Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Ba Ngày Dọn Sạch Cả Một Tòa Thành > Chương 24

Chương 24

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 24 có bản audio.

Chương 24: Đến nhà họ Cố khóc với ông nội

 

Cao Vũ này đúng là biết làm ăn.

Cố Thấm Thấm xem những thứ anh ta đưa, hầu như đều dùng đến.

Thế là lại chi mười triệu điểm.

Đợi khi vật liệu đã chuẩn bị gần đủ, Cố Thấm Thấm hỏi rõ những thứ Cao Vũ cần, rồi lấy tất cả từ không gian ra đưa cho anh ta.

Sau đó cô cùng Mộ Phối Viêm rời đi, đến nhà họ Mộ ở ba ngày.

 

“Ông Cao, ba ngày đủ chứ?”

“Đủ, cô cứ yên tâm. Tôi còn có người, nhất định sẽ sửa xong nhà cho cô trong ba ngày. Ba ngày nữa cô về là dọn vào ở được.”

 

Cố Thấm Thấm lại nêu thêm vài yêu cầu về chi tiết, rồi trả thêm một trăm nghìn điểm, lúc đó mới khoác tay Mộ Phối Viêm đi khỏi.

 

Người của Cao Vũ đợi Cố Thấm Thấm đi rồi mới dám lên tiếng.

“Sếp, người phụ nữ này khí trường mạnh thật! Bọn em đứng trước mặt chị ta ngay cả thở mạnh cũng không dám.”

“Ừ, biết sợ là tốt. Làm việc tử tế đi, quen biết được cường giả như vậy sau này không có hại đâu.”

“Vâng.”

 

Cao Vũ không biết Cố Thấm Thấm, nhưng anh ta quen Mộ Phối Viêm, hai người trước đây từng ngồi ăn nhậu với nhau.

Nếu không thì sao đến lượt anh ta được nhận việc tốt thế này.

Cao Vũ gọi một cuộc điện thoại.

Thêm ba mươi người nữa đến nhập đội.

 

Cố Thấm Thấm theo Mộ Phối Viêm đến khu dân cư nhà họ Mộ.

Lúc này xem giờ thì đã gần bữa tối.

“A Viêm, em đói bụng rồi, muốn ăn chút gì đó trước đã.”

“Được.”

Mộ Phối Viêm đỗ xe xong, liền cùng Cố Thấm Thấm ngồi trong xe ăn một hộp cơm lớn.

 

Từ lúc mang thai, Cố Thấm Thấm ăn uống ngon miệng hẳn, đói là muốn ăn ngay, không ăn là thấy khó chịu.

Thế nên Mộ Phối Viêm đã chuẩn bị sẵn rất nhiều thức ăn nấu chín để trong không gian của cô.

Muốn ăn lúc nào là ăn lúc đó.

Còn chuyện về đến nhà có cơm hay không,

Mộ Phối Viêm không để ý, có thì ăn, không có thì thôi.

Dù sao họ cũng chỉ ở lại ba ngày.

Anh về nhà lần này chủ yếu là để thăm ông nội.

 

Ở nhà họ Mộ, ông cụ Mộ đang chỉ huy con dâu nấu đồ ngon cho cháu trai cả.

Chẳng qua mẹ Mộ trong lòng khó chịu, nên món ăn làm ra đen xì, nhìn đã mất hết cảm giác thèm ăn, đừng nói đến ăn.

“Cô này, cơm cũng không biết nấu, cô còn làm được gì?”

 

Ông cụ Mộ thấy con dâu ngày càng không ra gì, tức gần chết.

“Mộ Tư Hoài, mày đúng là mù mắt chó mới cưới cái thứ đàn bà như thế vào cửa nhà này! Đúng là nhà này xui xẻo, xui xẻo mà!”

 

Ông cụ đau lòng xót ruột.

Mộ Tư Hoài bị bố mình mắng đến mức không dám ngẩng đầu.

“Bố, bố bớt giận, để con nấu được không?”

 

Ngay lúc ông cụ tức đến mức muốn đánh người, thì tiếng gõ cửa vang lên.

Ông cụ vội bảo cháu trai út đi mở cửa.

 

Mộ Phối An lúc nãy cứ ở trong bếp rửa bát.

Mở cửa thấy đúng là anh cả trở về, cậu ấy lập tức ôm chầm lấy anh trai.

“Anh cả, cuối cùng anh cũng về rồi, em nhớ anh quá!”

“Lớn thế rồi mà vẫn còn như trẻ con.”

“Anh cả.”

“Thôi được, xem anh đưa ai về này.”

“Ai? Cố Thấm Thấm. Trời ơi.

Ông nội, ông mau ra xem, anh cả đưa chị dâu mà ông luôn mong nhớ, à không, cháu dâu về rồi.”

 

Mộ Phối An không còn bận tâm thân thiết với anh trai nữa, liền chạy vào kéo ông nội ra.

“Ông, ông nhìn kìa.”

 

Cố Thấm Thấm: “Cháu chào ông ạ.”

“Ôi chao! Đúng là con bé Cố rồi! Cháu ơi, nghe nói cháu gặp chuyện, bây giờ không sao chứ?”

“Dạ không sao rồi ạ.”

“Thế thì cháu phải gọi ngay cho bố và ông bà cháu, họ tìm cháu gần phát cuồng rồi.”

“Vâng, lát nữa cháu gọi.”

 

Cố Thấm Thấm về nước, chỉ mải lo tìm người sửa nhà, quên khuấy mất việc liên lạc với ông bà và bố Cố.

Chủ yếu là trong lòng cô vẫn chưa biết đối mặt với họ ra sao.

“Gọi ngay bây giờ đi. Nào, hôm qua ông vừa nói chuyện với ông cháu xong, ông ấy lúc nào cũng nhớ cháu.”

“Vâng ạ.”

 

Cố Thấm Thấm được Mộ Phối Viêm kéo tay vào nhà, rồi cùng ông cụ ngồi xuống sofa phòng khách.

Ông cụ Mộ nhìn dáng vẻ cẩn thận của cháu trai cả.

Con bé Cố này quả thật đã có thai, mà còn là giống nhà họ Mộ.

Thật là tốt quá.

Ông cụ Mộ lập tức thấy tâm trạng trở nên vui vẻ hẳn.

Ông lập tức gọi video cho ông nội Cố.

 

Ông nội Cố tên là Cố Phong Lâm, lúc này đang ở căn cứ Hoa Bắc số 1 cùng bác cả của Cố Thấm Thấm.

Bác cả Cố là Cố Thịnh Trạch, bản lĩnh hơn hẳn bố cô là Cố Thịnh Đạt.

Họ ở trong căn cứ Hoa Bắc là ở biệt thự cơ đấy.

Tuy không bằng biệt thự của Cố Thấm Thấm, nhưng cũng chẳng kém bao nhiêu.

 

Vừa nối máy video, ông cụ Mộ đã cười ha hả với ông nội Cố.

“Chú Cố này, xem ra tôi với chú cũng có duyên lắm.

Hồi đó, cha của hai chúng ta trong bí cảnh có được sợi dây chuyền và chiếc nhẫn kia, họ từng nói hậu nhân của hai nhà nhất định phải có một đôi nên duyên vợ chồng. Hai nhà chúng ta kết thông gia chính là kẻ mạnh bắt tay với kẻ mạnh!”

 

Ông nội Cố đang sốt ruột vì tìm mãi không thấy cháu gái.

Cái lão già Mộ này ngày nào cũng gọi video sang, đúng là phiền chết đi được.

Ông còn chưa kịp nhìn rõ người trong video, lão Mộ bên kia đã lải nhải một tràng dài.

“Gì mà duyên với chả phận, ý gì?”

“Ha ha, ý gì à? Để tôi cho ông xem một người.”

 

Ông cụ Mộ hướng camera điện thoại về phía Cố Thấm Thấm.

“Lão Cố, nhìn xem đây là ai?”

 

Cố Thấm Thấm: “Ông ơi...”

 

Từ sau khi trọng sinh, Cố Thấm Thấm lần đầu tiên nhìn thấy người thân mà mình quan tâm, nhất thời không kìm được cảm xúc.

Còn chưa nói được câu nào đã bật khóc.

 

“Thấm Thấm, là Thấm Thấm sao? Thấm Thấm ơi! Cháu sao thế? Thôi, thôi, đừng khóc nữa. Cháu khóc làm ông cũng muốn khóc. Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi. Một lát nữa ông báo bố cháu đến đón cháu về.”

“Nếu không phải dự báo thời tiết nói gần đây thời tiết xấu, thì ông đã để bác cả cháu qua đón cháu rồi, đừng có ở chung với cái người đàn bà đó nữa.”

 

Người phụ nữ ông Cố nói chính là mẹ của Cố Thấm Thấm, Thành Thu Nguyệt.

“Ông ơi, tại sao con không phải là con gái của bố?”

“Ai nói cháu không phải? Thân thế của cháu ông sẽ nói với bố cháu.

Năm đó bố cháu gặp chút chuyện, nếu không thì sao ông có thể để nó cưới cái người đàn bà đó. Cưới thì cưới, thế mà còn bị cắm sừng.

Ôi, chuyện này một lúc không thể nói rõ trong video được, đợi khi có dịp ông sẽ kể cho cháu. Cháu chỉ cần nhớ cháu là con gái của bố cháu, là đại tiểu thư của nhà họ Cố chúng ta là được rồi. Cháu ngoan, đừng khóc nữa.”

“Ông ơi, bà đâu ạ?”

“Bà cháu có hơi khó chịu trong người nên đang nghỉ. Giờ cháu không sao là bà sẽ khỏe nhanh thôi.”

 

Ông cháu nói thêm bao nhiêu chuyện rồi mới kết thúc cuộc gọi.

Ông nội Cố cũng đã biết cháu gái mình đã đến với Mộ Phối Viêm nhà họ Mộ.

Có thể ở bên đại thiếu gia nhà họ Mộ, ông cụ Cố cũng rất hài lòng.

Mộ Phối Viêm vốn chính là nhân tuyển cháu rể mà ông đã chọn cho Cố Thấm Thấm.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi