Chương 75: Thành Phá
Địa ngục trần gian cũng chỉ đến thế này thôi.
Người trong các căn cứ khác nhìn thế giới bên ngoài, kẻ nào kẻ nấy đều sợ đến tái mặt.
Những kẻ trốn ra sớm nhất đã tìm được chốn định cư ở các căn cứ khác.
Nhưng không ai có thể yên tâm sống trong căn cứ.
Căn cứ vừa bị công phá là một căn cứ lớn với năm mươi triệu người, Quân đoàn tang thi chỉ tốn hơn hai tháng đã đánh hạ.
Vậy những căn cứ lớn khác thì sao? Bị Quân đoàn tang thi công phá chỉ là vấn đề thời gian.
Bởi trên lãnh thổ của họ, số lượng tang thi quá nhiều.
Loài người cứ mải giữ gìn thực lực của mình, anh đề phòng tôi, tôi đề phòng anh, nội đấu không ngừng, căn bản chẳng có tâm trí nào để tiêu diệt lũ tang thi bên ngoài.
Giờ mới tỉnh ngộ ra muốn tiêu diệt tang thi bên ngoài thì đã muộn.
Nhưng dù muộn vẫn phải tiêu diệt, nếu không thì chẳng khác gì ngồi chờ chết.
Người đứng đầu căn cứ lớn nhất nước M gào thét trong phòng họp, mắng chửi những kẻ vứt bỏ căn cứ chạy trốn một mình.
Bọn họ đang họp bàn làm thế nào để tiêu diệt lũ tang thi bên ngoài.
Nhưng tang thi bây giờ đâu còn giống tang thi hơn một năm trước.
Trước kia, tang thi lác đác từng tốp nằm rải rác khắp các góc thành phố.
Còn bây giờ, tang thi đã hình thành Quân đoàn tang thi, có vua tang thi lãnh đạo, muốn tiêu diệt chúng theo từng tốp nhỏ căn bản là không thể.
Trong cuộc họp, có người đề xuất dùng vũ khí mạnh để tiêu diệt tang thi.
“Dùng vũ khí H là không thể. Các người hãy nhìn xem thủ lĩnh Quân đoàn tang thi bây giờ đang ở đâu?”
Nói xong, người đứng đầu căn cứ bèn chuyển chiếc TV trong phòng họp sang hình ảnh bên ngoài căn cứ.
“Hiện giờ bên ngoài căn cứ chỗ nào cũng là tang thi dày đặc.
Bên ngoài các căn cứ khác cũng vậy.
Tang thi đã có vua tang thi thật sự, chúng ta không thể tự nướng chính mình được.”
Quân sĩ trưởng trong căn cứ lên tiếng.
“Vậy thì dùng các loại bom khác oanh tạc một đợt trước. Nếu may mắn nổ chết vua tang thi thì chúng ta được cứu rồi.”
Căn cứ loài người vốn đã im lặng suốt một thời gian dài, bỗng nhiên bắn ra vô số bom về phía bên ngoài căn cứ.
Bom đạn oanh tạc suốt một ngày một đêm.
Việc một căn cứ lớn bị Quân đoàn tang thi công phá đã khiến một số kẻ không thể ngồi yên, đành đem thứ vũ khí thật sự trong tay ra dùng.
Phải nói, ném ra nhiều bom như vậy, hiệu quả cũng rất khá.
Tang thi ít nhất đã bị tiêu diệt mấy chục triệu.
Nhưng đối với Quân đoàn tang thi mấy trăm triệu con thì vẫn chẳng ảnh hưởng gì.
Trừ khi bọn họ oanh tạc liên tục mười ngày nửa tháng.
Chỉ riêng điểm này đã cho thấy trận chiến tang thi vây thành mà Tung Của từng trải qua hồi ban đầu quan trọng đến nhường nào.
