Chương 11: Chạy trốn
Một dị năng giả có năng lực tiên tri có thể tái hiện hoàn toàn cảnh cô trộm đồ, vậy thì không gian của cô chắc chắn đã bị lộ. Cả giới tính của cô nữa. Mộ Phối Viêm không tham gia nên hẳn sẽ không bị phát hiện. Vậy nên bây giờ cô phải thay đổi hoàn toàn diện mạo của mình.
Sau khi xe chạy được một quãng đường dài, hai người tìm một chỗ dừng lại. Cố Thấm Thấm nhẫn tâm để Mộ Phối Viêm cắt phăng mái tóc dài mượt của cô thành kiểu tóc nam, nhuộm vàng, rồi thay một bộ đồ thể thao. Chẳng mấy chốc, một đại mỹ nhân đã biến thành một cô nàng giả trai. Hai người chỉ nghỉ một tiếng rồi lại tiếp tục lên đường.
Cô biết sau lưng mình đang cuộn lên một cơn bão lớn. Nhưng cô không hề sợ hãi. Cô đang đánh cược, cược xem không gian của mình có thể thăng cấp hay không.
Trong thành phố NY, một ông trùm siêu giàu lúc này đang phát điên. Vàng bị trộm thì còn đỡ, dù sao bây giờ vàng cũng chẳng còn tác dụng gì; cái chính là số vật tư trong cái kho siêu lớn kia. Đó là chỗ dựa của căn cứ bọn họ. Mất vật tư thì lấy gì nuôi quân đội? Phải biết rằng ngày tận thế đến quá đột ngột, mọi thứ đều bị phá hủy, rất nhiều thứ đã trở thành tài nguyên không thể tái sinh.
Ông trùm vô cùng tức giận, huy động mọi thủ đoạn có thể huy động. Chuyện không gian của Cố Thấm Thấm bị lộ là chắc chắn. Nhiều thứ như vậy đột nhiên biến mất, ngoài dị năng giả không gian ra còn có thể là ai? Một dị năng giả không gian có thể chứa được nhiều vật tư như vậy thực chất đã là tồn tại như thần, ông trùm cũng sợ. Nhưng dù sợ cũng phải tìm cho ra người này.
Thế là ông trùm tập hợp tất cả thuộc hạ có dị năng đặc biệt lại với nhau. Sau ngày tận thế, đủ loại dị năng nở rộ, muốn tìm một người vốn là chuyện đơn giản. Đáng tiếc là cuối cùng, dùng cách nào cũng không tìm ra người đó. Ban đầu bọn họ cho rằng kẻ trộm đã vào kho của căn cứ và ngân hàng để lấy đồ. Nhưng cả ngân hàng lẫn kho đều không để lại bất kỳ manh mối nào. Số vật tư và vàng kia cứ thế biến mất không dấu vết, cửa sắt lớn bên ngoài kho không hề bị phá, ngân hàng cũng vậy. Camera giám sát không có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Không còn cách nào, đành phải điều những dị năng giả đặc biệt hơn đến hiện trường điều tra. Cuối cùng, có người đề nghị dùng dị năng giả tiên tri để tìm người. Nhưng ngay cả dị năng giả tiên tri ra tay cũng không tìm ra.
“Tôi không tìm được người này. Cấp dị năng của hắn cao hơn tôi hai cấp.” Một dị năng giả tiên tri trẻ tuổi nói.
Một dị năng giả thời gian cũng lên tiếng: “Tôi cũng vậy. Khi đảo ngược thời gian ở đây, tôi không tìm thấy người này.”
Sắc mặt ông trùm vô cùng khó coi: “Bao nhiêu người như các người mà không tìm ra một người? Nuôi các người để làm gì?”
Một ông lão nói: “Người này từ lúc tận thế đến giờ chưa đầy hai tháng đã đột phá lên cấp ba dị năng. Dị năng của những người như chúng tôi đều vô dụng với hắn, trừ khi cấp dị năng của chúng tôi có thể đuổi kịp hắn.”
“Dù tìm không ra cũng phải tìm. Từ từ rà soát, điều tra tất cả dị năng giả xuất hiện quanh đây.”
“Vâng, ông chủ.”
Ông trùm dẫn thuộc hạ, mặt xanh mét bỏ đi. Giờ vật tư bị trộm mất nhiều như vậy, để duy trì hoạt động bình thường của căn cứ, bọn họ chỉ có thể điều tất cả dị năng giả hiện có ra ngoài tìm kiếm vật tư mang về.
Mãi đến khi xe chạy được một tiếng, Cố Thấm Thấm mới có tâm trạng dừng xe lại xem không gian của mình bây giờ ra sao. Sau khi hấp thụ ngần ấy vàng, không gian đã thăng cấp. Cái không gian trước đây xám xịt, u ám giờ đã thay đổi long trời lở đất. Trong không gian xuất hiện đất đen trải dài không thấy điểm cuối, không gian cũng sáng sủa hơn nhiều. Cái giếng biến thành một con suối. Túp lều tranh biến thành một căn nhà. Vật tư trong không gian đều được thu vào một nhà kho, phân loại để gọn gàng, không còn chất đống khắp nơi nữa. Toàn bộ vật tư đều được xếp vào từng ô một. Giống như thuốc trong các hiệu thuốc ngày xưa vậy.
Cố Thấm Thấm thử xem có thể đưa Mộ Phối Viêm vào trong không gian của mình không. Cô thấy căn nhà trong không gian đúng là một chốn ở lý tưởng. Trong nhà đầy đủ mọi tiện nghi, có một phòng ngủ rất rộng. Từ nay về sau, nếu hai người đi mỏi chân thì không cần tìm chỗ nghỉ nữa, cứ trực tiếp cùng nhau vào không gian là được. Cố Thấm Thấm nắm tay Mộ Phối Viêm không rời, Mộ Phối Viêm cũng im lặng canh giữ cô khi cô đột nhiên nhắm mắt. Ngay khi Mộ Phối Viêm định hỏi xem không gian rốt cuộc thế nào, anh cảm thấy trời đất quay cuồng, rồi đã đổi sang một nơi khác. Còn chưa kịp nhìn rõ xung quanh, anh đã bị Cố Thấm Thấm đè lên giường. Cố Thấm Thấm như một con sói đói, điên cuồng tấn công Mộ Phối Viêm. Dưới sức ép cực lớn, Cố Thấm Thấm đột nhiên thả lỏng. Lúc này cô chỉ muốn cùng Mộ Phối Viêm làm một trận thật đã để trút bỏ và thư giãn. Lúc này, không chỉ không gian thăng cấp, dị năng tinh thần của cô cũng đã lên cấp ba. Mộ Phối Viêm tuy bất đắc dĩ, nhưng ôm người đẹp mềm mại trong lòng, anh không thể không chiều theo cô. Mãi đến khi Cố Thấm Thấm thỏa thuê, hai người mới chịu dừng lại. Trong không gian, Cố Thấm Thấm mới kể cho Mộ Phối Viêm nghe rốt cuộc cô đã làm gì.
Nghe Cố Thấm Thấm kể rằng cô đã thu thập nhiều thứ đến vậy, ý nghĩ duy nhất của Mộ Phối Viêm lúc này là về nước. “Thấm Thấm, chúng ta về nước thôi! Ở cái đất nước xa lạ này chỉ có hai chúng ta. Về nước anh có thể dựng nên một đội ngũ để bảo vệ em.”
Cố Thấm Thấm nằm ghé vào ngực Mộ Phối Viêm, ngón tay vẽ vòng vòng: “Về thì nhất định phải về, nhưng không cần về sớm vậy. Em không cần ai khác bảo vệ, có anh bảo vệ em là đủ rồi.”
“Nhưng...”
“Không nhưng gì cả. Đám vật tư đó đối với người có tiền thì cũng chẳng đáng là bao. Chúng ta chỉ cần cẩn thận một chút là được. Hơn nữa bây giờ về nước cũng không có gì tốt, trong nước lúc này cũng đang loạn lạc.”
Người có tiền ai cũng sợ chết. Cố Thấm Thấm không tin những kẻ đó dám làm gì cô. Quả nhiên, khi Cố Thấm Thấm và Mộ Phối Viêm ra khỏi không gian, họ gặp ngày càng nhiều người đi thu thập vật tư, nhưng không có lệnh truy sát nào được phát ra. Chỉ là căn cứ đang ra sức chiêu mộ dị năng giả không gian.
“Thấm Thấm, bây giờ chúng ta đi đâu?”
“Tất nhiên là đến căn cứ thủ đô của nước M.”
Cố Thấm Thấm hiện giờ là dị năng giả tinh thần cấp ba. Khi cấp dị năng chênh lệch từ hai cấp trở lên, loại dị năng phụ trợ của dị năng giả cấp thấp không thể tác dụng lên dị năng giả cấp cao. Nói cách khác, những thứ như dị năng tiên tri, đảo ngược thời gian, nguyền rủa... đều vô hiệu với cô. Đây quả thực là niềm vui ngoài ý muốn. Các dị năng khác của cô cũng đều lên cấp hai. Thế nhưng Cố Thấm Thấm vẫn cảm thấy không gian của mình đúng là một con thú nuốt vàng. Ngần ấy vàng nuốt vào rồi mà mới chỉ lên được một cấp. Không biết bao giờ không gian của cô mới lên được cấp hai. Cố Thấm Thấm nhớ lại cuốn sổ tay ghi chép rằng nếu không gian lên cấp hai sẽ xuất hiện núi non sông ngòi, cũng không biết cảnh tượng đó thế nào. Nhưng nghĩ đến lượng vàng cần thiết, Cố Thấm Thấm cảm thấy có lẽ cả đời này cũng không mở được.
