Chương 39: Cố Hương Hương vào khu biệt thự
Tô Tường Thiên tưởng kẻ ra tay với mình là ai khác, thế nào cũng không nghĩ tới Cố Thấm Thấm đang mang thai.
“Mộ phu nhân, hôm nay thật ngại quá. Ở đây có mấy sọt trái cây tươi tôi tìm được bên ngoài, cô dùng thử xem, nếu thấy thích thì sau này tôi lại mang tới cho.”
Cố Thịnh Đạt: “Sao thế Thấm Thấm, chuyện gì vậy?”
“Ồ! Không sao đâu bố, hàng xóm bên cạnh qua chơi thôi.”
Cố Thấm Thấm chỉ chào Tô Tường Thiên một câu, nói “không sao” rồi phó mặc ông ta cho Cố Thịnh Đạt xử lý.
May mà Tô Tường Thiên và Cố Thịnh Đạt trước đây đều làm nghề buôn bán.
Mấy chuyện qua lại giữa hàng xóm thế này, hai người đều biết nên nói những gì.
Chỉ mất hai mươi phút, Cố Thịnh Đạt đã tiễn được người ta đi.
“Thấm Thấm, anh cả của Tô Tường Thiên này bố nghe nói cũng ở quân bộ, nghe nói trước thời tận thế đã là sư trưởng, chỉ không biết bây giờ giữ chức gì nữa.”
“Mặc kệ ông ta là ai, chúng ta cũng chẳng liên quan gì với ông ta. Bố đừng lo, cứ đi lại như hàng xóm bình thường là được.”
Vừa rồi lúc Tô Tường Thiên sai người điều tra hàng xóm, Thành Lâm đứng bên cạnh nghe lỏm được một tai.
Hắn không ngờ Cố Thấm Thấm lại ở ngay sát vách lão đại của hắn.
Vậy thì Cố Thịnh Đạt chắc cũng sống ngay bên cạnh.
Nghĩ tới lời cô mình nói, Cố Thịnh Đạt bán căn nhà được một trăm năm mươi triệu điểm.
Dù nói thế nào đi nữa, Cố Thịnh Đạt cũng phải đưa một nửa số điểm đó cho cô của hắn.
Sau khi Tô Tường Thiên quay về, Thành Lâm tìm một lúc rảnh rồi bấm chuông cổng biệt thự bên cạnh.
Theo những gì hắn biết, Cố Thịnh Đạt là dị năng giả hệ Lôi cấp hai, còn hắn là dị năng giả hệ Hắc Ám cấp ba, muốn nghiền nát Cố Thịnh Đạt là chuyện dễ như trở bàn tay.
Nhưng khi hắn thấy Cố Thịnh Đạt vừa hấp thu lôi điện vừa ra mở cửa cho mình, những lời trách móc kẹt trong cổ họng một câu cũng không nói ra được.
Ngược lại còn nói những lời hay ho với Cố Thịnh Đạt.
“Cháu đi đi! Chú và cô cháu đã ly hôn rồi, sau này chuyện nhà họ Thành của các cháu không còn liên quan gì đến chú nữa.”
“Chú ơi, dù nói thế nào thì thằng em họ vẫn còn nhỏ, chú sao có thể mặc kệ cô cháu được chứ! Bây giờ cô cháu thật sự rất khổ.”
“Hừ, đó là chuyện của cô ta, không liên quan đến chú. Cháu đi đi!”
Cố Thịnh Đạt mặc kệ Thành Lâm nghĩ gì, lập tức đóng cổng lại, vào nhà tiếp tục tu luyện.
Người khác tu luyện dị năng hệ Lôi thì lách tách vang lên.
Còn Cố Thịnh Đạt tu luyện lại lặng yên không một tiếng động. Ông sợ làm ồn đến Cố Thấm Thấm nên cố thu liễm rất nhiều, nếu không thì Thành Lâm đã nhận ra ngay từ đầu.
Về đến biệt thự bên kia, Thành Lâm không nhịn được liền gọi điện cho cô mình.
Chú ấy đối với cô hắn tốt thế nào, bao nhiêu năm nay hắn đều nhìn thấy cả, hắn không tin chú hắn lại nhẫn tâm như vậy.
Cố Thấm Thấm chẳng hề để Tô Tường Thiên vào trong lòng.
Với cấp bậc dị năng hiện tại của cô, có thể quét sạch cả Tung Của.
Nhưng sáng hôm sau, khi cô thức dậy liền nghe bên ngoài biệt thự ồn ào náo loạn.
Lúc đầu cô không để ý, nhưng sau đó lại nghe thấy tiếng Thành Thu Nguyệt chửi bới.
Mưa bên ngoài lớn như vậy mà vẫn không dập tắt được cái tâm kiếm chuyện của đám người này.
Cố Thấm Thấm lắc đầu.
Cổ Nguyệt Na: “Thấm Thấm, bữa sáng xong rồi, có bánh kếp, cháo, còn có bánh bao và bánh màn thầu, con muốn ăn gì?”
“Vâng! Mỗi thứ một chút đi ạ. Con muốn ăn bít tết, mẹ chiên cho con miếng bít tết nữa nhé! Làm hai miếng chín vừa.”
“Được, con cứ ăn những thứ khác trước đi, bít tết sẽ xong ngay.”
Trong nhà bây giờ, ông Mộ và mẹ cô cùng nhau nấu cơm cho cả ngày.
Cổ Nguyệt Na nấu ăn cũng rất ngon.
