếu ớt.

 

“Cứu anh. Đừng nói gì.”

 

Lần này, Lục Hàn Châu không bị động.

 

Anh giơ tay lên, giữ chặt gáy cô.

 

Năng lượng của hai người trong khoảnh khắc này tạo nên sự cộng hưởng.

 

Tinh hạch vỡ vụn của Lục Hàn Châu như một mảnh đất khô cằn, tham lam hấp thụ năng lượng linh tuyền của Nhiễm Hi Thần.

 

Những mảnh vỡ từng mảnh một được gắn lại, nhưng vẫn chưa đủ vững chắc.

 

“Cần thêm nữa.” Giọng Nhiễm Hi Thần hơi run.

 

Lục Hàn Châu nhìn cô.

 

Ánh trăng lọt qua khe rèm cửa, rơi trên gương mặt cô, chiếu lên đường nét thật mềm mại.

 

“Cô biết điều này có nghĩa là gì không?” Anh hỏi.

 

“Biết.”

 

“Cô chắc chứ?”

 

“Chắc.”

 

Lục Hàn Châu trở mình.

 

Đè cô xuống dưới.

 

Vết thương của anh vẫn còn đau, nhưng anh không quan tâm nữa.

 

Linh tuyền của cô và năng lượng lôi điện còn sót lại va chạm trong cơ thể anh.

 

Như hai con cá đang vui đùa trong nước.

 

“Nhiễm Hi Thần.” Giọng anh trầm xuống trong hõm cổ cô.

 

“Hửm.”

 

“Kiếp trước, điều tôi hối hận nhất không phải là chết thay cô. Mà là chưa kịp nói với cô – tôi thích cô.”

 

Mắt Nhiễm Hi Thần cay cay.

 

“Bây giờ nói rồi.” Cô khẽ nói.

 

“Ừ, bây giờ nói rồi.”

 

Năng lượng của hai người. Như nước lũ vỡ bờ.

 

Bao bọc lấy tinh hạch dị năng vỡ vụn trong cơ thể Lục Hàn Châu.

 

Năng lượng lôi điện của Lục Hàn Châu từ những mảnh vỡ của tinh hạch bùng phát ra, theo dòng chảy của linh tuyền chảy ngược về cơ thể Nhiễm Hi Thần.

 

Hai luồng năng lượng giao hội trong cơ thể cô, hình thành một luồng năng lượng hỗn hợp chưa từng thấy.

 

Tinh hạch dị năng của Lục Hàn Châu dưới sự nuôi dưỡng của linh tuyền bắt đầu lành lại.

 

Những vết nứt từ từ khép lại, những mảnh vỡ từng mảnh ghép lại.

 

Mỗi lần truyền năng lượng;

 

lại hồi lưu một lần.

 

......

 

Lần thứ nhất kết thúc, tinh hạch dị năng của Lục Hàn Châu đã sửa chữa được một phần ba.

 

“Vẫn chưa sửa xong.” Nhiễm Hi Thần nói.

 

“Vậy thì tiếp tục sửa.”

 

Lần thứ hai – tinh hạch của anh đã sửa được một nửa.

 

Lần thứ ba – tinh hạch khôi phục được hai phần ba.

 

Nhưng một phần ba cuối cùng là khó sửa nhất.

 

Những vết nứt nhỏ li ti.

 

Ẩn sâu trong lõi tinh hạch, cần năng lượng tinh tế hơn.

 

Cơ thể Nhiễm Hi Thần khẽ run.

 

Tinh thần lực của cô có thể cảm nhận được trạng thái tinh hạch của anh –

 

Từng vết nứt, từng mảnh vỡ, đều đang dần lành lại dưới sự nuôi dưỡng của linh tuyền.

 

“Còn thiếu một chút.” Cô nói.

 

“Tôi biết.”

 

Lục Hàn Châu cúi đầu, trán chạm trán cô.

 

“Nhiễm Hi Thần, nhìn tôi.”

 

Cô ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt anh.

 

Trong mắt anh có ánh lôi quang, có ánh trăng, có cô.

 

“Tôi thích cô.” Anh nói, giọng trầm thấp và nghiêm túc, “Từ kiếp trước đến kiếp này, chưa từng thay đổi.”

 

Nước mắt Nhiễm Hi Thần chảy xuống.

 

Cô không biết vì sao mình khóc. Không phải vì buồn, không phải vì cảm động, mà là một cảm xúc khó tả, như một thứ đã chờ đợi rất lâu cuối cùng cũng đến, không biết nên vui hay nên tủi thân.

 

Lục Hàn Châu hôn lên những giọt nước mắt của cô.

 

“Đừng khóc.”

 

“Tôi không khóc.”

 

“Cô đang khóc.”

 

“Đó là mồ hôi.”

 

Lục Hàn Châu bật cười.

 

Lần cuối cùng, năng lượng tinh hạch của hai người.

 

Đồng thời đạt đến đỉnh điểm.

 

Linh tuyền và năng lượng lôi điện dung hợp hoàn mỹ trong tinh hạch của Lục Hàn Châu, vết nứt cuối cùng dưới sự xung kích của năng lượng triệt để lành lại.

 

Một luồng sáng xanh trắng từ phòng Nhiễm Hi Thần xông thẳng lên trời, mạnh hơn, sáng hơn cả luồng sáng lúc Lục Hàn Châu thăng cấp tam giai lần trước.

 

Cả khu hậu cần đều cảm nhận được dao động năng lượng đó.

 

Mặc Tư Uyên đứng ở hành lang, nhìn luồng sáng lọt qua khe cửa.

 

Điếu thuốc trong tay anh bị bóp nát.

 

Luồng sáng kéo dài hơn mười giây, rồi từ từ tan biến.

 

Trong phòng, Lục Hàn Châu nằm trên người Nhiễm Hi Thần, cả hai đều mồ hôi nhễ nhại.

 

Tinh hạch của anh đã hoàn toàn được sửa chữa.

 

Không chỉ lành lại như cũ, thậm chí còn mạnh hơn trước.

 

Năng lượng linh tuyền để lại một dấu ấn trong tinh hạch của anh, khiến năng lượng lôi điện của anh mang thêm thuộc tính chữa trị.

 

“Dị năng của anh…” Nhiễm Hi Thần thở hổn hển nói.

 

“Tam giai đỉnh phong. Sắp tứ giai rồi.” Lục Hàn Châu ngẩng đầu nhìn cô, “Linh tuyền của cô, còn tốt hơn cả tinh hạch.”

 

Nhiễm Hi Thần giơ tay đánh anh một cái.

 

“Đừng đùa nữa. Dậy đi.”

 

“Không dậy nổi. Chân mềm nhũn.”

 

“Đáng đời.”

 

Lục Hàn Châu trở mình, nằm bên cạnh, thở hồng hộc.

 

Cả hai đều nhìn lên trần nhà, không ai nói gì.

 

Một lúc lâu sau, Lục Hàn Châu lên tiếng.

 

“Còn Mặc Tư Uyên thì sao?”

 

Nhiễm Hi Thần im lặng vài giây.

 

“Không biết.”

 

“Anh ta biết chúng ta…”

 

“Anh ta biết. Anh ta bảo tôi đến cứu anh.”

 

Lục Hàn Châu quay đầu nhìn cô.

 

“Anh ta bảo cô cứu, cô liền đến?”

 

“Mạng anh quan trọng hơn tất cả.”

 

Lục Hàn Châu im lặng rất lâu.

 

“Nhiễm Hi Thần, trong lòng cô rốt cuộc là ai?”

 

Nhiễm Hi Thần không trả lời.

 

Chính cô cũng không biết đáp án.

 

Ngoài cửa sổ, trời sắp sáng.

 

Đèn pha của căn cứ vẫn còn xoay, cột sáng quét qua bức tường, quét qua vùng hoang dã xa xa.

 

Trong bóng tối mà cột sáng không chiếu tới, tín hiệu mà Tống Nhã gửi trước đó đã truyền đến viện nghiên cứu.

 

Một đoàn xe đang lái về phía khu hậu cần, đèn xe đều tắt, như một con rắn lặng lẽ, uốn lượn tiến lên trong màn đêm.

 

Bên ngoài căn cứ, hơn mười chiếc xe địa hình màu đen đã đỗ cách đó hai cây số.

 

Những người bước xuống xe, đều mặc đồng phục màu đen của viện nghiên cứu, tay cầm súng.

 

Người đứng đầu, trên ngực đeo một huy hiệu vàng –

 

Là quản lý cấp cao của viện nghiên cứu, đích thân đến rồi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi