Chương 60: Quyên góp
Không khí tại buổi họp báo vô cùng sôi nổi.
Ngay cả Cố Thấm Thấm cũng không nhịn được mà quyên góp một tỷ điểm.
Chỉ trong một giờ ngắn ngủi, toàn bộ người trong căn cứ đã quyên góp hơn 50 tỷ điểm cho đội ngũ của Cao Xảo Linh.
Khi Cố Thấm Thấm và Mộ Phối Viêm rời khỏi buổi họp báo trở về nhà, chiếc mô tô bay vừa mua đã được nhân viên căn cứ giao đến tận cửa.
Họ phải lắp đặt mô tô, liên kết và kích hoạt DNA với người mua xong rồi mới rời đi.
Mô tô bay! Đây là thứ chỉ có trong phim khoa học viễn tưởng mới thấy.
Cố Thấm Thấm đã không kìm được, cùng Mộ Phối Viêm mỗi người một chiếc phóng ra ngoài dạo gió.
Có rất nhiều người cùng ý tưởng với họ, trên bầu trời căn cứ có rất nhiều người đang lái thử.
Mới đầu mọi người còn lái lung tung.
Chẳng bao lâu, phía quản lý căn cứ gửi thông báo yêu cầu mọi chủ xe mô tô bay tải App tuyến đường dành cho mô tô bay.
Từ giờ chỉ được đi theo tuyến đường, tránh va chạm trên không.
Mô tô bay mới bắt đầu đưa vào sử dụng, có rất nhiều thứ cần từ từ điều chỉnh, mọi người đều hiểu, cũng đều phối hợp.
Cố Thấm Thấm và Mộ Phối Viêm chơi chán mới về nhà.
Hai nhóc con lần đầu được bay trên trời, vui đến mức chẳng biết trời trăng gì nữa.
Về đến nhà rồi vẫn còn gào “A! A! Muốn! Muốn!” đòi chơi tiếp.
Hai đứa bé đã gần 8 tháng tuổi, đã có thể phát ra một hai âm tiết đơn giản.
Em bé dị năng quả nhiên mạnh hơn trẻ thường.
Tuy mô tô bay có tặng mũ bảo hiểm và quần áo chuyên dụng, nhưng bên ngoài vẫn khá lạnh.
Thế mà hai nhóc con chẳng thấy lạnh chút nào, chơi rất vui.
Không có chiến tranh, người trong căn cứ có một khoảng thời gian rất an nhàn.
Hôm đó trời quang đãng, Cố Thấm Thấm và Mộ Phối Viêm lái mô tô bay định đưa hai đứa nhỏ ra ngoài căn cứ dạo chơi.
Trong căn cứ, nhìn đâu cũng thấy trắng xóa, ở lâu người ta thấy khó chịu.
Vì vậy hai người quyết định đưa bọn trẻ đi xem khu rừng.
Cố Thấm Thấm xem video ngắn thấy có người quay được một khu rừng vẫn không bị tuyết dày phủ, còn có thể thấy chút màu xanh.
Tuy sâu trong rừng rất nguy hiểm, nhưng họ chỉ lái mô tô bay đến nhìn màu xanh thôi, đổi gió một chút.
Thế là hai người lái xe lên đường.
Chỉ vừa ra khỏi căn cứ, họ đã cảm thấy nhiệt độ dường như giảm hẳn.
“Trong căn cứ so với bên ngoài có vẻ ấm hơn.”
“Ừm! Chỗ nào cũng có sưởi nền, đương nhiên nhiệt độ cao.”
Hai người đi theo tuyến đường đã định.
Đi được một tiếng cuối cùng cũng thấy khu rừng xanh.
“Nhìn kìa, trời ơi, cái gì thế kia? Trắng trắng mà còn động đậy, to như vậy, là bọ cạp hay gì vậy?”
Cố Thấm Thấm thấy xung quanh khu rừng dường như bị thứ gì đó bao quanh.
Mộ Phối Viêm lái xe lại gần.
“Thấm Thấm, là kiến!”
Cố Thấm Thấm lái xe lơ lửng trên một đám kiến trắng như tuyết.
“Đúng là kiến thật. Nhiều vậy! Lạ là chúng không dám vào khu rừng này.”
Cố Thấm Thấm nhìn khu rừng lớn phía trước.
Những nơi khác đều trắng xóa, chỉ có khu rừng này xanh một cách quỷ dị, tuyết đã tan hết.
“Anh à, có phải vì có suối nước nóng không? Ngọn núi này là núi lửa sao?”
“Cảm giác không giống núi lửa, nhưng trên núi có suối nước nóng là thật.
Chả trách lúc tấn công căn cứ lại có nhiều dị thú như vậy, chắc trong rừng không hề lạnh.”
“Anh à, chúng ta lên khu rừng xem thử, rốt cuộc có dị thú lợi hại gì trong đó.”
Cố Thấm Thấm phủ tinh thần lực của mình vào khu rừng.
Chẳng mấy chốc phát hiện trong rừng có rất nhiều dị thú sinh sống.
Mộ Phối Viêm không cần dùng tinh thần lực, chỉ bằng mắt thường cũng thấy được rất nhiều.
“Cảnh này làm người ta cảm giác như trở về thời tiền sử.
Chỉ thời đó dã thú mới có thể lớn đến vậy.”
Cố Thấm Thấm quay một vòng.
“Nơi này rộng vài trăm cây số, chúng ta có thể coi đây là bãi săn của mình.
Nếu không giết bớt một ít, chẳng bao lâu nữa chắc chắn lại xảy ra thú triều.”
“Ừm! Về rồi anh sẽ đi bàn với trưởng căn cứ.
Chỗ này cách căn cứ cũng rất gần.
Chúng ta không thể lúc nào cũng phòng ngự bị động, nên chủ động tấn công rồi.”
“Ừm, đúng! Chúng ta nên chủ động xuất kích, không thể ngày nào cũng chỉ quanh quẩn giữ căn cứ.
Mảnh đất bao la vô tận này trước đây vốn là lãnh thổ sinh sống của chúng ta, không thể để dị thú chiếm giữ được.”
Hai người chơi với bọn trẻ một lúc rồi quay về căn cứ.
Cố Thấm Thấm ở nhà trông con, Mộ Phối Viêm đến văn phòng lãnh đạo căn cứ tìm trưởng căn cứ bàn chuyện.
Nghe đề nghị của Mộ Phối Viêm, trưởng căn cứ Bạch Lãnh Phong cười.
“Phối Viêm! Cậu là người tốt. Đề nghị rất hay, tôi cho cậu quyền hạn, cậu có thể tổ chức đội ngũ ra ngoài săn bắn. Từ nay chuyện này do cậu toàn quyền phụ trách.”
“Vâng.”
Mộ Phối Viêm còn mang về một con kiến trắng như tuyết, nhờ trưởng căn cứ tìm người nghiên cứu xem thịt con kiến này có ăn được không.
Nếu ăn được thì họ sẽ đi dọn đám kiến này trước.
Dù sao số lượng kiến vẫn rất nhiều, không dọn sạch thì họ đến rừng săn bắn cũng không an toàn.
Trưởng căn cứ nhanh chóng cho người mang con kiến xuống xử lý.
Có tin tức sẽ gửi vào điện thoại của Mộ Phối Viêm.
Mộ Phối Viêm không ở lại văn phòng trưởng căn cứ lâu, giao xong việc liền rời đi, lên nền tảng chính thức đăng nhiệm vụ.
Nhiệm vụ vừa đăng lên, 80% dị năng giả trong căn cứ đều bày tỏ muốn tham gia.
Đặc biệt là những người vừa vét sạch gia sản để xóa tiền án của mình.
Giờ họ là những người không còn tiền án, trắng trơn chẳng còn gì.
Chẳng còn gì cả, trong thẻ không một điểm, chỉ còn một thân sức lực và dị năng.
Giờ để tích lũy chỉ số danh dự và kiếm điểm, họ sẵn sàng làm bất cứ việc gì.
Mô tô bay đúng là quá ngầu, chiến sĩ dị năng nào lại không thích, không muốn chứ!
Ngay cả những người thường có chút năng lực cũng rất yêu thích mô tô bay.
Người thường cũng có thể lái mô tô bay mà!
Vì vậy, áp lực cạnh tranh vẫn rất lớn.
Mộ Phối Viêm hành động rất nhanh, chỉ mất nửa ngày đã tổ chức được 100.000 người.
Anh bảo mọi người dùng buổi tối để tổ chức đội ngũ cho xong.
Mỗi 20 người là một tiểu đội, 100 người là một trung đội, 1.000 người là một đại đội, 10.000 người là một chi đội, 100.000 người là một tổng đội.
Anh chính là tổng đội trưởng.
Phân cấp từng tầng như vậy anh cũng dễ quản lý.
Đã nhận việc trưởng căn cứ giao, Mộ Phối Viêm nhất định sẽ làm chuyện này đến nơi đến chốn.
Một mình dẫn dắt đội ngũ 100.000 người đã là giới hạn của anh, nhiều quá cũng khó quản lý.
Đến hôm sau, đội ngũ tập hợp xong, Mộ Phối Viêm liền dẫn đội xông qua.
Đám kiến trắng đó qua kiểm tra cho thấy ăn được, không có độc tố, hơn nữa thịt rất tươi ngon, hơi giống thịt cua, rất ngon.
Đã ăn được thì không có lý gì bỏ qua.
Người của Mộ Phối Viêm vừa đến vùng đất tuyết đó liền bắt đầu tàn sát.
Từng con kiến bị giết chết rồi được các Dị năng giả không gian thu lại.
Chẳng mấy chốc họ đã dọn sạch một khu vực rộng.
Sau đó xông thẳng vào rừng.
Đám dị thú trong rừng lần trước tấn công căn cứ cũng tổn thất nặng nề, tưởng có thể yên ổn một thời gian dưỡng sức, không ngờ loài người lại giết đến tận cửa nhanh như vậy.
