Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Không Gian Trong Tay, Hai Đại Lão Theo Đuổi Ta > Chương 55

Chương 55

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 55 có bản audio.

Chương 55: Con mắt trong bóng tối

 

Đòn tấn công sau khi bốn người dung hợp năng lượng để lại dư chấn quá lớn.

 

Chủ nhiệm Châu nói năng lượng tinh thần của Nhiễm Hi Thần tiêu hao quá mức, linh tuyền gần như cạn kiệt, cần thời gian dài để hồi phục.

 

Mặc Tư Uyên ngày nào cũng bưng cơm bưng nước, Lục Hàn Châu ngày nào cũng mang trái cây đến, hai người thay phiên nhau trông chừng như trực ban, chẳng ai chịu rời đi dù chỉ một bước.

 

Chiều ngày thứ ba, Nhiễm Hi Thần cuối cùng cũng chịu hết nổi, trong phòng ngột ngạt đến mức sắp mốc meo.

 

Cô đứng ở hành lang, vịn tường, chân vẫn còn hơi run, nhưng ít nhất đã tự đi lại được.

 

“Cô đi chậm thôi, còn yếu thế mà vội ra ngoài làm gì.” Mặc Tư Uyên theo sau cô, hai tay nâng niu bảo vệ.

 

“Đừng căng thẳng thế, tôi đâu phải bà già bảy mươi, tám mươi tuổi.”

 

“Bây giờ cô còn không nhanh nhẹn bằng bà già ấy đâu.”

 

Nhiễm Hi Thần trợn mắt, lười phản ứng, cố chống tay vịn cầu thang đi xuống.

 

Trong sân, Lâm Bắc đang tỉ thí với A Lực.

 

Hệ tốc độ đấu với hệ thổ, một người nhanh như gió, một người cứng như núi, ai cũng không làm gì được ai.

 

Người trong căn cứ đều vây xem, tiếng reo hò vang lên không ngớt.

 

“Chị Nhiễm xuống rồi!” Không biết ai hét lên một tiếng, tất cả mọi người đều quay sang nhìn.

 

Nhiễm Hi Thần bị nhiều ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm, có chút không tự nhiên.

 

“Mọi người tiếp tục luyện đi, tôi chỉ ở trong phòng lâu quá, muốn ra ngoài hít thở không khí thôi.”

 

Lâm Bắc chạy tới, nhanh đến mức chỉ để lại một tàn ảnh. “Chị Nhiễm, chị khỏe rồi à?”

 

“Khỏe rồi.”

 

“Vậy thì tốt. Mấy ngày chị không ở đây, mặt anh Mặc đen như đáy nồi, nhìn ai cũng khó chịu, bọn em chẳng dám nói chuyện với anh ấy.”

 

Mặt Mặc Tư Uyên càng đen hơn, thế mà dám mách lẻo. “Lâm Bắc, cậu có muốn bị tôi ném ra ngoài tường không?”

 

Lâm Bắc lè lưỡi, chạy mất.

 

Nhiễm Hi Thần cười một tiếng, đi đến góc sân ngồi xuống tảng đá.

 

Mặt trời đang lặn, nhuộm vàng những mái nhà trong căn cứ.

 

Cô nhìn khoảng vàng đó, ngẩn người một lúc.

 

“Đang nghĩ gì thế?” Lục Hàn Châu đứng bên cạnh cô từ lúc nào không hay.

 

“Đang nghĩ về người đứng trên tháp chuông.”

 

Ba ngày trước, Kỷ Thời trước khi rời đi để lại một câu.

 

“Có người đang theo dõi các người, thực lực rất mạnh.” Anh không nói thêm, vì anh cũng không biết người đó là ai, chỉ biết khí tức đó không thuộc về viện nghiên cứu, cũng không thuộc bất kỳ thế lực nào đã biết.

 

Nhiễm Hi Thần dùng năng lượng tinh thần quét quanh khu vực bán kính năm mươi cây số trong ba ngày qua, không phát hiện được gì.

 

Nhưng Nguồn nói với cô, người đó vẫn còn ở đó.

 

Khí tức của hắn lúc ẩn lúc hiện, như bóng ma, luôn duy trì ở rìa phạm vi cảm nhận.

 

“Dù hắn là ai, đến giờ hắn vẫn chưa ra tay.” Lục Hàn Châu ngồi xổm xuống cạnh cô, nhìn thẳng vào mắt cô, “Có nghĩa là hắn vẫn đang chờ. Chờ một thời cơ tốt nhất.”

 

“Bị động quá, tôi không thích, tôi cũng sẽ không cho hắn cơ hội đó.”

 

“Tôi biết.”

 

Hai người im lặng một lúc.

 

Mặc Tư Uyên từ phía sau đi tới, tay cầm một chiếc chăn mỏng, trực tiếp phủ lên vai Nhiễm Hi Thần.

 

“Đêm lạnh, đắp vào.”

 

Nhiễm Hi Thần kéo chăn, trên chăn có mùi của anh. “Cảm ơn.”

 

“Không cần cảm ơn. Đừng bị cảm là được.”

 

Lục Hàn Châu đứng dậy. “Tôi ra sân huấn luyện đây. Hai người nói chuyện tiếp đi.”

 

Anh rời đi.

 

Mặc Tư Uyên ngồi xổm xuống vị trí vừa rồi của anh, nhìn Nhiễm Hi Thần.

 

“Dạo này anh ta cứ thế, thấy tôi đến là đi, có phải anh ta để bụng chuyện gì với tôi không?”

 

“Đừng đoán bừa, anh ấy muốn dành không gian riêng cho chúng ta đấy.”

 

“Hừ, tôi chẳng cần anh ta nhường, cô vốn là của tôi.” Mặc Tư Uyên nói câu này giọng không chua chút nào, ngược lại còn có chút nghiêm túc, “Nhưng ba người là ba người, anh ta cứ trốn tránh mãi, làm như tôi đang đuổi anh ta đi vậy, như một ly trà xanh ủ cả ngàn năm, khiến người ta khó chịu.”

 

Nhiễm Hi Thần nhìn anh. “Vậy lần tới anh nói rõ với anh ấy, bảo anh ấy không cần tránh né.”

 

“Tôi nói rồi, anh ta không nhận, còn bảo anh ta không trốn.”

 

“Vậy anh tin không?”

 

“Không tin.” Mặc Tư Uyên bĩu môi.

 

Hai người nhìn nhau, cùng thở dài, có chút bất lực.

 

Buổi tối, Nhiễm Hi Thần trong phòng làm việc trò chuyện với Nguồn.

 

“Ngươi biết người đó không?” Cô hỏi.

 

Ý thức của Nguồn dao động một chút. “Không biết. Nhưng khí tức của hắn rất quen thuộc. Cùng nguồn gốc với ‘Thần’, nhưng thuần khiết hơn.”

 

“Thuần khiết hơn? Ý ngươi là sao?”

 

“‘Thần’ là quái vật được viện nghiên cứu ghép từ những mảnh vỡ. Còn người đó – năng lượng của hắn là hoàn chỉnh, cùng nguồn gốc với ta. Hắn có thể cũng là cộng sinh giả của thiên thạch.”

 

Nhiễm Hi Thần gõ ngón tay lên bàn. “Ý ngươi là, ngoài ta và ngươi, còn có người thứ ba nhận được nguồn năng lượng hoàn chỉnh từ thiên thạch?”

 

“Có thể. Và thời gian hắn nhận được năng lượng còn sớm hơn cả thời kỳ hoàn chỉnh của ta. Năng lượng đã bị hắn hấp thụ hoàn toàn, không như ta, phần lớn năng lượng vẫn đang ở trạng thái phân tán.”

 

“Vậy tại sao hắn không đến lấy ngươi?”

 

“Hắn không cần lấy ta. Hắn đã có nguồn của riêng mình. Hắn đến, có thể là vì thứ khác.”

 

“Thứ khác? Là gì?”

 

“Ta đoán, là vì ngươi.”

 

Lưng Nhiễm Hi Thần lạnh toát. “Ta?”

 

“Cơ thể ngươi là vật chứa duy nhất có thể cộng sinh hoàn hảo với nguồn. Nếu hắn có được cơ thể ngươi, hắn sẽ sở hữu nguồn năng lượng gấp đôi. Đến lúc đó, không ai có thể ngăn cản hắn.”

 

Nhiễm Hi Thần im lặng rất lâu.

 

“Hắn sẽ đến tìm ngươi.”

 

“Chắc chắn sẽ đến.”

 

“Vậy khi nào hắn đến?”

 

“Không biết, không đoán được.”

 

Đêm đó, Nhiễm Hi Thần ngủ không ngon.

 

Cô nằm trên giường, trằn trọc, đầu óc toàn là lời của Nguồn.

 

Mặc Tư Uyên nằm cạnh cô, cảm nhận được sự bất an của cô, đưa tay kéo cô vào lòng.

 

“Tiểu Hi, em không ngủ được à?”

 

“Ừ.”

 

“Đang nghĩ gì thế?”

 

“Nghĩ về người đang theo dõi chúng ta, không đoán được mục đích của hắn, nên không yên tâm.”

