Chương 53: Bị người vũ trang bắt đi
“Các người có chứng cứ không?” Diêu Đào thản nhiên nướng thịt.
Đám người vũ trang sững người.
Bọn họ thi hành nhiệm vụ cần gì chứng cứ?
Cấp trên bảo bắt ai thì bắt người đó, thời mạt thế rồi cần gì chứng cứ.
Bọn họ lần đầu gặp người không hợp tác, liếc nhìn nhau rồi chĩa súng về phía cô, “Mời cô phối hợp.”
Diêu Đào vẫn bất động, “Các người cứ nổ súng đi.”
Đám người vũ trang: “…”
Người thường thấy súng là lập tức mềm mỏng, cô gái này bị làm sao vậy?
Mạnh Phàm xông tới che trước mặt Diêu Đào, “Chị Diêu Đào luôn ở bên em, chị ấy không hề tung tin đồn gì, các anh bắt nhầm người rồi phải không?”
Ôi, thằng bé Mạnh Phàm này.
Diêu Đào thở dài.
Cô chỉ không muốn kéo Mạnh Phàm vào chuyện này.
“Thôi, tôi đang định đi gặp đội trưởng Võ của các người đây.” Diêu Đào đứng dậy, không đợi năm người kia, đi thẳng ra khỏi doanh trại chiến đội.
Năm người vũ trang nhanh chóng đi theo.
Những người khác thấy Diêu Đào bị bắt đi đều thở phào, cuối cùng cũng đưa được tên lừa đảo này đi, tránh để đội trưởng của bọn họ mềm lòng mà bị lừa.
“Chuyện gì thế này?” Ôn Ký Danh và Hải Cách vừa bước ra khỏi lều, Mộng Bảo đi sau, họ nhìn thấy bóng lưng Diêu Đào và năm người vũ trang rời đi, kinh ngạc không thôi.
Một thành viên lúc nãy dẫn người vũ trang tới hớn hở báo cáo với Ôn Ký Danh, “Tên lừa đảo bị đưa đi rồi, anh em chúng tôi yên tâm rồi, chỉ sợ anh bị con đàn bà đó lừa thôi.”
Ôn Ký Danh nghe vậy lập tức hiểu ra tất cả, anh chỉ tay vào những thành viên ngồi quanh đống lửa, “Các người… ôi, thế này là hỏng hết rồi!”
Nói xong anh vội vàng đuổi theo ra khỏi doanh trại.
“Đội trưởng, anh đi đâu đấy?” Còn có thành viên muốn ngăn Ôn Ký Danh lại.
Hải Cách đạp một phát hất người đó sang bên, “Đám khốn các người, việc thì không làm được mà phá thì có phần.”
“Sao anh đá tôi? Chúng tôi đều vì lợi ích của chiến đội thôi.” Người bị đá không phục, “Con đàn bà đó là đồ lừa đảo.”
“Mắt nào của cậu thấy cô ấy là lừa đảo?” Mộng Bảo tức giận, cũng muốn đá người đó, nhưng bị người đó né, đá hụt.
“Đội trưởng Võ bắt người khắp nơi, lẽ nào còn giả được?” Thành viên đó đáp trả đầy tự tin.
“Cô ấy lừa gì?” Hải Cách quát hỏi.
“Cô ta tung tin đồn.”
“Nếu cô ấy nói sự thật thì sao?”
Các thành viên sửng sốt một lúc, rồi lắc đầu, “Không thể nào là thật, chưa từng nghe nói dơi lại tấn công người.”
“Cô ta chỉ là một con đàn bà, chuyện như vậy ngay cả quan phương còn chưa phát hiện, làm sao cô ta có thể biết trước?”
Hải Cách giận dữ bước tới đống lửa, cầm miếng thịt nướng trên giá, ném tất cả vào lửa.
Mọi người kinh hãi, “Hải Cách, anh làm gì vậy, thịt còn chưa ăn hết mà.”
Trong thời mạt thế, mỗi bữa ăn đều quý giá.
Hải Cách mắng: “Các người chỉ biết cách ăn thịt biến dị là do Ôn Ký Danh báo cho quan phương 002, nhưng các người có biết không, cách ăn này vốn là do Diêu Đào dạy cho bọn tôi trước, các người làm sao có mặt mũi mà ăn!”
Lời này vừa thốt ra, mọi người nhìn nhau.
Cách ăn thịt biến dị, lại là do con đàn bà đó nói cho Ôn Ký Danh bọn họ trước?
Thành viên lúc nãy cố tình cầm thịt biến dị trước mặt Diêu Đào khiêu khích, ấp úng hồi lâu mới nói ra một câu, “Cái này cũng không trách được bọn tôi, đội trưởng không nói cho bọn tôi biết.”
Hải Cách giải thích: “Chuyện này nói ra là bọn tôi có lỗi với Diêu Đào trước, cô ấy dạy bọn tôi cách ăn thịt biến dị an toàn, ba người bọn tôi bàn bạc rồi quyết định muốn đứng vững ở 002 thì phải được quan phương ủng hộ, nên bọn tôi đưa Ôn Ký Danh ra, để anh ấy báo chuyện này cho quan phương, nhận được sự coi trọng của quan phương.”
“Không thì các người nghĩ mình dựa vào đâu mà sống tốt ở 002 như vậy?” Mộng Bảo không nhịn được chen vào, “Vừa nãy bọn tôi ở trong lều nghiên cứu, định sau bữa tối sẽ nói rõ chuyện này với Diêu Đào, kết quả là các người, không những đắc tội người ta, còn dẫn người vũ trang tới bắt cô ấy, các người đều là đồ đầu heo à?”
