Chương 59: Mục Tiêu: Cừ Trấn
Có thai thật rồi?
Chuyện này xảy ra khi nào?
Lục Tinh Nhẫm không có ký ức liên quan, chỉ có thể cố gắng tìm manh mối trong hồi ức.
Khoảng thời gian trọng sinh trở về này là không thể, đầu óc cô tỉnh táo, ngoài dự trữ hàng không có suy nghĩ hay hành động nào khác.
Lục Tinh Nhẫm sờ bụng, chắc là chuyện cách đây hai tháng...
Cô chợt nhớ đến hai ngày bị sốt cao, cái đêm mà Trần San ném cô ra ngoài, hình như cô ở khách sạn?!
Khách Sạn Thủy Tinh ở Dung Thành là nơi cô thường xuyên ở, không thể có vấn đề này được chứ?!
Lục Tinh Nhẫm vô thức cắn môi, chuyện này tác động khá lớn đến cô.
Bây giờ cô cũng không thể chạy về đó xác nhận được.
Lục Tinh Nhẫm chợt nghĩ, tối hôm đó là Giản Uy đưa cô đến khách sạn, chính anh ta cũng ở khách sạn đó!
“Giản Uy!” Lục Tinh Nhẫm vội chạy xuống gọi Giản Uy ra.
Giản Uy đang dạy bạch hổ nhỏ bắt tay, nghe thấy giọng cô tưởng có chuyện gì, lập tức xuống xe.
“Sao thế?”
Lục Tinh Nhẫm kéo Giản Uy sang bên kia xe phòng của mình, hạ giọng hỏi anh:
“Tôi hỏi cậu, tối hôm sinh nhật tôi, cậu đưa tôi đến khách sạn đúng không?”
Giọng Lục Tinh Nhẫm có hơi gấp, Giản Uy không hiểu gì: “Ừ, tôi còn nhường cậu căn hạng sang duy nhất, còn tôi ở phòng thường.”
Lục Tinh Nhẫm hít một hơi sâu, nhìn chằm chằm anh hỏi: “Cậu còn nhớ tối đó tôi ở phòng nào không?”
Giản Uy không biết cô hỏi làm gì, nhưng vẫn cố nhớ lại:
“Tối đó... lễ tân nói với tôi phòng thường trú của cậu có người đặt trước, nên cho tôi phòng bên cạnh, tôi cầm thẻ phòng đưa cậu vào.”
Lục Tinh Nhẫm nhắm mắt hít sâu một hơi, vấn đề là ở chỗ này!
Cô bứt tóc, cố gắng bình tĩnh lại.
“Tôi là hội viên của họ, tôi có phòng thường trú, trong bất kỳ tình huống nào họ cũng phải ưu tiên cho tôi trước!”
Lục Tinh Nhẫm ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất, tinh thần suy sụp.
Giản Uy bị lời cô kéo theo hồi tưởng lại tối hôm đó, anh lẩm bẩm: “Hình như có chuyện đó, bảo đổi phòng gì đó...”
“Chậc, cũng không sao mà, dù sao cũng là phòng hạng sang, tôi không để ý nhiều. Cậu lại say quá, tôi trực tiếp vác cậu lên.” Giản Uy nói một cách thoải mái.
Anh càng nói, Lục Tinh Nhẫm càng tỉnh táo, lòng càng rối.
Đây là cái quái gì vậy?!
Giản Uy cũng không sai, lễ tân cũng làm đúng việc của mình, chỉ là... giữa họ có một sự chênh lệch thời gian rất tinh vi!
Lục Tinh Nhẫm gần như có thể tái hiện lại toàn bộ quá trình.
Giản Uy đưa cô đến Khách Sạn Thủy Tinh, nhưng phòng thường trú của cô đã có người đặt trước, nên khách sạn sắp xếp phòng khác.
Nhưng theo nguyên tắc ưu tiên hội viên, lễ tân giúp cô điều phối phòng thường trú.
Trong lúc đó, Giản Uy không kham nổi Lục Tinh Nhẫm say rượu, nên trực tiếp đưa cô vào phòng.
Không ngờ lễ tân điều phối thành công, do đó Lục Tinh Nhẫm và người kia đổi phòng với nhau.
Không ngờ, không ngờ...
Lục Tinh Nhẫm điên cuồng một hồi, cuối cùng tìm ra nguồn cơn của mọi tội ác: “Đều tại tên đàn ông chết tiệt đó!!”
Giản Uy bị tiếng gầm thét đột ngột của cô làm giật mình, thấy tâm trạng Lục Tinh Nhẫm không ổn, anh thận trọng hỏi:
“Tinh Nhẫm, cậu sao thế?”
Lục Tinh Nhẫm tức đỏ mắt, nhìn Giản Uy trước mặt càng tức, nhưng biết anh rất vô tội.
“Hừ!” Lục Tinh Nhẫm giận dữ quay về xe phòng, tự buông thả ném mình lên giường.
Chuyện này là thế nào?!!!!
Bị đột ngột gọi ra rồi lại bị hừ một tiếng, Giản Uy mờ mịt không hiểu, chỉ đành quay về xe chuẩn bị xuất phát.
Khi xe chạy, Lục Tinh Nhẫm vẫn giấu mình trong chăn.
Chị Hồng không nói gì, chỉ nhỏ giọng bảo con gái đừng làm phiền chị lớn.
Lục Tinh Nhẫm thế nào cũng thấy khó chịu, cứ nghĩ đến việc mình có thai, trong bụng có một đứa trẻ, cô lại cảm thấy khó chịu vô cùng.
“A!” Lục Tinh Nhẫm phăng chăn ra, bất lực gào thét.
Việc đã đến nước này, ngoài chấp nhận ra cô không còn cách nào khác.
Hy vọng nó mệnh lớn, bà đây còn chưa chắc sống nổi đâu.
Sống được thì tôi nuôi, chết thì thôi.
Nghĩ đến tên đàn ông gây ra mọi chuyện rồi lặn mất, mắt Lục Tinh Nhẫm bừng lên sát ý.
Loại cặn bã này, chỉ cầu trời giữ cho hắn một hơi thở, nhất định tôi sẽ tự tay giết hắn!
-
“Mục tiêu lần hành động này là...”
“Át xì!” Phó Minh hắt xì một cái thật to, cắt ngang bài phát biểu triển khai nhiệm vụ của lãnh đạo.
Anh ngượng ngùng xoa mũi, hơi áy náy nói: “Xin lỗi, mời ngài tiếp tục.”
Đại tá Trần liếc anh một cái, tiếp tục sắp xếp nhiệm vụ lần này.
“Mục tiêu nhiệm vụ lần này là Cừ Trấn, một thị trấn nhỏ bé không ai để ý ở phía nam.” Đại tá Trần vừa nói vừa lướt ánh mắt qua mọi người trong phòng họp.
“Nhưng nơi này cất giấu thiết bị thí nghiệm quan trọng, cùng với dữ liệu thí nghiệm giai đoạn đầu của Viện nghiên cứu.”
“Trong điều kiện bảo đảm an toàn cho bản thân, hãy cố gắng mang hết đồ về. Thí nghiệm này cực kỳ quan trọng!” Đại tá nhìn chăm chú, cố gắng làm cho mọi người hiểu tầm quan trọng của nhiệm vụ.
Tiếp theo là các thông tin liên quan do trợ lý đưa ra, một nhóm người vừa nghiên cứu vừa thảo luận, một cuộc họp kéo dài cả buổi chiều.
Phó Minh bước ra khỏi văn phòng, vô thức hoạt động cổ.
Đã bao nhiêu năm rồi không bị người khác kéo đi họp hành thế này.
“Này, Phó Minh!” Giọng Hoắc Quyết Vũ vọng từ phía sau.
Phó Minh quay lại, thấy Hoắc Quyết Vũ đứng ở cửa phòng họp vẫy tay với mình.
Anh thở dài, đưa tài liệu vừa nhận cho Trình Lạc bên cạnh: “Cậu về trước đi, không thì mấy thằng nhóc kia lại lật trời.”
Nói xong anh đi về phía Hoắc Quyết Vũ, cửa phòng họp đóng lại theo từng bước chân anh.
Phó Minh ngồi xuống cạnh Hoắc Quyết Vũ, trong phòng ngoại trừ hai người họ, chỉ còn Đại tá Trần vừa họp.
“Phó Minh, lần này tôi giữ hai cậu lại là có vài lời muốn nói riêng.” Đại tá Trần nói rõ ý đồ.
“Căn cứ Kinh Thị sắp sửa mở cửa cho quần chúng, dự đoán sẽ sau khi hai cậu hoàn thành nhiệm vụ lần này trở về.” Đại tá Trần nhìn hai người nói.
“Lúc đó chắc chắn sẽ xảy ra vấn đề, hai cậu dẫn dắt đội dị năng, phải cố gắng góp sức nhiều hơn.”
Phó Minh nghe vậy, lập tức tựa ra sau, ý tứ rất rõ ràng, đây là việc Hoắc Quyết Vũ nên lo.
Đại tá Trần cũng biết Phó Minh tuy thân thiện với chính phủ nhưng cũng không phải người một mực nghe theo.
Anh là gia chủ của nhà họ Phó, là thương nhân, việc không có lợi thì anh sẽ không làm.
Đây cũng là lý do hôm nay phải họp.
Hoắc Quyết Vũ bên cạnh cũng mệt mỏi, sáng họp xong chiều lại họp, bây giờ còn phải cùng họ vòng vo.
“Nói thẳng đi, anh đã làm phó đội trưởng thì phải chịu trách nhiệm, đây không phải chức vụ hư danh.” Hoắc Quyết Vũ nhìn Phó Minh:
“Anh là người thông minh, chắc biết tầm quan trọng của vị trí này.”
Phó Minh cười, không nói gì.
“Chỉ cần anh làm tròn trách nhiệm, quyền lợi của vị trí này, anh sẽ không thiếu một thứ nào.” Hoắc Quyết Vũ hứa hẹn.
Phó Minh đẩy ghế ra sau, bắt chéo chân, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, trong mắt mang nửa phần nghiêm túc:
“Lời nói suông không bằng chứng cứ, Hoắc Quyết Vũ, đây là lời hứa của cậu, hay của nhà họ Hoắc, hay của quân đội?”
Khóe miệng Phó Minh hơi nhếch lên, nhưng ánh mắt càng sắc bén:
“Tôi đến làm phó đội trưởng này, đã có lỗi với tình cảm cùng nhau lớn lên của chúng ta rồi, dù sao tôi chỉ là người để các cậu chắn đạn, không phải sao?”