 

Tay Mặc Tư Uyên nhẹ nhàng vỗ lưng cô, như dỗ trẻ con. “Đừng bận tâm đến hắn, hắn muốn đến thì đến. Đến thì anh đánh cho hắn một trận, đảm bảo đến mẹ hắn cũng không nhận ra.”

 

“Anh không sợ à?”

 

“Sợ gì? Sợ chết? Trong thời mạt thế này ai mà không sợ chết? Nhưng sợ cũng vô ích.” Tay anh khựng lại một chút, “Hơn nữa, anh còn phải bảo vệ em nữa, cô gái à.”

 

Nhiễm Hi Thần vùi mặt vào ngực anh. “A Uyên.”

 

“Ừ.”

 

“Hứa với em, anh nhất định đừng chết, phải sống thật tốt, cũng không được rời xa em.”

 

“Được, không chết, không rời xa em, em ở đâu anh ở đó.”

 

Cô nhắm mắt lại.

 

Tiếng tim anh đập bên tai, thình thịch, thình thịch, như một mặt trống.

 

Dần dần, hơi thở cô hòa theo nhịp của anh, rồi cơn buồn ngủ kéo đến.

 

Sáng hôm sau, Nhiễm Hi Thần bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa gấp gáp.

 

Cô ngồi dậy, Mặc Tư Uyên đã xuống giường trước cô một bước, mở cửa.

 

Lâm Bắc đứng ở cửa, mặt tái nhợt.

 

“Chị Nhiễm, ngoài tường có một người đến.”

 

“Người nào?”

 

“Không biết. Anh ta đứng ngoài cổng, nói một câu.”

 

“‘Nói với S-001, tôi đến lấy một thứ.’”

 

Tim Nhiễm Hi Thần chùng xuống.

 

Cô nhanh chóng mặc quần áo, lao ra khỏi phòng, chạy lên tường thành.

 

Trời vừa hửng sáng.

 

Ngoài cổng căn cứ, một người đứng trong sương sớm, mặc áo choàng đen, khuôn mặt bị mũ trùm che khuất hơn nửa.

 

Thân hình hắn cao ráo, vai rộng eo thon, dáng vẻ thản nhiên.

 

Dù không nhìn rõ mặt, nhưng có thể cảm nhận được một áp lực vô hình –

 

Như có ngọn núi đè lên ngực, khiến người ta không thở nổi.

 

Nhiễm Hi Thần dùng năng lượng tinh thần quét qua, lần này, cô nhìn rõ.

 

Cường độ năng lượng của hắn, gấp mười lần cô.

 

“Ngươi là ai?” Cô hỏi.

 

Người đó từ từ ngẩng đầu, mũ trùm rơi xuống, lộ ra một khuôn mặt trẻ tuổi.

 

Trông khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, ngũ quan sâu, làn da màu đồng, đôi mắt màu hổ phách đậm, đồng tử tròn, đó là đồng tử của con người.

 

Khóe môi hắn nở một nụ cười nhàn nhạt.

 

“Ta tên là Ân Tịch.” Giọng hắn không lớn, nhưng rõ ràng truyền đến tai mọi người, “Ta đến, chỉ để xem người duy nhất trên thế giới này có thể ngang hàng với ta, trông như thế nào.”

 

“Vậy bây giờ, ngươi xem xong rồi?” Nhiễm Hi Thần hỏi.

 

“Xem xong rồi.” Ân Tịch nghiêng đầu, “Yếu hơn ta tưởng.”

 

“Vậy ngươi đến nhầm chỗ rồi. Ta không có thứ ngươi muốn tìm.”

 

“Ngươi có.” Đôi mắt màu hổ phách của Ân Tịch nhìn cô, “Ngươi có nguồn. Có một nửa nguồn mà ta đã vứt bỏ năm đó.”

 

“Vứt bỏ?”

 

“Ba năm trước, khi thiên thạch rơi xuống, ta đã ở hiện trường. Ta hấp thụ một nửa năng lượng, nửa còn lại phân tán, bị con thằn lằn đó hấp thụ, biến thành ‘Nguồn thú’ mà các ngươi gọi. Sau đó Nguồn thú bị các ngươi đánh bại, nguồn trở về trọn vẹn.” Hắn nhìn Nhiễm Hi Thần, “Nhưng ta phát hiện, nguồn đã chọn ngươi làm cộng sinh giả. Vậy nên ta đến.”

 

“Ngươi muốn lấy lại nguồn?”

 

“Không. Ta không cần nguồn. Ta cần ngươi.”

 

Nhiễm Hi Thần siết chặt tay.