Trận chiến ấy kéo dài hơn ba tháng ròng, Tung Của cũng đã tiêu diệt gần hết Quân đoàn tang thi của mình, khiến chúng không thể phát triển thành thế lực.
Thời điểm đó, tang thi dị năng cấp cao cũng tương đối ít.
Chính nhờ sự trùng hợp và may mắn ở nhiều phương diện, người Tung Của mới có được cục diện như hiện nay.
Hiện tại, trên toàn bộ lãnh thổ Tung Của đã không còn bóng dáng tang thi nào.
Đám tang thi cuối cùng còn sót lại cũng đã bị vua tang thi dẫn đến nơi khác.
Áp lực liền dồn lên nước E.
Lãnh đạo căn cứ Hoa Trung cũng đang họp.
Một căn cứ lớn năm mươi triệu người của nước M bị Quân đoàn tang thi công phá, lãnh đạo căn cứ đã biết tin ngay từ đầu.
Thậm chí đã xem được cả một số bức ảnh và video.
Chứng kiến mặt tàn khốc đến vậy, các lãnh đạo đang họp bàn xem tương lai họ nên làm gì.
Lôi Ngao: “Mẹ nó chứ, tang thi thế mà lại có trí tuệ, biết đánh trận, biết dùng mưu mô quỷ kế. Nhỡ một ngày nào đó nó gọi điện cho chúng ta, chúng ta nghe hay không nghe?
Cứ phát triển theo kiểu này, vua tang thi đối thoại với chúng ta là chuyện sớm muộn.
Còn đám người chỉ cần tiền không cần mạng kia, liệu có thể đoàn kết lại để đấu với vua tang thi?
Tôi e là khó lắm!”
Chu Hậu Thiên: “Không thể nào? Vua tang thi còn biết nói à? Nghe như chuyện huyền huyễn ấy.
Nghe mà tôi nổi hết cả da gà.
Nước M tuy cách chúng ta rất xa, nhưng không phải là không đi tới được. Eo biển Bering nhỏ xíu thôi, đến cuối cùng biết đâu bọn chúng lại từ đó kéo sang.
Tang thi đều là người một nhà, chúng nó không có vấn đề đoàn kết hay không.
Người đứng đầu căn cứ, bây giờ chúng ta phải làm gì?”
Người đứng đầu căn cứ trầm ngâm một lát rồi nói.
“Trước tiên giải quyết chuyện của mình, chúng ta sửa soạn vũ khí trước, xây dựng căn cứ cho tốt, khi làm xong những việc này thì chúng ta nên chủ động xuất kích.
Hoặc nó chết, hoặc chúng ta sống.
Chuyện sớm muộn thôi.”
Mộ Phối Viêm: “Quân đoàn tang thi này chúng ta phải giám sát chặt chẽ, bọn chúng đang làm gì chúng ta đều phải biết.”
Lôi Ngao: “Chỉ tại quá xa, nếu không tôi nhất định dẫn đội đi tiêu diệt bọn chúng.”
Người đứng đầu căn cứ: “Sẽ có cơ hội.”
♥
Khi Mộ Phối Viêm họp xong trở về nhà, Cố Thấm Thấm đang chuẩn bị bữa tối cho hai đứa trẻ.
Thấy bố về, Thành Thành và Hiểu Hiểu liền chạy ào tới ôm chặt lấy chân bố.
Thành Thành: “Bố ơi, hôm nay bố có mang đồ chơi gì về không?”
“Bố vừa mới tan làm, con muốn chơi gì thì xin mẹ là được rồi! Cục cưng.”
Cố Thấm Thấm bê cơm lên bàn rồi đi gọi ông nội và bố mẹ xuống ăn cơm.
“Ông ơi, bố mẹ ơi, ăn cơm thôi ạ!
Con trai anh đâu phải xin quà, nó đang trách anh không dẫn nó đi chơi đấy.”
