Chương 75: Hạ Tuân
Những người khác thấy có xe đến, vội vàng cầm vũ khí lên.
Khương Tụng Ninh nắm chặt bàn tay đang run rẩy, cuối cùng cô cũng có thể ra tay báo thù cho chính mình. Tuy không thể giết chết cái gọi là nữ chính ngay lập tức, nhưng có thể từ từ tra tấn cũng tốt.
Ba chiếc xe kia cũng thấy họ, liền ngang nhiên lao ra giữa đường, chặn mất lối đi của họ.
Ngụy Trạch thấy sắp tông xe, đành phải đạp phanh, dừng xe lại: “Mấy người này có ý gì vậy?”
Đối phương cũng dừng xe, bước xuống. Khi Khương Tụng Ninh thấy Hạ Tuân, mặt cô bất giác nở một nụ cười. Quả nhiên là bọn họ.
Phương Tĩnh Viễn thấy đối phương xuống xe, cũng mở cửa ghế phụ, bước xuống.
Hạ Tuân đi về phía Phương Tĩnh Viễn, lịch sự đưa tay ra: “Xin chào, tôi là Hạ Tuân!”
Phương Tĩnh Viễn theo nguyên tắc không đánh người cười, cũng đưa tay ra: “Phương Tĩnh Viễn!”
Hạ Tuân nhìn Phương Tĩnh Viễn với vẻ áy náy: “Anh Phương, thật ngại quá, buộc anh phải dừng xe, thực sự là bất đắc dĩ. Chúng tôi có chút việc muốn hỏi anh Phương.”
Phương Tĩnh Viễn chợt nhớ ra, nếu anh không nhầm thì người trước mặt này chính là tổng giám đốc của tập đoàn Hạ Thị!
“Anh Hạ có vấn đề gì?”
Hạ Tuân đã quen với việc ở trên cao, thái độ tuy rất tốt, nhưng giọng điệu lại mang vẻ không cho phép từ chối: “Xin hỏi anh Phương, mục đích các anh đến đây là gì?”
Phương Tĩnh Viễn cau mày: “Anh Hạ, mục đích chúng tôi đến đây hình như không liên quan gì đến anh nhỉ?”
Hạ Tuân nghĩ đến đống đồ kia có thể thực sự bị những người này lấy mất, khí thế cũng cứng rắn hơn.
“Anh Phương, nếu các anh cầm nhầm thứ gì không nên cầm, tốt nhất hãy giao ra đây, tôi không muốn làm mọi chuyện trở nên khó coi đâu!”
Phương Tĩnh Viễn nhếch mép, chỉ thấy mấy người này thật nực cười: “Anh Hạ đang đe dọa tôi à?”
Khương Tụng Ninh ngồi trên xe nhìn Hạ Tuân với ánh mắt chế giễu. Người này còn tưởng bây giờ vẫn là thời thái bình sao?
Khương Tụng Ninh mở cửa xe, bước xuống.
Hạ Tuân thấy Khương Tụng Ninh thì lộ vẻ ngạc nhiên: “Sao cô lại ở đây?”
Khương Tụng Ninh càng chế giễu hơn, ánh mắt đầy vẻ chán ghét: “Anh đến được đây, tôi không thể đến à? Sao nào, đây cũng là địa bàn của nhà họ Hạ anh chắc?”
Hạ Tuân không chịu nổi cảnh Khương Tụng Ninh nhìn mình bằng ánh mắt đó, lập tức gầm lên: “Tôi là anh của cô! Suốt thời gian qua Hân Di luôn lo lắng cho sự an nguy của cô, sao cô không về nhà? Bắt chúng tôi lo lắng vô ích à? Hân Di vì cô mà ăn không ngon ngủ không yên, sao cô vẫn còn bướng bỉnh thế hả?”
Ngụy Trạch và Lục Sâm xuống xe sau, nghe thấy lời Hạ Tuân thì cau mày. Họ nhớ Khương Tụng Ninh từng nói sẽ đến thành phố A tìm anh trai, chẳng lẽ người trước mặt chính là người cô ấy muốn tìm?
Khương Tụng Ninh khoanh tay trước ngực, không hề có phản ứng gì trước cơn thịnh nộ của Hạ Tuân: “Ồ? Tổng giám đốc Hạ đừng có nhận bừa quan hệ. Anh trai tôi ở thành phố A, anh tính là anh trai kiểu gì của tôi chứ?”
Lúc này, trên chiếc xe màu hồng kia cũng có người bước xuống. Hạ Hân Di mặc chiếc váy trắng tinh, nước mắt lưng tròng chạy tới: “Chị, chị đi đâu vậy? Em thực sự rất lo cho chị!”
Hạ Trần cũng đi theo sau, vừa lên tiếng đã chỉ trích: “Khương Tụng Ninh, cô bị sao vậy? Tận thế rồi còn không về nhà, chạy lung tung khắp nơi, bắt mọi người lo lắng cho cô. Bao giờ cô mới được như Hân Di biết điều đây?”
Khương Tụng Ninh nhìn ba người họ với vẻ chế giễu, rồi bước tới trước mặt Hạ Hân Di. Hạ Hân Di sợ hãi lùi lại, rồi như nghĩ ra điều gì, lại lấy can đảm nở một nụ cười ngọt ngào: “Chị!”
Khương Tụng Ninh giơ tay, tát thẳng vào mặt Hạ Hân Di. “Tôi không phải chị của cô. Sau này nếu còn gọi tôi là chị, tôi sẽ tát cô mỗi lần!”
Hạ Tuân và Hạ Trần muốn ngăn lại nhưng đã không kịp.
Hạ Hân Di không thể tin nổi, ôm lấy khuôn mặt sưng đỏ: “Chị, sao chị lại đánh em?”
Khương Tụng Ninh lại giơ tay tát bên má còn lại: “Không biết hối cải! Đã bảo đừng gọi tôi là chị mà!”
Ngụy Trạch lén giơ ngón cái với Khương Tụng Ninh. Chị Khương đúng là máu lửa.
“A——” Hạ Hân Di ôm mặt, ánh mắt oán độc suýt không kìm được.
Hạ Tuân lập tức che chắn trước mặt Hạ Hân Di, Hạ Trần xót xa ôm Hạ Hân Di vào lòng an ủi.
“Khương Tụng Ninh, cô quá đáng lắm rồi đấy! Hân Di là em gái cô, sao cô có thể ra tay đánh người? Giáo dưỡng của cô đâu?”
Khương Tụng Ninh giơ tay tát luôn vào mặt Hạ Tuân. “Bốp!”
Mặt Hạ Tuân bị đánh lệch sang một bên. Đây là lần đầu tiên trong đời anh ta bị ăn tát, cũng không ngờ Khương Tụng Ninh dám đánh mình, nhất thời chưa kịp phản ứng.
Hạ Hân Di thấy Khương Tụng Ninh đánh Hạ Tuân, trong lòng thầm vui sướng. Con đàn bà chó chết Khương Tụng Ninh này, đại ca chắc chắn sẽ không nhận nó nữa rồi. Nhưng ngoài mặt cô ta lại lộ vẻ lo lắng: “Đại ca!”
“Khương~Tụng~Ninh!” Hạ Trần thấy đại ca bị đánh, lửa giận bùng lên, giơ tay định đánh Khương Tụng Ninh.
Phương Tĩnh Viễn đứng bên cạnh nhanh chóng chặn tay Hạ Trần lại.
Hạ Trần nhìn Phương Tĩnh Viễn với ánh mắt hung ác: “Cút!”
Phương Tĩnh Viễn không hề sợ hãi: “Khương học muội là đồng đội của tôi. Anh muốn đánh đồng đội tôi, đã hỏi ý tôi chưa?”
Hạ Trần càng tức hơn: “Mẹ nó, mày mù à? Không thấy con đàn bà đó động tay trước à? Đây là chuyện nhà chúng tao, mày xen vào làm gì?”
Tay Hạ Trần bị Phương Tĩnh Viễn chặn lại, Khương Tụng Ninh nhân cơ hội nhanh tay tát luôn Hạ Trần một cái.
Mọi người có mặt đều im lặng một lúc. Hạ Trần sờ má đang tê rần, càng không thể tin nổi: “Khương Tụng Ninh, tao là anh hai mày đấy!”
Khương Tụng Ninh nhìn Hạ Trần với vẻ chán ghét: “Cút! Các người họ Hạ, tôi họ Khương, đừng có nhận bừa!”
Hạ Hân Di ấm ức nhìn Khương Tụng Ninh: “Chị… Tiểu Ninh, chị không vui thì đánh em cho hả giận là được rồi. Em xin chị, đừng làm tổn thương các anh, họ vô tội mà!”
Khương Tụng Ninh chẳng khách sáo, lại giơ tay tát Hạ Hân Di thêm một cái.
“A——” Mặt Hạ Hân Di vốn đã sưng đỏ, giờ sưng như đầu heo.
Hạ Hân Di ôm mặt, hơi hối hận vì đã đứng gần Khương Tụng Ninh quá.
Những người đi cùng Hạ Trần vốn còn ngồi trên xe, thấy Hạ Hân Di bị sỉ nhục như vậy, cũng mặc kệ lời dặn dò của cô ta, lần lượt xuống xe.
Lục Sâm, Ngụy Trạch và Tống Hào thấy bên kia lại có thêm bảy người xuống xe, vốn đang đứng xem kịch vui cũng thu lại vẻ mặt, bước ra sau lưng Khương Tụng Ninh.
Khương Tụng Ninh thấy hành động của họ, trong lòng cảm thấy ấm áp.
Hạ Tuân dường như lúc này mới hoàn hồn, bước lên phía trước với dấu tay in trên má: “Đánh đủ hả giận chưa?”
Khương Tụng Ninh mỉm cười: “Tôi bảo chưa thì sao?”
Hạ Tuân cau mày, giọng đầy tâm tình: “Tiểu Ninh, nếu em có gì bất mãn thì cứ xả vào anh đây, Hân Di vô tội mà!”
Khương Tụng Ninh bị thái độ này của Hạ Tuân làm cho phát ớn: “Tôi đã nói rồi, tôi và nhà họ Hạ các người không có bất kỳ quan hệ nào. Đừng có lên mặt dạy đời tôi. Dời xe đi, chúng tôi phải đi rồi.”
Hạ Tuân cau mày: “Em định đi đâu?”
