Chương 66: Lời khẳng định từ đại lão thời mạt thế
Nếu người sống sót thực sự có thể tự bảo vệ mình, thì Võ Quân và những người này đã không phải canh giữ ở đây. Họ đã sớm đi theo đại bộ phận rút lui rồi, hà cớ gì phải chịu khổ ở đây.
Người sống sót thấy Võ Quân không nói gì, càng cảm thấy mình có lý.
“Đội trưởng Võ, anh giữ cái con lừa đảo đó lại làm gì? Sao không đuổi cô ta đi?”
“Chắc chắn là anh ta có ý đồ mờ ám với con lừa đảo đó, không thì sao lại không bắt cô ta, mà lại đi bịt miệng người bị hại?”
Một nhân viên vũ trang có mặt không nhịn được, nhắc nhở: “Mọi người hỏi những người từ 001 đến xem, họ bị thương thế nào?”
Người sống sót ngơ ngác không hiểu, “Cái này thì liên quan gì đến người từ 001? Họ bị thương thế nào?”
“Nghe nói là động vật biến dị tấn công khu định cư... Không có thuốc, cho dù họ có đến đây cũng sống không được mấy ngày.”
“…… Chẳng lẽ, con nhỏ đó không lừa người?”
“Thật sự sẽ có dơi biến dị tấn công khu định cư của chúng ta sao?”
“Ôi, mẹ ơi, con sợ!”
“Anh ơi, chúng ta phải làm sao?”
“Đừng sợ, nhân viên vũ trang sẽ bảo vệ chúng ta……”
Lời nói của cấp dưới gây ra sự hoảng loạn, nhưng Võ Quân không hề trách mắng cấp dưới.
Anh mím môi, im lặng nhìn những người sống sót này, trong lòng có chút lạnh.
Bên kia, Diêu Đào dẫn Bạch Lân thuận lợi trở về nhà lao.
Ôn Ký Danh và mọi người đều rất tò mò muốn xem Thiếu niên Sát Nhân mà Võ Quân nhắc đến là dạng người như thế nào.
Nhưng Diêu Đào đã cảnh cáo bọn họ, nên họ đều rất tự giác, ngay cả khi Bạch Lân bước vào họ cũng không ngẩng đầu lên, ngay cả âm lượng nói chuyện ngày thường cũng nhỏ đi rất nhiều.
Diêu Đào mở cửa nhà lao, để Bạch Lân vào phòng giam của mình.
Bạch Lân quan sát xung quanh, “Đây là nơi nào?”
Diêu Đào trong lòng nghi hoặc.
Cho dù chưa từng thấy nhà lao bao giờ, nhưng chắc cũng đã nghe nói qua chứ, xem qua hình ảnh hoặc thấy trong phim truyền hình.
Bạch Lân tò mò nhìn ngó khắp nơi, còn đưa tay chạm vào song sắt, “Tôi biết rồi, thứ này giống với cánh cửa sắt trong phòng bệnh viện.”
Diêu Đào: “…… Cậu từng ở phòng bệnh có cửa song sắt à?”
“Ừ.” Đại lão thời mạt thế gật đầu khẳng định.
Diêu Đào: “……”
Xem ra cậu bệnh không nhẹ, đến bệnh viện cũng không dám thả cậu ra.
Bất quá câu này cô chỉ dám nghĩ trong lòng, không thể nói ra thật được.
Thịt chim biến dị cô đã rửa sạch ở bên ngoài, cắm điện nồi cơm điện, đổ nước vào đun sôi, sau đó cho phần đầu, cổ, cánh và móng đã chặt thành khúc vào chần qua nước sôi.
Ôn Ký Danh và mọi người nghiêm túc tuân theo lời dặn dò của Diêu Đào, bất kể bên này có mùi thơm gì cũng không liếc mắt nhìn thêm.
Nhưng những tù nhân ở nhà lao khác không kìm chế được, họ thò đầu thò cổ nhìn về phía này.
Lời Diêu Đào dặn dò đội của Ôn Ký Danh bọn họ đều nghe thấy, nhưng nghe lọt tai này lại bay ra tai kia.
Bạch Lân bề ngoài gầy yếu, giống như một con quỷ chết đói, căn bản không khiến người ta cảm thấy hắn nguy hiểm đến mức nào.
Chỉ có Diêu Đào biết, trong bộ xương yếu ớt không chịu nổi gió này, ẩn giấu một trái tim điên loạn.
Một khi mất kiểm soát, hậu quả chính là địa ngục.
Bất quá may là Diêu Đào bây giờ dần dần nắm được chút tính khí của hắn.
Khi hắn muốn ăn, hắn sẽ rất kiên nhẫn, cũng sẽ trả lời một số câu hỏi của cô.
Sau khi chần qua nước sôi, Diêu Đào lấy từ trong ba lô ra một túi gia vị hầm, xé ra đổ vào nồi, trộn với nước sạch mới thêm vào.
Khi nhiệt độ nước tăng lên, mùi thơm của gia vị hầm lan tỏa ra.
Tù nhân ở nhà lao đối diện hít mũi, không ngừng nuốt nước bọt.
Nước sôi, Diêu Đào đổ nguyên liệu vào nồi.
Nước súp đậm đà gia vị ngâm nguyên liệu, sôi sùng sục bốc hơi.
Dần dần trong không khí ngoài mùi gia vị hầm còn có thêm mùi thịt thơm phức.
Bạch Lân ngồi xổm trước nồi, không sợ hơi nóng trong nồi làm bỏng mặt.
“Tôi đói bụng.” Hắn lại lẩm bẩm.
“Cậu muốn uống nước ngọt không?” Diêu Đào nhỏ giọng hỏi.
“Tôi có đây.” Bạch Lân từ trong ngực móc ra một chai nhỏ, dùng tay không bẻ gãy miệng chai, rồi đổ thẳng vào miệng.
Diêu Đào nhìn mà ngây người.
Không nói đến cách uống này quá tàn bạo……
Cái chai này có chút quen mắt!
Hình như đã gặp ở đâu rồi!
Khoan đã!
Cô chợt nhớ đến mấy trăm thùng thuốc mà cô đã tích trữ được khi dọn hàng trong hầm trú ẩn.
Cái chai này giống hệt mấy thứ thuốc đó!