Hiểu Hiểu: “Đúng đấy, dạo này bố chẳng thích dẫn bọn con ra ngoài tí nào.”
Mộ Phối Viêm: “Dạo này bố khá bận, các con theo mẹ không được à? Mấy hôm trước các con chẳng phải vừa cùng mẹ ra ngoài chơi một thời gian dài sao?”
Thành Thành: “Khác chứ, bọn con đi làm mà.”
Nhắc đến chuyện làm việc, thằng bé Mộ Chí Thành còn ưỡn thẳng bộ ngực nhỏ lên đầy kiêu hãnh.
Ông Mộ từ trong phòng đi ra.
“Giỏi thật, bây giờ Thành Thành nhà chúng ta đã biết làm việc rồi.”
“Cháu chào ông cố ạ.”
Hai đứa nhỏ đồng thanh chào Ông Mộ.
Dạo này Ông Mộ đều nghỉ ngơi ở nhà, không đi làm.
Cố Thịnh Đạt theo đội ngũ làm việc trong căn cứ, Cổ Nguyệt Na vẫn đi làm như thường lệ.
Hiện tại căn cứ không bận rộn, bà ấy còn có thể về nhà ăn cơm, lúc bận thì ở thẳng trong ký túc xá của căn cứ.
Hai người từ trong phòng bước ra ăn cơm, vừa ra đến cửa đã ôm hai đứa nhỏ vào lòng nựng nịu một hồi.
Thành Thành: “Ha ha, ông ngoại làm cháu nhột quá! Ông ngoại tha mạng! Mẹ cứu con!”
Cổ Nguyệt Na: “Thôi nào! Ông đừng lấy râu của mình chọc cháu Thành Thành của bà nữa.”
Cố Thịnh Đạt: “Tôi đang nựng cháu Thành Thành mà!”
Cố Thấm Thấm: “Bố, ăn cơm thôi ạ!”
Cố Thấm Thấm vội vã giải cứu con trai.
Cả nhà quây quần bên nhau ăn một bữa tối vui vẻ, đầm ấm.
Ăn xong, mọi người lại cùng nhau uống trà, xem TV, trò chuyện.
Mộ Phối Viêm và Cố Thịnh Đạt nói về tình hình trong và ngoài căn cứ hiện tại.
Cũng nhắc đến tình hình cuộc họp hôm nay.
Cố Thịnh Đạt: “Không ngờ thế giới bên ngoài bây giờ lại thành ra thế này. Đã lâu không thấy tang thi, còn tưởng bọn chúng đã bị chúng ta tiêu diệt sạch rồi chứ.”
Mộ Phối Viêm: “Chúng ta thắng là nhờ phản ứng nhanh từ rất sớm.
Ngay từ giai đoạn đầu chúng ta đã tiêu diệt rất nhiều tang thi, không để bọn chúng tập hợp thành quy mô.
Nếu không, chúng ta cũng sẽ phải đối mặt với cảnh quân địch kéo đến dưới chân thành.
Tang thi cấp cao, kỳ thực chỉ số thông minh đã không khác gì loài người, giờ chỉ xem nó thông minh đến mức nào thôi.”
Cố Thấm Thấm: “Có thể công phá được căn cứ lớn như vậy của loài người, nhất định là một con vua tang thi rất thông minh.
Hơn nữa, nó có thể phá được căn cứ chắc chắn có liên quan đến Dị năng tinh thần của nó.
Anh vừa nói người trong căn cứ tự mở cổng xông ra ngoài, chắc hẳn bọn họ đã bị Dị năng tinh thần của vua tang thi mê hoặc.
Căn cứ của chúng ta đã nói sau này phải làm gì chưa?”
“Ừm! Người đứng đầu căn cứ nói rồi, sau này phải chủ động xuất kích.
Tang thi chỉ có bấy nhiêu, giết sạch là hết, nhất định phải giết chúng trước khi chúng kịp lớn mạnh.”
