Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Ba Ngày Dọn Sạch Cả Một Tòa Thành > Chương 21

Chương 21

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 21 có bản audio.

Chương 21: Uy lực của tên lửa

 

Cố Thấm Thấm cố ý tìm quanh một vòng, không ngờ lại tìm được mấy con tang thi cấp ba bị nổ chỉ còn mỗi cái đầu. Uy lực của tên lửa quả nhiên mạnh mẽ. Đám tang thi này đều bị nổ vụn cả. Chẳng bao lâu, toàn bộ phế tích đã được dọn sạch, ngay cả một mẩu đùi tang thi cũng bị thu đi. Một cái đùi cũng được năm mươi điểm đấy! Không nhặt thì phí. Cố Thấm Thấm còn thấy mấy đứa nhỏ đang lê bao tải để nhặt xác tang thi. Nghe nói phía chính phủ thu theo cân. Một cân được hai điểm. Người Tung Của đúng là rất biết tính toán chi li trong chuyện sống còn.

 

Xử lý xong đợt này, Cố Thấm Thấm và Mộ Phối Viêm dẫn đội ngũ tiếp tục dọn dẹp trên đảo. Đến tối lúc nghỉ ngơi, Cố Thấm Thấm lại bị Mộ Phối Viêm gọi đi. Kho vật tư tạm thời ở bến cảng đã đầy, cần cô đến thu về một lượt. Người bàn giao vật tư với cô khi thấy cô thu đồ, từ chỗ kinh ngạc ban đầu đến giờ đã thành chuyện thường. Bọn họ bây giờ chỉ cần biết rằng dù nhiều bao nhiêu đi nữa, nhân vật thần bí này cũng nhét vừa là xong. Vì vậy, phía chính phủ cái gì cũng muốn. Đừng nói là vật tư có thể dùng và khoáng sản quý hiếm, ngay cả lớp đất màu mỡ họ cũng muốn. Phải biết rằng trên mạng có cái APP tên là Vật Tư Đa Đa, đất cũng phải một điểm một cân đấy!

 

Vật Tư Đa Đa là trang web mua sắm do chính phủ lập ra, tất cả người Tung Của đều có thể mua sắm và mở cửa hàng trên đó. Giống như các trang mua sắm trực tuyến trước kia, chỉ có điều bây giờ là nhà nước vận hành nên an toàn hơn rất nhiều. Sau tận thế khác trước tận thế ở chỗ không có miễn phí vận chuyển. Muốn món đồ nào mà đặt hàng thì phí ship khá đắt, dù sao bây giờ bên ngoài tang thi vẫn còn rất nhiều, khá nguy hiểm. Nghề giao hàng không dễ làm nữa, nên chi phí tự nhiên tăng cao. Bất quá Cố Thấm Thấm nghe Mộ Phối Viêm nói, trong nước đã bắt đầu nghiên cứu ô tô bay, nếu nghiên cứu ra thì sau này chuyển phát nhanh có khi lại được miễn phí ship.

 

Thu xong vật tư cho chính phủ, Cố Thấm Thấm liền về nghỉ ngơi. Viên tinh hạch cấp bốn của cô vẫn chưa tìm được cơ hội hấp thu! Không biết có thể thăng cấp hay không. Về đến phòng mình, cô nói với Mộ Phối Viêm một tiếng là đi thăng cấp rồi tiến vào không gian. Dị năng hiện tại của cô là hệ tinh thần cấp bốn, những hệ khác đều cấp ba. Tinh hạch cấp ba sau đó cô cũng tìm được mấy viên, nên lén lút nâng toàn bộ dị năng lên cấp ba. Ở thế giới này, thực lực mạnh mẽ mới là sự bảo đảm. Cấp bốn hấp thu tinh hạch cấp bốn, có thể lên được cấp năm hay không thì phải xem vận may. Hơn nữa dị năng cấp năm không dễ thăng cấp như vậy, hy vọng viên tinh hạch cấp bốn này đủ mạnh. Cố Thấm Thấm nhắm mắt lại bắt đầu thăng cấp.

 

Một ngày một đêm sau. “Ầm...” Cảm giác quen thuộc ập đến. Dị năng cấp năm đã là một cường giả dị năng thực thụ, khác hẳn trước đây. Lần này may mắn thật, đây là tinh hạch của một con vua tang thi dị năng sắp thăng lên cấp năm. Nó giúp Cố Thấm Thấm vô cùng thuận lợi đạt tới cấp năm. Tinh thần lực cấp năm khiến cô có thể cảm nhận rõ ràng trong bụng mình có hai luồng năng lượng sinh mệnh đang dao động. Cô mang thai đôi. Cố Thấm Thấm vui vẻ mỉm cười. Dị năng giả cấp năm đã rất khó sinh sản hậu đại, vậy mà bây giờ cô có hai đứa bé. Đúng là niềm vui bất ngờ! Ông trời quả là rất ưu ái cô.

 

Thăng cấp xong, Cố Thấm Thấm lui ra khỏi không gian. Vừa ra ngoài, cô đã thấy Mộ Phối Viêm đang tu luyện dị năng của anh. Dị năng của Mộ Phối Viêm rất đặc biệt, anh khống chế dị năng đến mức thuần thục, có thể gắn dị năng hỏa hệ của mình lên dây leo. Cảm giác như ngọn lửa ấy chính là lửa tử thần đến từ địa ngục. Ngọn lửa nhìn qua có màu xanh đậm, nhưng khi Cố Thấm Thấm chạm vào lại không cảm nhận được nhiệt độ. “A Viêm, anh đã khống chế được nhiệt độ của ngọn lửa rồi.” “Ừm!” Thấy Cố Thấm Thấm ra, Mộ Phối Viêm nhẹ nhàng bế cô lên. “Bây giờ cảm thấy thế nào? Có mệt không?” “Không mệt! A Viêm, chúng ta là dị năng giả, sao lại mệt được?” Cố Thấm Thấm vòng tay ôm cổ Mộ Phối Viêm, môi khẽ hôn lên vành tai anh. Mộ Phối Viêm không cần nghĩ cũng biết Cố Thấm Thấm có ý gì. Anh bế người đi về phía giường. Một cuộc ân ái nồng nhiệt bắt đầu. Trong lúc mê đắm, Mộ Phối Viêm vẫn không quên đưa tay che chở bụng Cố Thấm Thấm. Cố Thấm Thấm mở to đôi mắt mông lung nhìn người đàn ông trước mặt mình, trong lòng nghĩ: “Sướng thật! Cứ như cưỡi mây đạp gió, một lúc là bay lên tận mây xanh không xuống được. Kiếp trước bọn họ vì sao lại ngốc đến vậy? Lạc thú nhân gian như thế mà lại chưa từng hưởng thụ qua, đúng là thiệt thòi quá. Kiếp này nhất định phải làm hết những gì kiếp trước chưa làm xong.”

 

Trong lúc mơ mơ màng màng, Cố Thấm Thấm cứ quấn lấy Mộ Phối Viêm, không cho anh có cơ hội ra ngoài làm việc khác. Trong lòng cô, đàn ông của mình chỉ cần hầu hạ mình sướng là được, còn chuyện khác xếp hết sang một bên.

 

“Ầm ầm... Ầm ầm...” Cố Thấm Thấm và Mộ Phối Viêm còn chưa ra khỏi phòng, bên ngoài đã bắt đầu sấm chớp. Nhưng không hề có mưa. Chỉ thấy bầu trời mây đen kín mít. Theo dự báo thời tiết của chính phủ, còn hai ngày nữa sẽ có mưa. Hôm nay bọn họ vẫn còn một ngày để dọn dẹp trên hòn đảo này. Sau ngày hôm qua, nhà nước lại điều thêm năm mươi vạn người đến dọn dẹp hòn đảo. Người trên đảo đã gần như sơ tán hết. Chính phủ đã thông báo, phải chuyển hết những gì có thể mang đi khỏi đảo trong hôm nay. Dự báo thời tiết cho thấy, sắp tới sẽ có một trận mưa lớn kéo dài mấy tháng. Nhìn trên ảnh vệ tinh, toàn bộ lục địa châu Á bị mây đen bao phủ, chỉ có khu vực trung tâm Thái Bình Dương là nắng đẹp. Các chuyên gia khí tượng đang dự đoán thời tiết sắp tới. Bởi vì kiểu thời tiết này rất kỳ quái, lúc thì cảm giác như sắp mưa nhỏ, lúc thì như sắp có mưa to. Khiến các chuyên gia cũng chẳng hiểu nổi. Bọn họ cảm thấy cả thế giới đều trở nên huyền huyễn, rất nhiều thứ đã không thể nhìn bằng con mắt khoa học nữa. Không cần nói cũng biết, điểm cuối của khoa học chính là thần học.

 

Cố Thấm Thấm và Mộ Phối Viêm dẫn đội ngũ của họ quét sạch toàn bộ hòn đảo. Một ngày trôi qua rất nhanh. Cả hòn đảo đã bị bọn họ vét sạch. Ngay cả lớp đất trên đảo cũng bị cạo đi ba thước. Những người bị ép lên tàu rời đi, nhìn đất đai nhà cửa của mình bị người khác cướp mất như vậy, đều hận đến chết. Nhưng họ không thể phản kháng, chỉ có thể chấp nhận. Thời mạt thế rồi, việc đầu tiên phải lo là sống còn. Nhìn sự hận thù trong mắt những người này, người Tung Của đều không hề bận tâm. Nếu không vì họ cũng là đồng bào thì ai thèm đưa họ đi. Nếu những người này sau khi trở về mà không biết điều thì kết cục cuối cùng cũng có thể đoán được. Cố Thấm Thấm cũng cảm thấy những người này thật không biết tốt xấu. Nhiều người như vậy mà ngay cả một dị năng giả cấp ba cũng không có. Hôm nay nếu không có người Tung Của đến giết con vua tang thi cấp bốn kia, chờ nó lên cấp năm sẽ hoàn toàn có ý thức độc lập, về sau, những người này chỉ có thể chờ chết. Một đám vô ơn. Những thứ trên đảo này nếu họ không thu đi, cuối cùng cũng bị biển cả nuốt chửng.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi