Chương 55: Cô ấy đang khóc? Không, chỉ là đang thái hành tây thôi.
Khi Ôn Ký Danh đến văn phòng chính quyền, Võ Quân đang hỏi cung thuộc hạ: "...Cô ta không nói muốn gặp tôi à?"
"Không ạ, nghe nói nhà giam ở dưới tầng hầm là cô ấy đi thẳng xuống đó luôn."
Võ Quân có vẻ không tin lắm: "Cô ta không giải thích gì với các anh sao?"
"Không ạ."
"Đã kiểm tra đồ đạc mang theo chưa, có vũ khí không?"
"Kiểm tra rồi, không có vũ khí... Mà hình như cô ấy khá vui vẻ."
"Vui vẻ?" Võ Quân nhíu mày.
Vốn tưởng bắt được người phụ nữ này, cô ta sẽ sốt ruột tìm mình ngay.
Vậy mà cô ta lại vui vẻ chạy xuống nhà giam... Thật không bình thường chút nào.
Ôn Ký Danh bước vào, hỏi Võ Quân về chuyện của Diêu Đào.
"Người phụ nữ đó xuống nhà giam rồi, nghe nói còn vui vẻ lắm." Võ Quân hừ lạnh.
Ôn Ký Danh vội vã, mồ hôi đầm đìa: "Võ đội trưởng, tôi đến để nhận lỗi với anh."
"Hả?" Võ Quân ngẩng đầu khó hiểu nhìn Ôn Ký Danh: "Anh có lỗi gì? Tôi còn tưởng anh đến để cầu xin cho người phụ nữ đó chứ."
"Võ đội trưởng, anh nghe tôi nói trước. Lúc tôi quen Diêu Đào là ngay trước đợt bùng phát biến dị lớn cuối cùng. Tôi, Mộng Bảo và Hải Cách bị mắc kẹt ở bờ biển, chính cô ấy đã giúp chúng tôi trở về thành phố và nói với tôi về chuyện thành lập đội chiến đấu..."
Anh kể hết những chuyện khi gặp Diêu Đào cho Võ Quân nghe.
Lúc đầu Võ Quân nghe với vẻ khinh thường.
Nhưng sau đó, anh càng nghe càng nhíu chặt mày.
Đặc biệt khi Ôn Ký Danh kể về việc Diêu Đào dạy họ cách ăn thịt động vật biến dị, anh không nhịn được ngắt lời: "Anh nói vậy chỉ để cứu cô ta thôi chứ gì?"
Ôn Ký Danh nghiêm túc nói: "Những gì tôi nói đều là sự thật. Để được chính quyền coi trọng, chúng tôi đã nhận công lao này. Nếu không có Diêu Đào, có lẽ chúng tôi đã chết vì đói mà ăn thịt động vật biến dị rồi."
Võ Quân trầm ngâm: "Kể cả anh nói thật, nhưng cô ta tuyên truyền tin đồn..."
"Cô ấy nói chưa chắc là tin đồn." Ôn Ký Danh phản bác: "Anh có bao giờ nghĩ, biết đâu cô ấy nói sự thật."
"Anh từng thấy dơi tấn công con người chưa?"
"Trước đây không có, không có nghĩa là bây giờ không có. Tất cả sinh vật đều biến dị, và tôi có thể tìm được bằng chứng chứng minh những gì Diêu Đào nói đều là sự thật."
"Anh có bằng chứng?" Võ Quân ngạc nhiên.
"Tôi sẽ tìm." Ôn Ký Danh nhớ Diêu Đào từng nhắc rằng trên cây ngoài khu định cư có dơi biến dị đậu.
Ban ngày dơi thường trú trong hang tối, chỉ cần anh tìm được bằng chứng về một lượng lớn dơi trú ngụ gần đó là được.
"Được, tôi cho anh ba ngày. Nếu trong ba ngày anh không tìm được bằng chứng, đừng trách tôi không khách sáo. Tôi tuyệt đối không cho phép ai đó tung tin đồn trong khu vực của tôi, gây dao động lòng người."
Ôn Ký Danh gật đầu: "Tôi nhất định sẽ tìm được. Nhưng tôi có thể đến gặp cô ấy trước được không?"
Anh hơi lo lắng cho Diêu Đào trong nhà giam, và muốn tự mình giải thích rõ chuyện này với cô.
Võ Quân đứng dậy: "Được, tôi đi cùng anh."
Hai người đến tầng hầm.
Qua một cánh cửa sắt, hành lang dài của tầng hầm hiện ra trước mắt họ.
Lính gác cửa cầm chìa khóa dẫn họ đến trước một phòng giam: "Diêu Đào, có người đến thăm này."
Ôn Ký Danh đến trước cửa, qua khe hở của song sắt, anh thấy Diêu Đào ngồi quay lưng về phía cửa, cúi đầu lau mắt.
Trong lòng Ôn Ký Danh không khỏi cảm thấy khó chịu.
Dù cô ấy có giỏi giang, có năng lực đến đâu thì cũng chỉ là một cô gái.
Bị người khác hiểu lầm, còn bị bắt giam, chắc cô ấy tủi thân lắm nhỉ?
"Diêu Đào..." Anh không biết phải mở lời thế nào.
Diêu Đào quay người lại, một tay vẫn lau đôi mắt hơi đỏ.
Trước mặt cô là một chiếc thớt nhỏ, trên đó chất đống hành tây và nấm hương thái hạt lựu...
Võ Quân: "..."
Ôn Ký Danh: "... Cô... đang làm gì vậy?"
"Nấu cơm tối chứ sao. Nhà giam không lo cơm, đội của anh nướng thịt tối nay dở kinh khủng." Diêu Đào lại lau mắt: "Hành tây này cay quá."
Ôn Ký Danh: "..."
Tự nhiên... hết buồn rồi.
