Chương 89: Tiến sĩ Thái trong bình thủy tinh
Diêu Đào và Ôn Ký Danh tìm thấy khu thí nghiệm của bệnh viện.
Cổng có một ô cửa sổ nhỏ giống như chỗ kiểm tra an ninh. Một người trong đội của Ôn Ký Danh chạy tới, nhìn vào trong qua ô cửa sổ rồi nói: "Đội trưởng, bên trong không có ai."
Diêu Đào đi ngang qua ô cửa sổ cũng nhìn vào bên trong.
Bên trong bừa bộn, đồ đạc trên bàn vương vãi khắp nơi.
Trên chiếc ghế bên cạnh, mơ hồ có dấu vết của một chất lỏng nào đó đã khô lại.
Diêu Đào hơi cau mày.
Cửa kính của khu thí nghiệm không khóa, mặc dù bên cạnh cửa có một bàn phím khóa điện tử, nhưng cửa chỉ cần đẩy nhẹ là trượt mở.
Mọi người đi vào bên trong.
"Có ai không?"
"Tiến sĩ Thái, chúng tôi từ khu định cư 002 đến, ông có đó không?"
Mọi người khẽ gọi.
Phòng thí nghiệm được dọn dẹp rất sạch sẽ, các dụng cụ thí nghiệm được xếp đặt ngay ngắn.
Mọi người tìm một vòng, chẳng thấy ai cả.
"Tiến sĩ Thái có phải tạm thời có việc đi ra ngoài không?" Một thành viên trong đội phỏng đoán.
"Anh ta có thể đi đâu được, bên ngoài nguy hiểm hơn trong này nhiều." Một thành viên khác lắc đầu.
"Khu thí nghiệm chắc không chỉ có mình Tiến sĩ Thái, tại sao chúng ta không thấy cả những người khác?"
Trong khi các thành viên đang bàn tán, Diêu Đào đi đến trước một bàn thí nghiệm, ngồi xổm xuống, không biết đang nhìn gì.
"Cô đang làm gì vậy?" Ôn Ký Danh bước tới.
Anh nhìn qua vai Diêu Đào, thấy trên mặt đất có hai giọt chất lỏng màu đỏ sẫm đã khô lại.
Diêu Đào tùy tiện tìm một dụng cụ trên bàn thí nghiệm, dùng nó cạo một trong những giọt chất lỏng màu đỏ sẫm đó, đưa lên mũi ngửi.
"Là máu."
Cô nhìn về phía Ôn Ký Danh.
Lúc này Ôn Ký Danh cũng có vẻ mặt nghiêm trọng.
Không hiểu sao, anh có một linh cảm chẳng lành.
Mọi người lại tìm kiếm khắp nơi một lần nữa.
Lần này họ tìm rất kỹ, ngay cả những chỗ như trong tủ cũng không bỏ qua.
"Nếu tìm được thuốc còn dùng được thì chúng ta mang về." Diêu Đào dặn dò mọi người.
Các thành viên liên tục lục tìm trong ngăn kéo, Ôn Ký Danh cũng tham gia vào việc thu thập.
Diêu Đào một mình chậm rãi đi dọc theo một bên bàn thí nghiệm.
Trên giá đỡ bên cạnh bày những chiếc bình thủy tinh lớn, bên trong chứa các loại mẫu vật được ngâm trong chất lỏng.
Đột nhiên Diêu Đào dừng lại trước một chiếc bình thủy tinh lớn.
"Tôi tìm thấy rồi..." Cô lẩm bẩm, "Thì ra Tiến sĩ Thái ở đây."
"Cái gì? Cô tìm thấy Tiến sĩ Thái rồi?"
"Ở đâu?"
Mọi người đều chạy tới.
Diêu Đào chỉ vào chiếc bình thủy tinh lớn trước mặt.
Cái bình đó cao hơn một người, chất lỏng bên trong đục ngầu, vật được ngâm bên trong cũng có chút không nhìn rõ.
Nhờ Diêu Đào nhắc, mọi người lại gần hơn, lúc này mới để ý thấy vật đang trôi nổi trong bình mơ hồ có hình dáng giống con người.
Diêu Đào đẩy nhẹ chiếc bình.
Chất lỏng bên trong bình vì bị rung động nên chậm rãi chuyển động.
Vật được ngâm bên trong cũng xoay theo...
Đột nhiên một khuôn mặt người hiện ra trước mặt mọi người, khiến tất cả đều giật mình lùi lại.
"Ôi trời, hết hồn."
"Bên trong này... ngâm một người à."
"Làm sao cô biết người này là Tiến sĩ Thái?" Ôn Ký Danh hỏi.
"Nhìn trên người ông ta... chỗ kia có một cái bảng tên." Diêu Đào dùng tay chỉ vào người bên trong bình thủy tinh.
Ôn Ký Danh lấy đèn pin ra, chiếu vào trong bình.
Người bị ngâm trong bình mặc một chiếc áo blouse trắng, trên túi áo bên trái có đeo một cái bảng tên, trên đó ghi số hiệu và tên.
"Là Tiến sĩ Thái." Ôn Ký Danh thở dài.
Năm thành viên còn lại lo lắng không thôi: "...Ông ấy chết rồi thì nhiệm vụ của chúng ta phải làm sao?"
"Đúng vậy, chúng ta đi đâu tìm thuốc đây."
"Chúng ta hãy tìm kỹ lại một lần nữa, biết đâu thuốc được để ở một nơi nào đó trong này, lấy được thuốc là chúng ta có thể về." Diêu Đào động viên mọi người.
Thế là mọi người lại tản ra, tiến hành tìm kiếm khắp nơi.
Diêu Đào không đi tìm thuốc cùng mọi người, cô đi đến cánh cửa sắt cuối cùng của khu thí nghiệm, trên đó cũng có khóa điện tử.
Nhưng lúc này khóa điện tử đã hỏng, chỉ cần kéo nhẹ là cánh cửa sắt mở ra.
Bên trong còn có một cánh cửa lưới sắt.
Nhìn qua cửa lưới sắt vào bên trong, đó là một hành lang dài, hai bên đều là phòng bệnh, rất giống khu nội trú của bệnh viện.