Cố Thấm Thấm cũng khá hài lòng vì mẹ mình có thể chăm sóc cô trong lúc mang thai.
“Mẹ, mẹ không ra ngoài xem sao?”
“Không cần đâu, bố con xử lý được mà.”
Ngoài trời mưa như trút nước, Thành Thu Nguyệt không thèm che ô, cứ đứng giữa mưa nói với Cố Thịnh Đạt.
“Cố Thịnh Đạt, anh không phải người! Sao anh có thể đối xử với em như vậy? Sao anh có thể? Chẳng phải anh nói anh yêu em sao? Sao anh có thể một cái là đổi lòng, ở bên người phụ nữ khác, anh không sợ bị trời đánh sao? Chúng ta từng là vợ chồng, dù có ly hôn thì tài sản trong nhà em cũng có phần.”
“Cô nói xong chưa? Nếu không vì nể mặt Thành Vũ, tôi căn bản sẽ chẳng nói chuyện với cô. Tôi đã rất khách sáo với cô rồi. Bao năm nay tôi tự nhận chưa từng có lỗi gì với cô, vậy mà cô lại lén lút quan hệ bậy bạ với đàn ông khác sau lưng tôi, cô tưởng tôi không có tính khí à? Còn muốn số điểm của tôi, nằm mơ đi!”
Cố Thịnh Đạt giơ tay lên, một quả cầu lôi điện lập tức ngưng tụ.
“Cô thấy chưa? Dị năng của tôi bây giờ muốn giết cô dễ như trở bàn tay. Một quả cầu lôi điện bay qua, cô đến tro cũng chẳng còn. Nếu không muốn chết thì cút ngay!”
Thành Thu Nguyệt ngẩn người nhìn người đàn ông trước mặt như một vị thần.
Tuy cô ta từng tính kế ông ta, nhưng cô ta thật lòng yêu người đàn ông này.
Thế mà người đàn ông này vừa nói gì? Lại muốn dùng dị năng giết cô ta.
Ông ta thật sự hận cô ta đến vậy sao?
Nhìn gương mặt lạnh lùng vô tình của Cố Thịnh Đạt, giây phút này cô ta biết mình và ông ta thật sự không thể quay lại nữa.
“Hu hu hu hu hu, anh sẽ hối hận đấy!”
Thành Thu Nguyệt ôm mặt chạy đi.
Cố Hương Hương đứng cách đó không xa nhìn về phía này, cũng bị quả cầu lôi điện trong tay Cố Thịnh Đạt dọa cho hết hồn.
Trong lòng cô ta điên cuồng gào thét: tại sao người đàn ông này lại không phải là ba của mình? Mẹ và mình đã sắp đặt mọi thứ hoàn hảo cả rồi.
Cố Thấm Thấm đã bị mình bán ra nước ngoài, sao nó lại quay về được?
Con đàn bà chết tiệt này, đáng lẽ ngay từ đầu đã nên tìm người giết chết nó, chứ không phải bán nó đi.
Mọi chuyện xảy ra bên ngoài, Cố Thấm Thấm đều biết rõ như lòng bàn tay.
Ngay cả kẻ trốn trong bóng tối rình mò nhà cô, cô cũng đã thấy.
Cô chính là muốn những kẻ này phải hối hận.
Tận thế mới bắt đầu chưa được bao lâu, trò hay còn ở phía sau!
Bây giờ mưa còn rơi, tang thi không thể ra ngoài. Đợi khi mưa tạnh, gần như tất cả tang thi đều sẽ tiến hóa lên cấp hai.
Còn có đủ loại động vật tiến hóa nữa.
Đến lúc đó mới thú vị, còn có đám dị thú xuất quỷ nhập thần.
Một người bình thường muốn sống sót trong thời tận thế này thật sự rất khó.
Cố Hương Hương đến để nấu cơm, dọn dẹp cho Tô Tường Thiên.
Tô Tường Thiên thấy cô ta là em họ của Thành Lâm nên miễn cưỡng đồng ý.
Hắn cũng biết chuyện xảy ra bên ngoài biệt thự, nhưng hắn không quản. Đó là chuyện của người khác, không liên quan đến hắn.
Cố Thấm Thấm ăn uống no nê đang xem tin tức trên mạng.
Căn cứ này đã có một nửa diện tích bị nước mưa nhấn chìm.
Trước đó suốt ba tháng trời mưa nhỏ, nhiều người không coi ra gì, nghĩ chẳng có chuyện gì nên vẫn ở nguyên chỗ cũ.
Nào ngờ khi mưa lớn lên lại thành ra thế này.
Cố Thấm Thấm thấy trên tin tức nói có khu dân cư nước mưa đã dâng tới tầng một.
Trận mưa này mới vừa rơi được một tuần.
Cố Thấm Thấm đang xem điện thoại, ông Mộ thì đang nhặt đậu xanh để tự làm giá đỗ cho cả nhà ăn.
Bên họ có năm người ăn cơm, dưới hầm còn ở mười đồng đội của Mộ Phối Viêm.
Mười mấy người mỗi ngày ăn uống cũng tiêu hao rất dữ.
Cố Thấm Thấm thấy ông cụ không có việc gì làm, thích làm mấy trò này nên cũng mặc kệ ông.
Khu trồng trọt trong sân cô cũng giao cho ông Mộ trông nom.
Cả ngày quanh quẩn trong nhà, có chút việc làm cũng tốt.
Còn trong khu chăn nuôi, Cố Thấm Thấm nuôi hơn mười con gà, định để dành ăn khi ở cữ.
