Chương 19: Vì từng bị mưa dầm thấm lạnh, nên muốn xé rách ô của người khác
Nửa đêm, Ôn Ký Danh thức dậy thay phiên cho Diêu Đào và Mộng Bảo đi nghỉ.
Khi họ tỉnh dậy, bên ngoài trời đã sáng.
“Mấy giờ rồi?” Mộng Bảo vừa ngái ngủ vừa hỏi.
“Không biết, điện thoại tôi hết pin từ lâu rồi.” Hải Cách bất lực giơ điện thoại của mình lên, “Điện thoại ai còn pin không?”
Ôn Ký Danh lắc đầu, “Điện thoại tôi cũng hết pin, còn Diêu Đào thì sao?”
“Điện thoại tôi vứt từ lâu rồi, nhưng tôi có đồng hồ.” Diêu Đào nhìn chiếc đồng hồ cơ trên cổ tay, “Tám giờ hai mươi sáng.”
“Xem ra chúng ta cũng phải tìm cách kiếm một cái đồng hồ, cầm điện thoại bất tiện quá.” Hải Cách nói.
Mộng Bảo đề nghị: “Hôm qua Diêu Đào nói gần đây có một cái chợ nông sản, hay là chúng ta đến đó tìm xem có gì ăn không, tiện thể thu thập ít vật tư.”
Ôn Ký Danh và Hải Cách đều đồng ý.
Diêu Đào rửa mặt xong quay lại, Ôn Ký Danh kể lại ý kiến của mọi người.
“Tôi không ý kiến.” Thật ra Diêu Đào đã muốn đến cái chợ nông sản đó từ lâu.
Kiếp trước, cô và Chu Hoa từng dẫn đội đến đó, có người phát hiện một kho lạnh dưới lòng đất, bên trong có rất nhiều thịt đông lạnh.
Lúc đó mấy đội đang tìm vật tư gần đó, vì tranh giành vật tư trong kho lạnh mà đánh nhau dữ dội, tổng cộng chết hơn ba mươi người.
Đội của Chu Hoa cuối cùng chỉ cướp được năm sườn heo đông lạnh và sáu cái đầu heo.
Lúc đó đội Chu Hoa ít người, sức chiến đấu cũng không mạnh, hoàn toàn nhờ cô liều mạng dẫn người xông pha mới cướp được một ít.
Kiếp này, đừng nói là một cái đầu heo, nửa miếng thịt cô cũng không chừa cho hắn.
Xin lỗi nhé, đồ trong kho lạnh tao lấy hết!
Mở cửa phòng nghỉ, Ôn Ký Danh và mọi người cảnh giác quan sát xung quanh, không phát hiện chuột biến dị, cả nhóm mới dám rời khỏi trung tâm tắm hơi.
Diêu Đào lấy la bàn và bản đồ ra, Ôn Ký Danh và mọi người theo cô lội bộ trong “khu rừng” nửa giờ mới đến được chợ nông sản.
“Đúng là nhờ có Diêu Đào, chứ tự tôi tìm thì ngay cả phương hướng cũng không biết.” Mộng Bảo nhìn khu chợ nông sản bị cây cối bao phủ trước mắt, mặt mày ỉu xìu.
Ôn Ký Danh nhìn chiếc la bàn trong tay Diêu Đào, trong lòng không khỏi cảm thán.
Diêu Đào tuổi cũng xấp xỉ Mộng Bảo, vậy mà cô ấy đã có thể thích nghi với hoàn cảnh tận thế, còn dẫn dắt họ tìm được phương hướng.
Tận thế giáng xuống, trong lòng mỗi người đều mơ hồ, không biết phải đối mặt với những thay đổi như thế nào.
Vậy mà Diêu Đào luôn có thể ứng phó kịp thời, chiếc ba lô của cô ấy giống như một chiếc hộp bách bảo, đủ loại công cụ sinh tồn đều có cả.
Anh thậm chí cảm thấy không thể tin nổi rằng chiếc ba lô đó lại có thể chứa được nhiều thứ đến vậy.
“Đằng kia có người đến.” Diêu Đào lên tiếng nhắc nhở.
Từ sau bụi cây chui ra bốn người, họ nhìn thấy Ôn Ký Danh và Hải Cách, liền đứng yên tại chỗ, vẻ mặt đề phòng.
Ôn Ký Danh thấy vậy liền thân thiện vẫy tay, “Chúng tôi đến tìm vật tư.”
Bốn người đối diện đồng thời thở phào nhẹ nhõm, “Chúng tôi cũng đến tìm vật tư, các anh cũng từ điểm tập kết đến à?”
“Điểm tập kết?” Ôn Ký Danh sửng sốt.
Bọn họ bị mắc kẹt ở khu vui chơi ven biển, căn bản không biết chuyện điểm tập kết.
“Điểm tập kết ở đâu?” Mộng Bảo vội vàng hỏi dồn.
Cô nghĩ có lẽ bố mẹ cô đã đến điểm tập kết, như vậy cô có thể tìm được họ ở đó.
Bốn người đối diện đều là đàn ông, họ vừa trả lời câu hỏi của Mộng Bảo vừa từ từ tiến lại gần.
Mộng Bảo chỉ chăm chăm hỏi chuyện, hoàn toàn không đề phòng.
Diêu Đào không động thanh sắc đưa tay ra sau lưng.
Hải Cách chú ý đến động tác nhỏ của cô, cũng lặng lẽ đặt tay lên con dao găm bên hông.
“… Chúng tôi từ điểm tập kết phía đông đến, điểm tập kết chỉ cung cấp lều tạm, ngay cả chút đồ ăn cũng không có, chúng tôi chỉ đành ra ngoài tự tìm đồ ăn, trên người các anh có đồ ăn không, cho chút đi?”
“Chúng tôi cũng không có đồ ăn.” Mộng Bảo lắc đầu.
“Các anh chỉ cần chia cho chúng tôi một chút đồ ăn là được, chúng tôi không tham lam.”
“Đúng vậy, các anh trông sạch sẽ thế kia, chẳng giống người từng chịu đói, làm ơn chia cho chúng tôi chút đồ ăn đi.”
“Cô gái đằng sau kia, trên người cô ấy có một cái ba lô, bên trong chắc chắn có đồ ăn.”
Bốn người không ngừng nài nỉ.
Mộng Bảo giải thích mãi, bốn người đột nhiên đổi sắc mặt, “Các người hỏi chuyện điểm tập kết, chúng tôi cũng đều nói rồi, chúng tôi chỉ muốn chút đồ ăn thôi, có gì sai!”
“Còn nói cái gì mà người sống sót phải giúp đỡ lẫn nhau, tôi thấy các người chính là ích kỷ, có đồ ăn không muốn chia cho chúng tôi.”
“Chúng tôi thật sự không có đồ ăn, tối qua ăn hết sạch rồi.” Mộng Bảo vì sốt ruột mà nói ra sự thật.
Bốn người nghe vậy càng tức giận hơn, “Chúng tôi đã hai ngày chưa ăn gì rồi, các người mở ba lô ra cho chúng tôi xem.”
Vừa nói, một người trong số đó túm lấy Mộng Bảo, sờ soạng khắp người cô, ba người còn lại rút dao ra, uy hiếp Ôn Ký Danh và Hải Cách, “Ngoan ngoãn đừng nhúc nhích, không thì dao của ông đây không có mắt.”
Ôn Ký Danh và Hải Cách liếc nhìn nhau, đồng thời giơ chân đá văng người trước mặt.
Một người còn lại chưa kịp phản ứng, trên đầu đã bị cắm một con dao găm.
Ôn Ký Danh và Hải Cách đồng thời sửng sốt, con dao đó được ném từ phía sau bọn họ.
Cả hai quay đầu lại, chỉ thấy Diêu Đào đứng đó, vẫn giữ nguyên tư thế ném dao.
“A!” Mộng Bảo sợ hãi ngồi bệt xuống đất.
Tay còn lại của Diêu Đào rút từ sau lưng ra, giữa ngón cái và ngón trỏ kẹp một con dao, cô nhắm vào người đàn ông vừa sờ soạng Mộng Bảo.
“Vút!”
Con dao găm xé gió bay qua giữa Ôn Ký Danh và Hải Cách, cắm vào cổ người đàn ông đó.
Máu bắn ra, văng đầy người Mộng Bảo.
Ôn Ký Danh và Hải Cách cũng ra tay tàn nhẫn, giết nốt hai người cuối cùng.
Hải Cách bước đến bên Mộng Bảo, nắm lấy cánh tay cô kéo cô đứng dậy.
Trên mặt Mộng Bảo dính nhiều vết máu, trộn lẫn với nước mắt, cả khuôn mặt nhem nhuốc.
Nhưng cô không khóc to, mà kìm nén nức nở, ánh mắt chằm chằm nhìn mấy người chết dưới đất.
Diêu Đào nhìn Mộng Bảo, thản nhiên nói: “Nếu không có ba chúng tôi, cô có biết cô sẽ ra sao không?”
Mộng Bảo từ từ ngẩng đầu nhìn Diêu Đào, đôi mắt ngấn lệ, giọng kiên định: “Biết.”
“Biết thì tốt, không thì cô sẽ hại chết chúng tôi.” Diêu Đào cúi người rút con dao găm ra khỏi xác chết, đưa con dao dính máu cho Mộng Bảo, “Thời tận thế không phải không có người tốt, nhưng phần lớn mọi người vì từng bị mưa dầm thấm lạnh, nên muốn xé rách ô của người khác, còn cô… bây giờ chính là cái ô tốt trong mắt người khác.”
Mọi người đều đang chịu đói, tại sao cô lại được ăn no?
Mọi người đều lấm lem bụi bặm, tại sao cô lại sạch sẽ tươi tắn?
Chỉ có kéo cô xuống bùn, để mọi người đều giống nhau, thì người ta mới cảm thấy cân bằng.
Hải Cách chặt bớt một phần cây cối, dọn ra một lối vào, “Chúng ta vào thôi.”
Diêu Đào không thèm để ý đến Mộng Bảo nữa, bước vào trước tiên.
Hải Cách liếc Mộng Bảo một cái, không nói gì, bước vào thứ hai.
Mộng Bảo tay cầm con dao dính máu, run rẩy, nhưng ánh mắt không còn mơ hồ nữa.
Ôn Ký Danh đi cuối cùng, ánh mắt dừng lại trên một xác chết, do dự một lát, tiến lên rút con dao cắm trên đầu người đó ra, lau sạch vết máu trên người hắn, rồi nhanh chân đuổi kịp những người khác.
Diêu Đào chú ý đến sự thay đổi của Mộng Bảo, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cô không quan tâm sau này Mộng Bảo có trở thành thành viên đội của Ôn Ký Danh hay không, cô chỉ hy vọng Mộng Bảo đừng kéo chân họ trong khoảng thời gian này, trở thành gánh nặng.
Cô đã nhắc nhở Mộng Bảo mấy lần, coi như hết lòng hết dạ, còn lại thì phải xem chính Mộng Bảo.
