Chương 94: Bóng người trong bóng tối
Cổ tay Uông Trực đau nhức.
Hắn không muốn mất mặt trước người của mình, nên không nhắc đến chuyện động tay với Diêu Đào.
Trong mắt các thành viên đội chiến đấu, lúc nãy hắn và Diêu Đào quấn lấy nhau trông giống như đang tán tỉnh hơn.
Chỉ có Uông Trực biết rõ, sức lực của Diêu Đào lớn đến mức nào.
Đàn bà chết tiệt, cô chờ đó cho tôi.
Đội của Uông Trực lần này đến bệnh viện cũng để hoàn thành nhiệm vụ chính thức của 001: đến bệnh viện lấy thuốc.
Nhưng họ không may mắn như đội của Diêu Đào, hỏi thăm cả buổi mới biết được chỗ của Tiến sĩ Thái.
Đợi đến khi họ đến khu thí nghiệm, trời đã gần tối.
Họ bước vào phòng thí nghiệm, phát hiện bên trong tối om, không một bóng người.
“Lạ thật, người trong bệnh viện nói Tiến sĩ Thái ở đây mà, sao lại không có ai…”
“Mọi người tản ra, tìm kỹ vào.” Uông Trực ra lệnh.
Các thành viên trong đội lục tung phòng thí nghiệm, vẫn không tìm thấy Tiến sĩ Thái, càng đừng nói đến thuốc.
“Đại ca, có khi nào Tiến sĩ Thái đã gặp chuyện rồi không?” Có người đoán, “Anh xem, ở đây chẳng có thuốc gì cả, chắc chắn là bị các khu định cư khác lấy mất rồi.”
“Dù thuốc bị lấy, thì Tiến sĩ Thái cũng phải còn ở đây chứ?”
“Có lẽ là do đội khác hoặc người sống sót nào đó làm?”
Uông Trực chợt nghĩ đến Diêu Đào và Ôn Ký Danh mà hắn vừa thấy lúc nãy, cả hai đều cầm súng.
“Rất có thể là bị đội của Diêu Đào lấy mất rồi.” Uông Trực nói với giọng u ám.
Các thành viên giật mình, “Không phải chứ, cô Diêu Đào tính tình tốt lắm, chắc cô ấy không làm chuyện như vậy đâu.”
Uông Trực hừ một tiếng, “Cô ta không làm, không có nghĩa là người bên cạnh cô ta không làm.”
“Vậy… bây giờ chúng ta làm sao?” Mọi người nhất thời mất chủ kiến.
Bọn họ dựa vào văn bản chính thức đến lấy thuốc, không ngờ Tiến sĩ Thái lại biến mất, thuốc cũng không còn manh mối.
“Các cậu tìm lại kỹ một lần nữa, xem có manh mối nào họ để lại không, đợi về 001 chúng ta còn có cái để báo cáo với cấp trên.” Uông Trực nói.
Mọi người đành phải bắt đầu tìm kiếm một lượt mới.
Vì phòng thí nghiệm không có điện, họ chỉ có thể dùng đèn pin để tìm.
Uông Trực tìm thấy một cánh cửa sắt, dùng đèn pin soi vào.
“Có khi Tiến sĩ Thái trốn ở đây?” Có người suy đoán.
“Vào xem trước đã.” Uông Trực ra lệnh, mọi người nối đuôi nhau đi vào.
Họ đứng trên hành lang dài, nhìn về phía các phòng bệnh hai bên.
“Ở đây có vẻ chỉ là phòng bệnh bình thường.”
“Cậu ngốc à, phòng thí nghiệm làm sao có phòng bệnh bình thường được.”
“Đại ca, anh qua đây xem.” Thành viên đi đầu gọi Uông Trực.
Uông Trực và những người khác đi đến cuối hành lang, phát hiện một cánh cửa sắt bị hư hỏng.
“Cửa phòng bệnh này khác với những phòng khác, bên trong chắc chắn có thứ gì đó.”
Uông Trực dùng cằm chỉ vào cánh cửa sắt, một thành viên bên cạnh cẩn thận kéo cửa ra.
Bên trong phòng bệnh không một bóng người, trên sàn đầy túi rác và giấy gói rỗng.
Uông Trực đi quanh một vòng, không phát hiện gì, tức giận quét hết đồ đạc trên giường xuống đất, “Không thể nào không có manh mối nào được, các cậu tìm nữa đi, chắc chắn là Diêu Đào và tên đàn ông đó cướp hết thuốc rồi.”
Mọi người lại lục soát phòng thí nghiệm thêm nửa tiếng, cuối cùng cũng có người phát hiện ra thi thể của Tiến sĩ Thái được đựng trong chiếc lọ thủy tinh.
“Sao lại thế này…” Mọi người dùng đèn pin soi vào thi thể trong lọ, vẻ mặt không thể tin nổi, “Kẻ nào làm ra chuyện này, tàn nhẫn quá đi.”
“Chắc chắn là Diêu Đào và tên đàn ông đó.” Uông Trực nghiến răng.
“Đại ca, anh chắc chắn là họ?”
“Không phải họ thì còn ai vào đây, cả hai đều cầm súng, chắc chắn là họ làm.” Uông Trực giấu tay trong túi, cổ tay hơi động một cái là đau, nhớ lại sự chế giễu tàn nhẫn của Diêu Đào, trong lòng thề thầm, nhất định phải cho cô ta biết tay.
Ngay khi Uông Trực và những người khác chuẩn bị rời khỏi phòng thí nghiệm, họ chợt phát hiện trước cửa không biết từ lúc nào đã xuất hiện một bóng người.
Trong bóng tối, bóng người đứng đó, bất động.
Như thể đang quan sát Uông Trực và những người khác.