 

“Cơ thể ngươi là vật chứa duy nhất có thể cộng sinh hoàn hảo với nguồn. Có được cơ thể ngươi, ta có thể chịu đựng nhiều năng lượng hơn, đột phá lục giai, thậm chí thất giai.” Giọng Ân Tịch bình thản, như đang nói một chuyện nhỏ nhặt, “Vậy nên, ngươi phải đi với ta.”

 

“Nếu ta nói không thì sao?”

 

Ân Tịch cười một tiếng, nụ cười rất nhạt, nhưng khiến người ta lạnh sống lưng.

 

“Vậy ta chỉ đành giết tất cả mọi người ở đây, rồi mang ngươi đi.”

 

Vừa dứt lời, thân ảnh hắn biến mất tại chỗ.

 

Năng lượng tinh thần của Nhiễm Hi Thần bắt được quỹ đạo di chuyển của hắn, nhanh thật, nhanh gấp mười lần Lâm Bắc.

 

Cô chưa kịp phản ứng, Ân Tịch đã xuất hiện trước mặt cô, khoảng cách chưa đầy một mét.

 

Ngón tay hắn giơ lên, điểm vào giữa trán cô.

 

Một bàn tay bóng tối từ bên cạnh vươn ra, chặn đứng ngón tay đó.

 

Mặc Tư Uyên vẫn luôn đứng bên cạnh Nhiễm Hi Thần bảo vệ, lúc này sức mạnh bóng tối ngưng tụ trong lòng bàn tay, nhưng sắc mặt anh rất khó coi.

 

Lực xung kích từ ngón tay của Ân Tịch khiến bàn tay bóng tối của anh xuất hiện vết nứt.

 

“Hệ bóng tối? Tam giai?” Ân Tịch liếc nhìn Mặc Tư Uyên, giọng nói mang chút tán thưởng, “Không tồi. Nhưng thực lực vẫn chưa đủ.”

 

Hắn khẽ búng tay, Mặc Tư Uyên bị đẩy lùi vài bước, đập vào tường thành, khóe miệng rỉ máu.

 

Lục Hàn Châu từ bên sườn xông lên, lôi điện toàn lực oanh kích.

 

Ân Tịch giơ tay đỡ lấy tia điện, tia điện xanh trắng nhảy múa trong lòng bàn tay hắn vài cái, rồi tắt ngấm.

 

Hắn thu tay lại, lòng bàn tay không hề có một vết cháy.

 

“Hệ lôi, tam giai, cũng là một hạt giống tốt.” Ân Tịch lắc đầu, “Tiếc thay, đi theo cô ta, chỉ có đường chết.”

 

Đòn tấn công tinh thần của Nhiễm Hi Thần bùng nổ toàn lực vào khoảnh khắc này.

 

Cơ thể Ân Tịch cứng đờ trong ba giây.

 

Khoảnh khắc đó, xiềng xích bóng tối của Mặc Tư Uyên quấn lấy chân hắn, lôi điện của Lục Hàn Châu oanh kích vào ngực hắn.

 

Ân Tịch bị đánh lui hơn mười bước, áo choàng bị lôi điện đốt cháy một góc, khóe miệng có máu.

 

Nhưng hắn nhanh chóng đứng vững, lau máu nơi khóe miệng, nhìn bốn người.

 

“Ba đánh một, thật không biết xấu hổ.” Hắn cười, “Nhưng, rất thú vị.”

 

Hắn không tấn công nữa.

 

Quay người, đi vài bước, thân ảnh biến mất trong sương sớm.

 

Giọng nói từ trong sương truyền lại.

 

“S-001, ta cho ngươi ba ngày để suy nghĩ. Ba ngày sau, ta đến đón ngươi. Nếu không đi với ta, tất cả mọi người ở đây sẽ – chôn cùng.”

 

Sương sớm dần tan, ngoài cổng căn cứ trống rỗng, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

 

Nhưng Nhiễm Hi Thần biết, ba ngày nữa, hắn sẽ quay lại.

 

Mặc Tư Uyên dựa vào tường thành, ôm ngực, mặt tái nhợt.

 

Lục Hàn Châu đứng nguyên tại chỗ, nắm đấm vẫn còn hơi run.

 

Kỷ Thời không biết đã trở về từ lúc nào, lúc này đang đứng trên tường thành, đôi mắt vàng nhìn chằm chằm vào hướng Ân Tịch biến mất, không nói một lời.

 

Nhiễm Hi Thần đứng giữa họ, nhìn con đường trống trải.

 

Ba ngày.

 

Cô chỉ có ba ngày.

 

Nguồn lóe sáng trong không gian.

 

“Nhiễm Hi Thần, có một cách có thể đánh bại Ân Tịch. Nhưng cần ngươi phải trả giá. Ngươi có muốn nghe không?”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi