Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Không Gian Trong Tay, Hai Đại Lão Theo Đuổi Ta > Chương 45

Chương 45

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 45 có bản audio.

Chương 45: Tìm Đến Nguồn Gốc Của Tất Cả

 

Khóa sắt trên lồng sắt lần lượt bị cắt đứt, tiếng kim loại va chạm vang vọng khắp tầng hầm thứ hai.

 

Động tác của Nhiễm Hi Thần rất nhanh, nhưng mỗi lần mở một cái lồng, lòng cô lại chùng xuống một chút.

 

Người trong lồng nhiều hơn cô tưởng tượng - ba mươi hai người, gần gấp đôi so với lần cảm nhận trước.

 

Có nam có nữ, có già có trẻ, người nhỏ nhất trông mới chỉ mười lăm mười sáu tuổi.

 

Trên cánh tay họ chi chít những vết kim tiêm, có người gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.

 

“Đi được không?” Nhiễm Hi Thần cúi xuống, đỡ một cô gái trẻ.

 

Cô gái gật đầu, chân run rẩy, nhưng vẫn đứng dậy.

 

“Đi theo tôi. Đừng ngoảnh lại.”

 

Từng chiếc lồng được mở ra, từng người được dìu ra.

 

Nhiễm Hi Thần luôn giữ dị năng tinh thần ở trạng thái mở hoàn toàn, tất cả lính gác ở tầng hầm thứ hai đều bị cô dùng xung kích tinh thần làm cho ngất đi, trong thời gian ngắn sẽ không tỉnh lại.

 

Nhưng tầng hầm thứ nhất vẫn còn giao tranh, tiếng súng và tiếng nổ từ trên đỉnh đầu truyền xuống, xuyên qua lớp bê tông dày, nghe như tiếng sấm rền.

 

Lâm Bắc trượt xuống từ ống thông gió, cả người đầy bụi bặm.

 

“Chị Nhiễm, phía trên sắp xong rồi. Anh Mặc bảo em xuống xem chị thế nào.”

 

“Bảo phía trên chuẩn bị đi, bên này có ba mươi hai người thí nghiệm cần chuyển đi. Để người của Lục Hàn Châu chuẩn bị tiếp ứng.”

 

Lâm Bắc liếc nhìn những người vừa ra khỏi lồng, mím chặt môi, gật đầu rồi lại chui vào ống thông gió.

 

Khi chiếc khóa cuối cùng được mở ra, Nhiễm Hi Thần dừng lại.

 

Chiếc lồng này nằm sâu nhất, nhỏ hơn những chiếc lồng khác.

 

Bên trong nhốt một người, co ro trong góc, tóc dài che khuất khuôn mặt.

 

Quần áo của người đó đã không còn nhìn rõ màu sắc ban đầu, trên cánh tay lộ ra đầy những vết sẹo chồng chất cũ mới.

 

Nhiễm Hi Thần cúi xuống, nhẹ nhàng dò xét bằng dị năng tinh thần.

 

Ý thức của người đó rất yếu, yếu ớt như ngọn nến trước gió.

 

Nhưng trong đống ý thức yếu ớt đó, cô cảm nhận được một dao động năng lượng quen thuộc - hệ tinh thần.

 

Người này cũng là dị năng giả hệ tinh thần.

 

“Chị tên gì?” Nhiễm Hi Thần khẽ hỏi.

 

Người đó từ từ ngẩng đầu lên, mái tóc trượt khỏi khuôn mặt, để lộ một gương mặt tái nhợt đầy nước mắt.

 

Trông khoảng ba mươi tuổi, mắt rất to, nhưng đồng tử đờ đẫn.

 

“Lâm... Lâm Vy.”

 

“Lâm Vy, tôi đến để đưa chị ra ngoài. Chị đứng dậy được không?”

 

Lâm Vy nhìn vào mắt Nhiễm Hi Thần, đôi đồng tử đờ đẫn đó từ từ hội tụ lại trong một khoảnh khắc.

 

“Cô... cô cũng...” Giọng cô ta nhỏ như tiếng muỗi kêu.

 

“Vâng. Tôi cũng là hệ tinh thần.”

 

Nhiễm Hi Thần đưa tay đỡ cô ta.

 

Cơ thể Lâm Vy nhẹ một cách bất thường, như một bó củi khô.

 

Khi cô ta đứng dậy, chân mềm nhũn, Nhiễm Hi Thần vững vàng đỡ lấy cô ta.

 

“Đi thôi.”

 

Ba mươi hai người thí nghiệm, xếp thành một hàng dài xiêu vẹo, đi theo Nhiễm Hi Thần về phía cầu thang.

 

Bước chân họ rất chậm, có người đi vài bước lại phải thở dốc, nhưng không ai dám dừng lại, cố gắng bám theo đội ngũ.

 

Phía trên cầu thang, trận chiến ở tầng hầm thứ nhất đã kết thúc.

 

Mặc Tư Uyên đứng ở đầu cầu thang, trên người toàn máu, không biết là máu của mình hay của người khác.

 

Anh nhìn thấy Nhiễm Hi Thần dẫn theo đoàn người đi lên, ánh mắt đầu tiên quét qua người cô, xác nhận cô không bị thương, rồi mới dời đi.

 

“Bên ngoài có Lục Hàn Châu đang dọn dẹp.”

 

Nhiễm Hi Thần gật đầu, dẫn những người thí nghiệm đi ra ngoài.

 

Trên bãi đất trống bên ngoài nhà máy dược phẩm, bốn chiếc xe tải quân sự thu được từ viện nghiên cứu đang đỗ.

 

Lục Hàn Châu đang chỉ huy binh lính đỡ từng người thí nghiệm lên xe.

 

Động tác của anh rất nhẹ nhàng, giọng nói cũng rất thấp, như đang dỗ dành trẻ con.

 

“Từ từ thôi, đừng vội. Trên xe có nước và đồ ăn, lên xe rồi uống chút nước đã.”

 

Nhiễm Hi Thần đứng bên cạnh xe tải, nhìn người thí nghiệm cuối cùng được đỡ lên xe.

 

Lâm Vy ngồi trong cùng thùng xe, dựa vào vách xe, mắt lim dim.

 

Tay cô ta nắm chặt một viên sỏi nhặt từ dưới đất, như sợ thứ gì đó bay mất.

 

Lục Hàn Châu đi tới, đứng bên cạnh Nhiễm Hi Thần.

 

“Ba mươi hai người. Cứu được tất cả rồi.”

 

“Còn người của viện nghiên cứu thì sao?”

 

“Bắn chết hai mươi mốt tên, bắt sống tám tên.”

 

“Đưa người về, từ từ tra hỏi.”

 

Những người khác cùng các thí nghiệm và tù binh ngồi xe trở về căn cứ.

 

Nhiễm Hi Thần quay người, nhìn về phía cổng vào nhà máy dược phẩm.

 

Cánh cửa sắt dẫn xuống lòng đất vẫn mở toang, đen ngòm, như một cái miệng đang há ra.

 

“Dưới đó còn một cánh cửa nữa.” Cô nói.

 

Lục Hàn Châu cau mày.

 

“Cửa gì?”

 

“Sâu nhất ở tầng hầm thứ hai. Tôi không mở được.”

 

“Dùng thuốc nổ?”

 

“Không được. Phía sau cánh cửa đó có dao động năng lượng rất mạnh. Thuốc nổ có thể gây ra một vụ nổ lớn.”

 

Mặc Tư Uyên bước tới, trên tay cầm một chùm chìa khóa, lấy từ người lính gác viện nghiên cứu.

 

“Thử cái này xem.”

 

Ba người lại xuống tầng hầm thứ hai.

 

Cánh cửa sâu nhất to hơn những cánh cửa khác, chất liệu cũng khác - không phải sắt, mà là một loại kim loại màu xám đen, trên bề mặt không có bất kỳ ký hiệu nào.

 

Nhiễm Hi Thần dùng dị năng tinh thần dò xét, nguồn năng lượng khổng lồ đó nằm ngay sau cánh cửa, như một con thú khổng lồ đang ngủ say, hơi thở chậm rãi và nặng nề.

 

Mặc Tư Uyên thử hơn chục chiếc chìa khóa, không một chiếc nào mở được.

 

“Để tôi thử.” Lục Hàn Châu đặt tay lên cánh cửa, rót năng lượng hệ lôi vào.

 

Cánh cửa không có phản ứng gì.

 

“Tôi cũng thử.” Sức mạnh bóng tối của Mặc Tư Uyên cũng thử, nhưng vô hiệu.

 

Nhiễm Hi Thần đặt tay lên cánh cửa, năng lượng linh tuyền theo lòng bàn tay chảy vào cánh cửa.

 

Cánh cửa mở ra.

 

Không phải bật ra, mà là lặng lẽ trượt sang một bên, như một cánh cửa tự động được điều khiển bằng điện tử.

 

Phía sau cánh cửa là một hành lang ngắn, cuối hành lang là một căn phòng hình tròn.

 

Ở trung tâm căn phòng có một vật thể đang lơ lửng, đó là một khối ánh sáng, không có hình dạng cố định, như đang hít thở, lúc sáng lúc tối.

 

Khoảnh khắc dị năng tinh thần của Nhiễm Hi Thần chạm vào khối ánh sáng đó, cả người cô cứng đờ.

 

Đó không phải năng lượng.

 

Đó là ý thức.

 

Một ý thức thuần khiết, không có cơ thể, không có ngôn ngữ, không có hình thái.

 

Nó đã tồn tại bao lâu, Nhiễm Hi Thần không biết.

 

Nó từ đâu đến, Nhiễm Hi Thần cũng không biết.

 

Nhưng nó nhận ra cô.

 

“Cuối cùng cô cũng đến.” Một giọng nói vang lên trong ý thức của cô.

 

Nhiễm Hi Thần há miệng, không phát ra âm thanh nào.

 

“Nguồn điểm không phải là một hòn đá, mà ta là một sinh mệnh.” Giọng nói đó rất bình tĩnh, như đang trình bày một sự thật đã được viết từ lâu, “Ba năm trước, vật chứa của ta được mang đến Trái Đất bởi một thiên thạch, xuyên qua tầng khí quyển bị phân rã, năng lượng của ta phân tán khắp nơi, bị một số người trên Trái Đất hấp thụ - họ dần dần thay đổi thể chất, trở nên cường tráng, sau khi tận thế đến lại càng biến hóa thành dị năng giả. Nhưng còn một phần lớn năng lượng được ta giữ lại trong cái bình chứa này.”

 

Nhiễm Hi Thần hít một hơi thật sâu.

 

“Rốt cuộc ngươi là cái gì?”

 

“Ngươi có thể gọi ta là... Nguyên.”

 

“Tại sao ngươi lại khiến con người thức tỉnh dị năng?”

 

“Không phải ta khiến họ thức tỉnh. Là cơ thể họ tự thích nghi với năng lượng của ta, ai thích nghi được thì sống, ai không thích nghi được thì chết.” Giọng nói của Nguyên không có chút cảm xúc nào, “Ngươi là người duy nhất thích nghi hoàn toàn. Cơ thể ngươi không những không bị năng lượng của ta phá hủy, mà ngược lại còn cộng sinh với ta. Vì vậy ngươi là vật chứa hoàn hảo đầu tiên.”

 

“Thì ra là vậy. Viện nghiên cứu muốn lấy nguồn điểm trong cơ thể tôi ra.”

 

“Bọn họ không lấy ra được. Nguồn điểm không phải là một hòn đá, mà là hạt nhân ý thức của ta. Chỉ cần ta còn sống, nguồn điểm vẫn nằm trong cơ thể ta, không phải trong cơ thể ngươi. Ngươi chỉ cộng sinh với ta, nguồn điểm chưa bao giờ rời khỏi ta.”

 

Nhiễm Hi Thần đặt tay lên ngực.

 

Trái tim cô đang đập, linh tuyền đang chảy, dị năng hệ tinh thần đang vận hành.

 

“Vậy năng lượng trong cơ thể tôi là gì?”

 

“Là kênh lưu chuyển năng lượng của ta xuyên qua cơ thể ngươi. Cơ thể ngươi giống như một ống nước, nước không phải do ống nước sinh ra, mà là nước chảy qua ống nước, ống nước có nước.”

 

Nhiễm Hi Thần im lặng rất lâu.

 

“Nếu tôi chết thì sao?”

 

“Ta sẽ tìm một người cộng sinh khác.”

 

“Còn viện nghiên cứu thì sao?”

 

“Bọn họ muốn bắt ta, chế tạo ra một đội quân dị năng giả mà bọn họ có thể khống chế.” Giọng điệu của Nguyên vẫn bình tĩnh, “Bọn họ sẽ không thành công. Vì ta không thể bị khống chế.”

 

Nhiễm Hi Thần mở mắt, thoát ra khỏi cuộc giao tiếp ý thức.

 

Mặc Tư Uyên và Lục Hàn Châu đều nhìn cô, trên khuôn mặt cả hai đều mang vẻ căng thẳng.

 

“Đó là cái gì?” Mặc Tư Uyên hỏi.

 

“Nguyên.” Nhiễm Hi Thần nói, “Nguồn gốc của tất cả dị năng. Nó là một khối năng lượng có ý thức, ba năm trước được mang đến Trái Đất bởi một thiên thạch. Không phải nó khiến chúng ta thức tỉnh, mà là năng lượng của nó phân tán trên Trái Đất được con người chúng ta hấp thụ.”

 

“Nó có thể bị lấy ra không?” Lục Hàn Châu hỏi.

 

“Không thể. Nó có ý thức riêng, nó không muốn bị bất kỳ ai khống chế.”

 

Nhiễm Hi Thần quay người, nhìn khối ánh sáng đang lơ lửng.

 

“Nguyên, ngươi có muốn đi cùng chúng ta không?”

 

Ánh sáng lóe lên một cái.

 

“Ta đã ở đây rất lâu. Đổi chỗ ở, cũng được.”

 

Nhiễm Hi Thần lấy từ không gian ra một chiếc lọ thủy tinh rỗng, mở nắp.

 

Khối ánh sáng đó chảy vào trong lọ như nước, lặng lẽ phát sáng dưới đáy lọ, như một mặt trời nhỏ bé.

 

Cô đậy nắp lại, cất vào không gian.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi