Chương 30: Tận hưởng ở nhà
Trời mưa chẳng có gì để chơi, Cố Thấm Thấm liền quay video ngắn.
Cô quay căn nhà mình đang ở rồi đăng lên mạng.
Vừa đăng đã được mấy nghìn lượt theo dõi.
Hầu như ai cũng trầm trồ trước căn nhà Cố Thấm Thấm đang ở.
“Điều kiện tốt quá, nhìn phát biết ngay là người có địa vị.”
Sau đó Cố Thấm Thấm lại đăng món ăn do ông Mộ làm.
Cố Thấm Thấm mang thai được ba tháng, khẩu vị tốt hơn hẳn, nên ngày nào ông Mộ cũng làm bao nhiêu món ngon cho cô ăn.
Dù sao cô cũng rảnh rỗi, ông Mộ ở trước làm, cô đứng bên cạnh quay, vừa quay vừa giới thiệu.
Cứ vậy mà lại thêm được mấy nghìn người theo dõi.
Cố Hương Hương vô tình xem được video của Cố Thấm Thấm, tức đến suýt phun máu.
Hai mẹ con ả thì chen chúc trong một căn phòng nhỏ hẹp sống lay lắt, còn Cố Thấm Thấm lại ở biệt thự to đẹp.
Thành Thu Nguyệt cũng xem video đó, tức đến mức đập vỡ bộ ấm trà duy nhất trong nhà.
“Tao phải đi tìm con nhỏ tiện nhân đó, tao nuôi nó bấy nhiêu năm, nó phải để tao vào ở biệt thự của nó.”
Thành Thu Nguyệt muốn đi tìm Cố Thấm Thấm, nhưng bà không có địa chỉ, số điện thoại của cô, hoàn toàn không biết cô ở đâu.
Nhưng nhìn kiểu chắc là ở trong khu biệt thự.
Bạch Hiểu Linh, mẹ của Mộ Phối Viêm, cũng xem được video của Cố Thấm Thấm.
Thấy ông Mộ ở nhà mình thì chưa bao giờ bén mảng xuống bếp, vậy mà ở với cháu dâu, lại ngày ngày nấu ăn cho cháu dâu.
Bạch Hiểu Linh nhìn mấy món ăn ông Mộ làm, nước miếng chảy không biết bao nhiêu.
“Quá đáng, quá đáng! Họ ở nhà tốt như vậy mà không nói cho mình biết!”
Bạch Hiểu Linh gọi một cuộc điện thoại thẳng cho Mộ Phối Viêm.
Nhưng dù Bạch Hiểu Linh có nói gì, Mộ Phối Viêm cũng không đồng ý để mẹ đến ở cùng.
“Mẹ, mẹ có nhà của mình rồi, sao nhất định phải đến nhà con? Hơn nữa, mẹ đi rồi bố con làm sao? Thằng em ở nhà ai nấu cơm cho nó?
Với lại căn nhà đó là của Thấm Thấm, con bé không thích ở đông người. Con nghĩ hay là thôi.”
Không để Bạch Hiểu Linh nói thêm, Mộ Phối Viêm viện cớ bận việc rồi cúp máy.
Bên con trai không xong, Bạch Hiểu Linh lại gọi cho Cố Thấm Thấm.
Đáng tiếc, người nghe máy lại là ông Mộ.
Bạch Hiểu Linh còn chưa kịp mở miệng đã bị ông Mộ chặn họng lại.
Cuối cùng, Bạch Hiểu Linh hết cách, đành gọi cho chồng mình là Mộ Tư Hoài.
“Em muốn đến nhà A Viêm ở à? Em bị làm sao vậy? Em không có chỗ ở à? Em lại muốn đến nhà con trai mới cưới để ở?”
“Em mặc kệ, em cứ muốn ở.”
“Vậy em có giỏi thì bảo con trai con dâu em đến đón em đi, lúc đó em mới vào được nhà nó. Không thì em ngay cổng khu nhà cũng không vào nổi.
Anh khuyên em nên yên phận đi! Đừng có ngày nào cũng rảnh rỗi đi kiếm chuyện. Anh bận lắm.”
“Rầm.”
Mộ Tư Hoài lập tức cúp máy.
Bạch Hiểu Linh tức đến mức ngồi khóc ở nhà.
Đúng là sống uổng bao nhiêu năm. Vất vả lắm mới nuôi con lớn khôn, giờ nó có tiền đồ, nhà to đẹp như thế mà lại không cho mình đến ở.
Sao số mình khổ thế này!
Bạch Hiểu Linh cứ khóc mãi đến khi cậu con trai út về. Bà bắt con trai út dẫn mình đến nhà con trai cả.
“Mẹ, mẹ làm gì vậy? Con đâu có biết nhà anh cả chị dâu ở đâu. Hơn nữa, nhà mình cũng ở tốt đấy chứ, sao mẹ cứ đòi đến nhà anh cả?
Mẹ cũng nói rồi, chị dâu ở biệt thự, khu nhà đó người thường căn bản không vào được. Mẹ yên phận đi!”
Mộ Phối An vừa về đến nhà đã bị mẹ mình làm cho tức dựng cả tóc gáy.
Bây giờ đâu còn như trước.
“Mẹ, bây giờ mẹ chỉ là người bình thường thôi. Chị dâu ở được biệt thự lớn thì khỏi nói chắc chắn là dị năng giả. Cái cách trước kia của mẹ hết tác dụng rồi, mẹ đừng có bày cái giá mẹ chồng ra nữa.
Ở nhà làm việc nhà là được rồi. Mẹ không nhìn ra ngoài xem sao? Cũng may chỉ nhờ con và bố còn chút bản lĩnh nên mẹ mới được ngồi yên trong nhà.
Không nói người xa, ngay cả dì Thôi hàng xóm, người ta còn tìm được việc gọt vỏ khoai tây, lại trồng được cả vườn rau nữa.”
“Mộ Phối An, con nói gì? Con để mẹ đi gọt khoai tây cho người ta à? Con cũng nói ra được?”
“Gọt khoai tây thì làm sao? Công việc đó có khi còn phải có quan hệ mới tìm được. Mẹ tưởng công việc dễ kiếm lắm à? Ngoài kia biết bao nhiêu người còn không có cơm ăn.”
Mộ Phối An không muốn cãi nhau với mẹ thêm nữa, định chuyển đến ký túc xá lớn ở. Căn nhà này thật sự không chịu nổi.
Chuyện cãi vã trong nhà họ Mộ, Cố Thấm Thấm hoàn toàn không hay biết. Cô bây giờ ngày nào cũng vui vẻ quanh quẩn bên ông Mộ, ăn đủ món ngon.
Tối đến, đợi Mộ Phối Viêm về, hai người lại chui vào phòng riêng vui vẻ.
Dị năng giả có thể chất đặc biệt, dù mang thai hai người vẫn ân ái mỗi ngày.
Kiếp trước, vào thời điểm này, Cố Thấm Thấm và Mộ Phối Viêm vẫn đang vất vả dẫn một nhóm người trên đường về nước.
Kiếp này, Cố Thấm Thấm chỉ muốn cùng Mộ Phối Viêm chìm đắm trong hạnh phúc.
Hai người có điểm tiêu không hết, căn bản không cần phải liều mạng như kiếp trước.
Chẳng lẽ bít tết không đủ ngon, hay rượu vang không đủ thơm?
“Thấm Thấm.”
“Hửm?”
“Anh thấy hạnh phúc quá! Đây là cuộc sống trước đây anh không dám nghĩ tới.”
“Hạnh phúc là tốt rồi!”
Mộ Phối Viêm còn muốn nói gì đó, thì đã bị Cố Thấm Thấm nhét một miếng bít tết thượng hạng của nước H vào miệng.
“Ngon không?”
“Ngon.”
Cố Thấm Thấm vừa đút cho Mộ Phối Viêm, vừa tự ăn, chẳng mấy chốc miếng bít tết đã hết sạch.
Mộ Phối Viêm đợi Cố Thấm Thấm ăn uống no nê xong mới kể chuyện mẹ anh gọi điện hôm nay.
“Thấm Thấm, mẹ anh là người hay gây chuyện. Nếu mẹ gọi cho em, em cứ để ông Mộ xử lý. Anh sẽ không đồng ý cho bà ấy vào ở đâu. Em yên tâm.”
“Vâng, em biết rồi.”
Cố Thấm Thấm hoàn toàn xem việc mình ở trong căn nhà lớn như vậy là lẽ đương nhiên.
Huống hồ nhà mẹ chồng cô cũng đâu có tệ, chỗ đó cũng coi là khu nhà giàu rồi. Cô thật không hiểu bà mẹ chồng này cả ngày nghĩ ngợi cái gì.
Thời điểm này, có chỗ ở đã là tốt lắm rồi, biết bao nhiêu người ngoài kia còn đang phiêu bạt khắp nơi.
Bạch Hiểu Linh nghĩ gì à?
Bạch Hiểu Linh nghĩ bà là phu nhân nhà họ Mộ, nhất định phải ở biệt thự tốt nhất, như vậy các phu nhân khác mới ngưỡng mộ, bà mới có mặt mũi.
Bạch Hiểu Linh là người không hề có ý thức nguy cơ.
Những phu nhân trước kia ngày ngày cùng bà đi dạo phố, đánh mạt chược, giờ không biến thành tang thi thì cũng đã có mấy người phải đi gọt khoai tây thuê.
Tận thế mới chỉ vừa bắt đầu, phía sau sẽ còn tàn khốc hơn nữa. Một người bình thường vậy mà không có chút ý thức nguy cơ nào.
Thật không biết bà lấy đâu ra sự tự tin như vậy.
