Chương 49: Sau khi biết chuyện
Trương Hán ấm ức nhìn Hạ Vân Châu, không hiểu tại sao mình minh oan cho cô nàng ớt hiểm mà đại ca lại đánh mình.
Đứng bên cạnh xem kịch vui, Uông Ngọc Đình và Tằng Nhu tuy không biết 'Lục Quang Minh' là ai, nhưng qua phản ứng của Viên Mạn Mạn, người đó tuyệt đối không phải là bố của Tiểu Bảo!
Hiểu ra điều này, hai người nhìn Trương Hán với ánh mắt không biết nói gì!!!
Đồ ngốc này!!!
Nhất thời, trong phòng chỉ còn tiếng khóc của Tiểu Bảo.
Hạ Vân Châu chăm chú nhìn Viên Mạn Mạn đang dỗ dành Tiểu Bảo, vẻ mặt như muốn nói lại thôi.
Uông Ngọc Đình và Tằng Nhu nhìn nhau, hiểu ý muốn ra ngoài, để lại không gian riêng cho Viên Mạn Mạn và Hạ Vân Châu.
Nhưng hai người còn chưa kịp hành động, Lâm Lâm trên giường đã phát ra tiếng rên khe khẽ.
Giọng nói yếu ớt của Lâm Lâm khiến mọi người chú ý.
Vừa tỉnh lại, Lâm Lâm theo bản năng tìm kiếm Viên Mạn Mạn, cơn đau trên người khiến cô bé khẽ kêu lên.
Hình ảnh cuối cùng trong đầu vẫn là cảnh Viên Mạn Mạn đi về phía mình trước khi hôn mê.
Viên Mạn Mạn vất vả lắm mới dỗ được Tiểu Bảo đang giận dỗi, thì phát hiện Lâm Lâm trên giường đã tỉnh.
Cũng cắt ngang lời Hạ Vân Châu muốn nói.
Uông Ngọc Đình và Tằng Nhu nhanh chân chạy tới bên giường, quan tâm hỏi thăm tình hình hiện tại của Lâm Lâm.
Tằng Nhu chu đáo rót một cốc nước ấm nhỏ, cẩn thận từng chút một đút cho Lâm Lâm uống.
“Lâm Lâm, em thấy đỡ hơn chưa?”
Viên Mạn Mạn lo lắng nhìn Lâm Lâm đang yếu ớt nằm trên giường.
“Đúng đó, trên người có đau lắm không?”
Uông Ngọc Đình và Tằng Nhu cũng huyên thuyên hỏi thăm Lâm Lâm.
Lâm Lâm nhìn ba chị gái trước mắt đang quan tâm mình.
Đột nhiên cảm thấy vô cùng tủi thân, nước mắt lập tức tràn đầy hốc mắt.
Lâm Lâm òa khóc!
“Em còn tưởng em không bao giờ được gặp lại mấy chị nữa chứ!”
“Tại sao? Em đã làm gì sai? Tại sao họ lại đối xử với em như vậy?”
Lâm Lâm nhỏ bé vừa thút thít vừa hỏi ra câu hỏi mà trước đây cô bé đã tự hỏi mình không biết bao nhiêu lần.
Lâm Lâm còn nhỏ, lại mất người thân từ rất sớm nên tính cách hướng nội và nhạy cảm.
Lần này thoát chết trong gang tấc rồi được mọi người quan tâm, cô bé mới thổ lộ những thắc mắc đã ám ảnh mình bấy lâu.
Nhìn Lâm Lâm gào khóc, vẻ mặt tủi thân, mọi người đều im lặng.
Lâm Lâm có sai không?
Không hề, có chăng là cái thế đạo hoang đường này sai!
Có lẽ là mẹ kế của Lâm Lâm! Có lẽ là bất kỳ ai!
Nhưng Lâm Lâm vô tội thì đã làm gì sai?
Sai lầm và tội lỗi duy nhất của cô bé có lẽ là quá nhỏ yếu!
Tiểu Bảo được Viên Mạn Mạn bế trong lòng, chớp chớp đôi mắt long lanh, tò mò nhìn Lâm Lâm đang gào khóc.
Miệng không ngừng bập bẹ những tiếng 'ê a', như đang an ủi Lâm Lâm, đừng buồn nữa.
“Em không sai, Lâm Lâm!”
Viên Mạn Mạn nhìn thẳng vào Lâm Lâm đang khóc, giọng nói kiên định mà dịu dàng.
“Sai không bao giờ là ở em, sai là ở cái thế đạo hỗn loạn này, và lòng người hiểm ác!”
Lâm Lâm nhìn Viên Mạn Mạn với ánh mắt kiên định và đáng tin cậy, dần dần bình tĩnh lại dưới ánh nhìn trầm tĩnh của Viên Mạn Mạn.
Lâm Lâm hiểu, lần này nếu không có mấy chị cứu mình.
Vậy thì thứ cô bé phải đối mặt tiếp theo sẽ là cuộc sống còn khổ hơn cả chết.
Nhưng mình yếu ớt như vậy, có thể làm được gì cho họ? Chỉ tổ vướng chân mà thôi.
Nghĩ đến đây, Lâm Lâm lại chùng xuống.
Không được, không thể tiếp tục chán nản như vậy. Mình nhất định phải trở thành người có ích. Không thể trở thành gánh nặng của mấy chị.
Tâm trạng Lâm Lâm dần ổn định, cô bé mới nhớ đến đoạn kết của trận chiến mà mình chưa được chứng kiến.
Vì lúc Viên Mạn Mạn và mọi người đối phó với tên dị năng giả hệ kim, cô bé đã bị bắt đi, nên không biết sau đó chuyện gì đã xảy ra.
Uông Ngọc Đình có ý muốn dỗ dành cô bé mắt đỏ hoe này.
Uông Ngọc Đình khoa tay múa chân, kể lại một cách sinh động cho Lâm Lâm nghe toàn bộ quá trình chiến đấu.
“Tên dị năng giả hệ kim đó bị đánh bại thế nào vậy?”
Lâm Lâm bị câu chuyện của Uông Ngọc Đình thu hút, vội vàng hỏi tiếp.
Uông Ngọc Đình cười ranh mãnh, bảo Lâm Lâm đoán xem ai đã đánh bại tên dị năng giả đó.
“Chẳng lẽ là chị Mạn Mạn?” Lâm Lâm thử đoán.
Ai ngờ Lâm Lâm lần lượt nói tên ba người, Uông Ngọc Đình vẫn ra vẻ nhịn cười, chậm rãi lắc đầu.
Vậy chắc không phải là Tiểu Bảo chứ?
Lâm Lâm rất thắc mắc, hay là bị người đi đường nào đó đánh bại?
Còn chưa để Lâm Lâm nói ra suy đoán mới nhất, Uông Ngọc Đình kích động vỗ tay, vẻ mặt đầy tự hào.
“Chuẩn luôn! Là đại thần Tiểu Bảo! Tiểu Bảo vung tay hai tia chớp 'xoẹt xoẹt', lập tức biến tên dị năng giả hệ kim đó thành thịt nướng!”
Vừa dứt lời, Hạ Vân Châu và Trương Hán đứng bên cạnh cũng giống như Lâm Lâm, kinh ngạc nhìn Tiểu Bảo trong lòng Viên Mạn Mạn.
Hê hê, không ngờ tới nhé!
Uông Ngọc Đình đắc ý, vì không ai đoán ra được kết cục.
“Chà~, lợi hại thật!”
Lâm Lâm kinh ngạc há hốc mồm, không ngờ Tiểu Bảo mới là cao thủ ẩn giấu.
“Hiệu quả rõ ràng như vậy, chẳng lẽ vì kim loại dẫn điện sao?”
Lâm Lâm lẩm bẩm một mình.
Nghe vậy, mấy chị lập tức cười rộ lên.
Nếu nói vậy thì dị năng hệ lôi đúng là khắc tinh tự nhiên của dị năng hệ kim!
Lúc này, Trương Hán vừa bị dạy dỗ vì nói sai vẻ mặt kinh ngạc!!!
Cảm giác như tam quan bị đảo lộn!!!
Trương Hán nhìn Tiểu Bảo, rồi nhìn Hạ Vân Châu, lại nhìn Tiểu Bảo, rồi lại nhìn Hạ Vân Châu.
Ánh mắt qua lại giữa đại ca nhà mình và Tiểu Bảo, trên đầu chỉ thiếu điều ba dấu chấm hỏi to đùng.
Trương Hán đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát, một ý nghĩ đáng sợ không ngừng hiện lên trong đầu.
Lúc này, IQ của Trương Hán cuối cùng cũng online.
Nhớ lại dọc đường đại ca lo lắng cho cô nàng ớt hiểm mà liều mạng đuổi theo!
Còn từ lúc bước vào cửa, thái độ kỳ lạ của hai người!
Còn dị năng của con cô nàng ớt hiểm lại giống hệt đại ca!
Trương Hán càng nghĩ càng thấy không ổn, hai người này có gì đó mờ ám???
Trương Hán nhích từng bước nhỏ, đưa tay chọc vào cánh tay đại ca nhà mình.
“Đại ca, đứa bé của cô nàng ớt hiểm……?” Trương Hán dè dặt thăm dò.
Tiếc là Hạ Vân Châu lúc này không rảnh để ý đến gã ngốc này, chỉ liếc xéo hắn một cái, rồi đi thẳng về phía Viên Mạn Mạn đang ngồi bên giường.
Viên Mạn Mạn buộc phải ngước nhìn Hạ Vân Châu đang đứng trước mặt.
“Mạn Mạn, chúng ta có thể……, nói chuyện riêng một chút không?”
Hạ Vân Châu ánh mắt kiên định nhìn Viên Mạn Mạn trước mặt.
Viên Mạn Mạn biết lần này không tránh được, đành gật đầu đồng ý.
Sau đó dẫn Hạ Vân Châu vào phòng mình, bốn người còn lại đều vẻ mặt tò mò, ánh mắt điên cuồng trao đổi đủ loại thông tin.
Tiếc là Trương Hán không thể cùng tần số với mọi người, vẫn chìm đắm trong thế giới của riêng mình.
Thì ra tên tồi tệ lại là đại ca!!!
Bước vào phòng ngủ chính, Viên Mạn Mạn đi thẳng tới bên cửa sổ, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, cố trốn tránh Hạ Vân Châu.
Tiểu Bảo thì với tay nghịch tóc Viên Mạn Mạn, cố thu hút sự chú ý của mẹ.
Viên Mạn Mạn đành cúi đầu trêu đùa Tiểu Bảo, cố xoa dịu sự ngại ngùng.
