Chương 49: Mùa băng giá đã đến
“Đã nói với con là bọn trẻ không thích người khác bế, sao con cứ không nghe?”
“Con là bà của chúng, tại sao con lại không được bế? Không biết sinh ra kiểu gì mà lại có mấy đứa trẻ như thế chứ?”
Ngay lúc nãy Ông Mộ còn đang trong phòng nghỉ, nghe thấy động tĩnh liền đi ra. Vừa ra thì thấy ngay cảnh đó.
“Bọn trẻ không thích con. Từ nay con đừng qua đây nữa, về nhà của mình đi!”
“Bố, con... con là bà của chúng, sao chúng lại không thích con? Con đã làm gì đâu?”
“Con hỏi bố thì bố biết hỏi ai? Mộ Tư Hoài, con mau đưa người đàn bà này về ngay, đừng để bố nổi giận.”
“Vâng, bố. Con sẽ đưa cô ấy về ngay.”
Mộ Tư Hoài cũng chẳng còn tâm trạng ngắm cháu, kéo tay Bạch Hiểu Linh toan đưa về.
Bạch Hiểu Linh vất vả mãi mới đợi mưa tạnh để bảo Mộ Tư Hoài đưa sang nhà con trai, thế mà chưa bế được đứa cháu nào đã bị người ta đuổi ra.
Dọc đường, Bạch Hiểu Linh chửi rủa ầm ĩ, chửi Mộ Tư Hoài không ra gì, chửi Mộ Phối Viêm bất hiếu, chửi Cố Thấm Thấm màu mè.
Mộ Tư Hoài: “Em im đi. Vừa nãy đông người, anh nể mặt em. Em còn mặt dày mà mắng à? Lúc ôm bọn trẻ, em có phải trong lòng đang mắng chúng không? Em cũng nỡ lòng? Bọn trẻ có lỗi gì? Em không thích thì không ai ép em.”
“Anh... anh nói gì thế? Đó là cháu của em, sao em lại mắng chúng?”
“Không mắng chúng thì sao lại bị chúng hất ra? Chúng ta đều từng bế bọn trẻ. Nếu chúng không thích thì nhiều nhất cũng chỉ đẩy ra mà thôi. Bọn trẻ còn nhỏ như vậy mà chúng biết rõ tốt xấu nhất. Em đúng là kinh tởm đến cùng cực.”
Sắc mặt Mộ Tư Hoài vô cùng khó coi. Người đàn bà này đúng là hết thuốc chữa. Không biết trước đây mình đã để mắt vào cô ta kiểu gì.
Bạch Hiểu Linh biết lần này mình thật sự làm sai, cũng không dám nói thêm gì nữa. Cô ta không ngờ hai đứa trẻ kia lại lợi hại đến vậy, ngay cả suy nghĩ trong đầu cô mà chúng cũng biết. Đúng là quái vật!
Bạch Hiểu Linh nghĩ gì, Mộ Tư Hoài đều biết cả. Mộ Tư Hoài cũng không hiểu bà vợ này của mình rốt cuộc cả ngày nghĩ ngợi chuyện gì. Thời đại nào rồi, con người sắp bay ra ngoài vũ trụ, vậy mà cô ta vẫn sống như thời cổ đại, còn muốn ra oai mẹ chồng với con dâu.
♥
Buổi tối, khi Mộ Phối Viêm trở về, Ông Mộ liền kể cho anh nghe chuyện hôm nay mẹ anh đã làm.
Cố Thấm Thấm: “Thật ra mẹ anh cũng có làm gì đâu, chắc là bọn trẻ không có duyên với mẹ thôi.”
Mộ Phối Viêm xoa đầu Cố Thấm Thấm.
“Không sao. Đã vậy thì sau này đừng để mẹ sang nữa. Mỗi tháng chúng ta cho mẹ ba nghìn điểm làm sinh hoạt phí.”
“Được, nhưng ba nghìn thế có hơi ít không?”
“Không ít đâu. Chỉ cần đủ để mẹ sinh hoạt là được. Huống hồ mẹ còn có bố anh nữa, số chúng ta cho chỉ là tiền tiêu vặt của mẹ thôi.”
Cố Thấm Thấm không còn ý kiến gì. Mỗi tháng cho ba nghìn điểm, chỉ cần mẹ chồng đừng sang nhà quậy phá nữa là được.
Mộ Phối Viêm ăn cơm xong cùng vợ con rồi vào thư phòng gọi điện cho bố.
Mộ Tư Hoài nghe nói Mộ Phối Viêm muốn cho Bạch Hiểu Linh ba nghìn điểm mỗi tháng thì không đồng ý.
“Bà ấy năm nay mới năm mươi tuổi, vẫn tự đi làm được. Bố cũng sẽ nuôi bà ấy, không cần các con cho điểm. Các con còn phải nuôi hai đứa nhỏ, điểm cứ giữ mà dùng.”
“Nhưng mẹ...”
“Không nhưng nhị gì hết. Nếu bây giờ các con đã nuôi mẹ, sau này mẹ sẽ không chịu đi làm nữa, đúng là gây thêm phiền phức cho các con. Mẹ có việc làm rồi thì sẽ không suốt ngày nhìn chằm chằm vào các con.”
“Vâng, con nghe lời bố. Đợi đến khi bố mẹ già, con sẽ cho bố mẹ điểm.”
Hai cha con nói thêm vài chuyện khác rồi mới cúp máy.
Cúp máy xong, Mộ Phối Viêm trở lại phòng nói với Cố Thấm Thấm quyết định của bố.
“Em không ý kiến gì, sao cũng được.”
Cố Thấm Thấm ngày ngày ở nhà trông con, thỉnh thoảng mới lên tường thành dạo phố mua sắm. Cuộc sống thảnh thơi hết mức.
Cố Thấm Thấm sống thảnh thơi là vậy, nhưng toàn bộ người trong căn cứ đều đã bắt đầu vào việc.
Nhiệt độ ngày càng thấp. Thấy sắp có tuyết lớn, ai nấy đều tranh thủ chuẩn bị đồ qua đông. Đến cả nhà cửa cũng được phủ một lớp cách nhiệt dày.
Chính quyền đem toàn bộ vật tư dự trữ cho mùa đông ra phát cho người dân trong căn cứ, đảm bảo mỗi người đều có đồ để qua mùa lạnh.
Ai thật sự không thể chống rét ngay trong nhà mình thì có thể xin chính quyền vào làm ở công xưởng do chính quyền mở. Công xưởng bao ăn bao ở nên không phải lo vấn đề qua đông.
Thành Thu Nguyệt cũng là một trong những người như thế.
Cố Thấm Thấm hết lần này đến lần khác kiểm tra thiết bị sưởi trong biệt thự. Vào mùa băng giá, nhiệt độ xuống tới âm 50 đến 60 độ C, không chuẩn bị trước thì sẽ chết người.
Mộ Phối Viêm nói với cô, nếu tầng hai ở không an toàn thì cả nhà chuyển xuống tầng hầm thứ ba. Dù lạnh thế nào, xuống đến tầng hầm thứ ba vẫn sẽ đỡ hơn.
Cố Thấm Thấm suy nghĩ một lát rồi đồng ý. Bản thân cô thì không sao, nhưng hai đứa bé sẽ ra sao còn chưa biết. Dù sao chúng cũng mới sinh được một thời gian ngắn. Vì an toàn, vẫn nên xuống tầng hầm thứ ba ngủ.
Một tuần sau khi Cố Thấm Thấm chuyển xuống tầng hầm thứ ba, toàn căn cứ bắt đầu có tuyết rơi. Nhiệt độ bắt đầu giảm xuống nhanh chóng.
Trong khoảng hơn mười ngày mưa ngừng, nước đọng trong căn cứ đã rút được khoảng mười mét. Nhưng tuyết vừa rơi, nước đọng toàn bộ liền đóng băng thành từng tảng.
Cố Thấm Thấm nhìn tuyết từng mảng lớn rơi xuống, chốc lát đã phủ một lớp dày đặc.
Với tình hình như thế này, ban ngày nhất định phải dọn tuyết trên mái nhà. Nhưng tuyết ban ngày vẫn rơi không ngừng.
“Anh à, nhìn tình hình này thì trận bão tuyết lần này e là khó tránh khỏi.”
Ngày đầu tiên, tuyết đã rơi dày tới hai mét.
Hệ thống sưởi trong biệt thự vẫn khá ổn, không xảy ra trục trặc gì.
Cố Thấm Thấm ở nhà trông con, những người khác ra ngoài dọn tuyết.
Mộ Phối Viêm dẫn người đi dọn tuyết ở các cửa hàng trên tường thành trước, rồi mới trở về nhà.
Vừa về đến nhà, Mộ Phối Viêm liền kể cho Cố Thấm Thấm nghe tình hình bên ngoài.
Bây giờ tàu điện ngầm đã thông, mọi người đi lại tiện hơn trước rất nhiều.
Nhờ chính quyền cung cấp sưởi, người dân cả căn cứ không gặp trục trặc gì. Thỉnh thoảng có vài kẻ cướp đồ thì cũng nhanh chóng bị cảnh sát bắt đi.
Mùa băng giá mới chỉ vừa bắt đầu, còn chưa tới lúc loạn lạc. Có trụ nổi hay không còn phải xem chính quyền có làm nên chuyện hay không.
