Chương 100: Tôi đã kích hoạt cậu, nên luôn tìm được cậu
Đồ ăn đã chuẩn bị xong, than cũng đã cháy đượm, vậy mà Diêu Đào lại nhìn đôi bàn tay bẩn thỉu của Bạch Lân... à không, là đôi tay tôn quý của đại lão, mà phát sầu.
Tay Bạch Lân bẩn thỉu, lát nữa ăn chắc chắn sẽ dùng tay bốc.
Ở ngoài, khi ăn cùng người khác, cô luôn phải "chăm sóc" anh ta ăn, nhưng tối nay cô thật sự không muốn.
Nhiều món ngon như vậy, cô cũng muốn tận hưởng niềm vui nướng thịt.
"Hay là... chúng ta rửa tay nhé?" Cô quyết định liều một phen.
May là có đồ ăn bày ra, cô nghĩ Bạch Lân chắc sẽ không trở mặt với cô.
Quả nhiên, Bạch Lân lúc này ngoan ngoãn như một đứa trẻ.
Cô nói gì anh ta cũng gật đầu.
Cô bưng một chậu nước lại, Bạch Lân nhúng hai tay vào nước, rồi rút ra.
Diêu Đào: "..."
Vậy mà cũng gọi là rửa tay à?
Mèo liếm chân còn sạch hơn cậu đấy!
Nhưng lời chê bai này cô chỉ dám nói trong bụng.
"Lát nữa ăn mà tay bẩn thì đồ ăn sẽ mất ngon, phải rửa kỹ hơn." Diêu Đào cảm thấy mình giống như một bà cô quái dị đang lừa trẻ con.
Không ngờ Bạch Lân lại tin thật, anh ta lại nhúng đôi tay bẩn vào nước.
Nhưng anh ta chỉ đặt tay trong nước, như hai con cá chết, hai tay bất động.
Khóe mắt Diêu Đào giật giật.
Nếu là con nhà mình, chắc cô đã đánh cho một trận từ lâu.
Nhưng đây là đại lão tận thế, không dám chọc.
"Hay là... tôi rửa cho cậu?" Cô thật sự không muốn dây dưa thêm nữa.
Bạch Lân tự nhiên đồng ý.
Diêu Đào còn lấy nước rửa tay từ trong không gian ra, coi tay Bạch Lân như móng giò, suýt nữa thì dùng cả bàn chải sắt để chà.
Bạch Lân có vẻ quen với việc được người khác rửa tay giúp, cả quá trình đều rất phối hợp.
"Trước đây cũng có người khác rửa tay cho cậu à?" Diêu Đào thăm dò.
"Y tá."
"Cậu chưa bao giờ tự rửa tay à?"
"Chưa."
Diêu Đào thở dài.
Chắc là Bạch Lân đã nằm viện khá lâu, đến mức ngay cả kỹ năng sinh hoạt cơ bản cũng không biết.
Hai người ngồi xuống trước bếp than, Diêu Đào gắp một miếng thịt lợn rừng đặt lên vỉ nướng.
Thịt chạm vào than hồng bên dưới, kêu xèo xèo.
Chẳng bao lâu, hương thơm của thịt nướng lan tỏa trong không khí, thu hút không ít chim đột biến bay lượn trên không.
Bạch Lân ngẩng đầu nhìn một cái.
Đàn chim đột biến trên không lập tức tán loạn.
Diêu Đào: "..."
Đúng là đại lão, chỉ một ánh mắt đã dọa chạy hết các loài động vật khác.
Đột nhiên Diêu Đào nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ.
Mùa hè, muỗi đột biến có dám cắn Bạch Lân không?
Nếu chúng ngay cả Bạch Lân cũng dám cắn, thì chúng mới xứng danh là loài săn mồi đỉnh cấp thời tận thế.
Ngay cả đại lão cũng dám cắn.
"Cậu từng bị muỗi cắn chưa?" Diêu Đào gắp thịt nướng chín bỏ vào bát trước mặt Bạch Lân.
Bạch Lân lắc đầu, miệng nhồi đầy thịt.
"Chưa từng bao giờ à?"
"Muỗi là gì?" Một câu của Bạch Lân làm Diêu Đào sững người.
"Cậu chưa từng thấy muỗi à?" Diêu Đào hỏi.
"Chỗ tôi ở không có thứ đó."
Diêu Đào không khỏi chìm vào suy nghĩ.
Cô nhớ lại hồi cô nằm viện sau khi phẫu thuật, bạn cùng phòng từng than phiền rằng, khoa nội trú giữa mùa hè mà không có một con muỗi nào, chứng tỏ máu của bọn họ không ngon, muỗi cũng chẳng thèm ghé thăm.
Lúc đó đang là mùa hè, thật sự không có một con muỗi nào.
Bây giờ nghĩ lại, quả thực rất khả nghi.
"Cậu nói cậu có thể cảm nhận được tôi... Nếu bây giờ tôi trốn đi, cậu có tìm được tôi không?" Diêu Đào lại gắp thêm ít nấm nướng cho Bạch Lân.
Bạch Lân lập tức nhét nấm nướng vào miệng, nhưng ngay sau đó lại bị bỏng phải nhả ra.
Diêu Đào âm thầm thêm một "nhãn" nữa cho Bạch Lân: đại lão tận thế không biết nóng lạnh.
"Dù cậu trốn ở đâu, tôi cũng tìm được." Bạch Lân ngẩng mặt lên, có vẻ rất đắc ý.
"Chắc... cũng có lúc không tìm thấy chứ?" Kiếp trước, Bạch Lân chưa từng tìm cô, cho đến khi cô bị Chu Hoa hại chết, Bạch Lân cũng chưa từng xuất hiện.
Bạch Lân lắc đầu, "Tôi đã kích hoạt cậu, nên luôn tìm được cậu."
