Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Quái Vật Biến Dị Đều Là Nguyên Liệu Của Ta > Chương 15

Chương 15

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 15 có bản audio.

Chương 15: Tạm thời lập đội, nói chuyện thù lao trước

 

Diêu Đào ăn ngon lành một bát mì dầu ớt, lại húp thêm nửa bát nước luộc mì, rút một tờ giấy ăn lau miệng.

 

Sảng khoái!

 

Mộng Bảo nhìn mà trợn tròn mắt, “Cô ấy sống cũng quá tinh tế đi.”

 

Hải Cách cũng có chút không nhìn nổi, “Thời điểm này rồi mà còn bày đặt mấy thứ này, thật phiền phức.”

 

“Rõ ràng là anh đang ghen tị!” Mộng Bảo bĩu môi.

 

Hải Cách bị người ta nói trúng tim đen cũng không giận, “Hừ, liên quan gì đến cô.”

 

Ôn Ký Danh vội vàng can ngăn, “Hai người đừng cãi nhau nữa, tôi thấy chúng ta có thể lập đội với cô ấy.”

 

Mộng Bảo mắt sáng rực, “Ý kiến hay đấy, tôi thích.”

 

Ôn Ký Danh nhìn về phía Hải Cách.

 

Hải Cách hừ mũi, rất không phục, nhưng cũng không phản đối đề nghị của Ôn Ký Danh.

 

Đằng xa, Diêu Đào ăn xong đang thu dọn đồ đạc, Ôn Ký Danh đi tới.

 

Diêu Đào cảnh giác dừng động tác trong tay, nhìn anh, “Có chuyện gì?”

 

Ôn Ký Danh dừng lại khi còn cách Diêu Đào ba bước, ngại ngùng cười, “Cô có muốn gia nhập đội của chúng tôi để cùng hành động không?”

 

Diêu Đào trong lòng đã sớm đoán được, nhưng trên mặt lại giả vờ vô cùng kinh ngạc, “Mấy người không phải đang nhắm vào đồ ăn của tôi đấy chứ?”

 

“Không, cô đừng hiểu lầm, đồ của cô chúng tôi sẽ không lấy, chúng tôi chỉ muốn lập đội với cô, bên ngoài quá nguy hiểm… vẫn nên cùng hành động thì an toàn hơn.”

 

Diêu Đào lắc đầu, “Không cần đâu, tôi quen hành động một mình rồi.”

 

Ôn Ký Danh không ngờ đối phương lại từ chối thẳng thừng như vậy, nhất thời không biết làm sao.

 

Mộng Bảo lúc này liền tới gần, tò mò hỏi Diêu Đào, “Cô hành động một mình, gặp động vật biến dị không sợ à?”

 

Diêu Đào lắc đầu, “Động vật biến dị không đáng sợ, con người mới là thứ đáng sợ nhất.”

 

Mộng Bảo nghẹn họng, quay sang thì thầm với Ôn Ký Danh: “…Làm sao bây giờ, tôi thấy cô ấy nói đúng.”

 

Ôn Ký Danh khó xử gãi đầu, “Ba người bọn tôi không phải người xấu.”

 

“Nhưng tôi lại muốn làm người xấu.” Diêu Đào nhướng mày, “Rốt cuộc mấy người muốn làm gì, tốt nhất nói thẳng ra, tôi không thích vòng vo.”

 

Ôn Ký Danh không ngờ đối phương lại thẳng thắn như vậy, ngược lại thở phào nhẹ nhõm, “Để tôi giới thiệu trước, tôi tên là Ôn Ký Danh, là huấn luyện viên của câu lạc bộ bắn cung.”

 

“Anh ấy là Hải Cách, chúng tôi quen nhau mười năm rồi, sở thích ngoài giờ của anh ấy là tập thể hình.”

 

Diêu Đào liếc nhìn Hải Cách.

 

Khó trách thân hình Hải Cách trông có vẻ “béo”, thì ra dưới lớp quần áo toàn là cơ bắp.

 

“Cô ấy là Mộng Bảo, là hội viên của câu lạc bộ bắn cung chúng tôi…” Ôn Ký Danh vừa giới thiệu được một nửa thì bị Mộng Bảo cắt ngang.

 

“Để tôi tự giới thiệu.” Mộng Bảo cười tươi nhìn Diêu Đào, “Tôi là streamer thể thao, dạo gần đây đang theo học cung phản khúc ở chỗ huấn luyện viên Ôn, không ngờ đi chơi lại gặp phải thiên tai, đúng lúc ở đây gặp được hai người họ.”

 

Ba người đều nói xong, Diêu Đào lúc này mới tự giới thiệu, “Tôi tên là Diêu Đào, không có gì đặc biệt.”

 

“Trước đây cô làm nghề gì?” Mộng Bảo hỏi.

 

“Dân văn phòng.”

 

Câu trả lời của cô rõ ràng không được Mộng Bảo công nhận.

 

Dân văn phòng mà lợi hại như vậy sao, lừa ma à?

 

“Ba người các anh thực lực không yếu, tôi một mình hình như cũng chẳng có ý nghĩa gì.” Diêu Đào thản nhiên nói.

 

Ánh mắt Ôn Ký Danh rơi trên khẩu súng hơi đeo bên vai Diêu Đào, “Thật ra tôi muốn nhờ cô giúp một việc.”

 

“Nói nghe thử xem, nếu tôi có thể giúp được… nhưng tôi sẽ thu phí.” Diêu Đào nói thêm một câu.

 

Hải Cách nghiêm mặt hừ một tiếng.

 

Ôn Ký Danh và Mộng Bảo thì đều cảm thấy không có gì.

 

Thời điểm này người khác giúp mình là tình cảm, không giúp là bổn phận, không ai tự nhiên giúp mình cả.

 

“Là thế này, chúng tôi định quay về câu lạc bộ bắn cung, nhưng đường bộ bị thực vật phá hoại không đi được, nên chúng tôi định đi thuyền vòng qua đường biển.” Ôn Ký Danh giải thích, “Thuyền ở bến tàu bị một nhóm người chiếm mất, ba người chúng tôi thử thương lượng với họ nhưng không thành, nên đành nghĩ nếu thật sự không được thì cướp một chiếc thuyền vậy.”

 

Diêu Đào nghe Ôn Ký Danh kể, trong lòng thoáng hiện một tia nghi hoặc.

 

Ra biển?

 

Mấy người này sợ mình chết chưa đủ nhanh à?

 

Ồ… đúng rồi, chỗ họ thực vật biến dị ít, còn chưa biết trung tâm thành phố đã biến thành rừng rậm nguyên sinh.

 

Cứ nghĩ đi đường biển là qua được à?

 

Ngây thơ!

 

Thực vật trên cạn đều biến dị rồi, chẳng lẽ thực vật dưới biển lại không tính là thực vật sao?

 

Nếu Ôn Ký Danh và mọi người thật sự lên thuyền, chờ đợi họ chỉ có chết chìm trong bụng cá.

 

Bất quá cô cũng không nói ra những điều này.

 

Bởi vì cô biết kiếp trước Ôn Ký Danh không chết ở đây, cho nên sự việc nhất định có biến hóa.

 

“Giúp các anh cướp thuyền đúng không, được thôi.” Diêu Đào gật đầu.

 

Ôn Ký Danh thấy cô đồng ý thì vui mừng khôn xiết, “Cô muốn thù lao gì, bây giờ trên người chúng tôi không có nhiều vật tư, nếu cô muốn đồ ăn thì chúng tôi cũng chỉ còn hai cái bánh mì, với một hộp thịt hộp.”

 

“Tôi không cần những thứ này.” Diêu Đào giả vờ suy nghĩ, “Hay là thế này, nếu câu lạc bộ bắn cung vẫn còn, đưa tôi hai bộ cung tên, anh còn phải dạy tôi bắn cung, coi như là phí tôi thu.”

 

Ôn Ký Danh không ngờ yêu cầu của Diêu Đào lại đơn giản như vậy, lập tức đồng ý, “Không thành vấn đề, tôi bao dạy bao biết.”

 

Diêu Đào trong lòng thầm vui.

 

Bốn người tạo thành đội tạm thời, rời khỏi nhà ma, hướng về phía bến tàu xuất phát.

 

Dọc đường Diêu Đào thấy không ít người sống sót, tụ tập từng nhóm ngồi nghỉ bên đường, trong tay họ đều có ít nhiều đồ ăn.

 

“Máy bán hàng tự động trong khu vui chơi có khá nhiều đồ ăn, ngoài bãi biển còn có một quán ăn nhỏ hai tầng, bên trong cũng có không ít đồ ăn, tạm thời không đến mức chết đói.” Ôn Ký Danh vừa đi vừa giới thiệu tình hình xung quanh cho Diêu Đào.

 

“Không biết khi nào mới có người đến cứu những người này.” Mộng Bảo lo lắng nói.

 

“Sẽ không có ai đến đâu.” Diêu Đào u u nói.

 

Mộng Bảo giật mình, “Sao cô biết?”

 

Diêu Đào liếc cô ấy một cái, “Mấy người còn chưa biết trung tâm thành phố biến thành cái gì rồi đúng không?”

 

Mộng Bảo ngây người, “Chẳng lẽ… giống như ở đây?”

 

“Còn tệ hơn.”

 

Mộng Bảo lập tức trắng mặt, “Không biết bố mẹ tôi bây giờ thế nào, điện thoại cũng không có tín hiệu gì cả.”

 

Diêu Đào im lặng không đáp.

 

“Bố mẹ cô cũng đều ổn chứ?” Mộng Bảo hỏi Diêu Đào.

 

“Họ đã qua đời vì bệnh vài năm trước.” Khi Diêu Đào nói câu này, vẻ mặt lạnh nhạt, Mộng Bảo nhất thời không biết an ủi cô thế nào.

 

“Người nào, đứng lại!” Phía trước đột nhiên xông ra hai thanh niên, tay cầm gậy gộc, hung thần ác sát chặn đường bọn họ.

 

Ôn Ký Danh chủ động đi lên phía trước, khách khí nói: “Đại ca của các anh có ở đây không, chúng tôi muốn mượn một chiếc thuyền.”

 

Hai thanh niên khinh thường, “Mượn? Mặt mũi anh cũng to đấy.”

 

“Những chiếc thuyền đó vốn không phải của các người.” Mộng Bảo tức giận nói.

 

“Cô đừng quản chuyện trước kia, bây giờ cái bến tàu này đều là của đại ca bọn tôi, các người muốn mượn, cửa cũng không có, bất quá đại ca bọn tôi đã nói, chỉ cần lấy mấy cô em xinh đẹp ra đổi, ông ấy có thể cho các người một suất lên thuyền.” Hai thanh niên vừa nói, mắt đã không đứng đắn mà nhìn chằm chằm Mộng Bảo và Diêu Đào.

 

Hải Cách đem Mộng Bảo che sau lưng, nhưng lại không có ý định quản Diêu Đào.

 

Diêu Đào cũng không giận.

 

Đội tạm thời, cô không trông cậy vào việc người khác bảo vệ mình.

 

Dù sao chỉ cần đạt được mục đích của mình là được, lúc đó cô sống cuộc sống của mình, Ôn Ký Danh xây dựng đội chiến đấu của anh ta, cô cũng sẽ không tham gia.

 

“Các người định dùng cô nàng nào để đổi suất lên thuyền?” Thanh niên hỏi Ôn Ký Danh.

 

Ôn Ký Danh quay đầu nhìn Diêu Đào một cái.

 

Tuy bọn họ đã bàn bạc trước, mượn cơ hội dùng cô ấy đổi suất lên thuyền để tiếp cận bến tàu, nhưng anh vẫn có chút không đành lòng.

 

“Là tôi.” Diêu Đào không nhìn nổi Ôn Ký Danh lề mề, chủ động lên tiếng.

 

Hai thanh niên quan sát Diêu Đào, trên mặt treo nụ cười không có ý tốt, “Cô này… cũng tạm được, mấy người đều đi theo tôi đi, đại ca đang ở trên bến tàu.”

 

Nói xong bọn họ đưa tay muốn nắm lấy Diêu Đào.

 

Diêu Đào phất tay gạt tay họ ra, “Đừng động vào tôi, tôi tự đi được.”

 

“Hừ, tính khí cũng dữ đấy, không sao, đại ca bọn tôi thích những người có tính khí dữ, càng dữ càng đủ vị…”

 

Hai người vừa nói những lời khó nghe, vừa dẫn Diêu Đào đi về phía trước.

 

Ôn Ký Danh và hai người kia đi theo phía sau.

 

Mộng Bảo từ sau lưng Hải Cách thò đầu ra, nhỏ giọng hỏi, “Diêu Đào giấu khẩu súng hơi của cô ấy ở đâu rồi, cậu biết không?”

 

Hải Cách lắc đầu.

 

Bọn họ không ai chú ý đến việc khẩu súng hơi vốn dĩ đeo trên vai Diêu Đào đã bị cô giấu đi đâu mất.

 

Bọn họ làm sao biết được, Diêu Đào có một không gian, thứ cô muốn giấu, cho dù anh có mắt xuyên thấu cũng không thể phát hiện ra.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi