Chương 78: Khảo hạch 2
Thể lực của nữ dị năng giả thường kém hơn nam giới một chút.
Tất nhiên cũng có người cực kỳ mạnh mẽ, có mấy nữ chiến sĩ luôn chạy phía sau Mộ Phối Viêm, nằm trong tốp đầu.
Đến ngày thứ ba, đội ngũ đứng trước một ngọn núi cao, đó là ngọn núi được đặc biệt tạo ra bởi dị năng giả hệ Thổ và hệ kim cho các chiến hữu tranh tài. Trên núi có rất nhiều điểm tựa, nhưng cũng rất dốc, muốn vượt qua chỉ có thể dựa vào sức của tay và chân.
Muốn tiếp tục thì phải leo qua ngọn núi này.
Chạy suốt hai ngày hai đêm, có người tay chân đã tê rần, bủn rủn, giờ lại phải leo núi, nhiều người không leo nổi, nhiều người leo được nửa chừng thì ngã nhào xuống.
Đây tính là một bậc thang, chỉ riêng một ngọn núi cao đã loại bỏ mấy triệu người.
Phần lớn là những người có thân hình mảnh khảnh, yếu ớt.
Những người bị loại không phục, lại nghĩ ra mấy trò khác để gây khó cho những người đang chạy phía sau.
Sau ngọn núi là tuyết đầy, sa mạc, rừng rậm, đồng cỏ, thay phiên nhau, tóm lại không có một con đường nào bằng phẳng.
Lăn một vòng trong đầm lầy rồi chạy trên bãi cỏ, trơn tuột.
Trượt một cái là rơi thẳng xuống một con sông lớn.
"Mẹ nó..."
"Mẹ nó..."
"Ùm! Ùm!"
Các chiến sĩ ngã xuống sông, ai còn sức thì tiếp tục bơi, ai không còn sức thì nằm nghỉ một lát rồi làm tiếp, có người nghỉ một chút rồi ngủ quên, hoặc hôn mê bị nước cuốn vào căn cứ, trực tiếp bị loại.
Bên căn cứ có đội ngũ vớt người chuyên trách.
Có chiến sĩ vừa được vớt lên liền ngồi đó khóc.
Quá mệt, bị loại không phục.
Một ông lão phụ trách vớt người thấy chiến sĩ trẻ khóc, mỉm cười nói:
"Sao còn thấy ấm ức? Nếu ra chiến trường, gặp phải sông nước mà bơi không qua thì còn đánh trận kiểu gì? Về rèn luyện cho tốt, lần sau lại đến."
Chiến sĩ trẻ ngồi khóc, mấy chục, cả trăm chiếc điện thoại chỉa vào cậu quay hình mà cậu chẳng hề hay biết.
Cố Thấm Thấm ở nhà xem cảnh này cũng không kìm được đỏ hoe mắt, một lúc sau lại vừa khóc vừa cười.
"Hừ, lần sau thì lần sau."
Chiến sĩ trẻ giậm chân bỏ chạy.
Một con sông lại loại thêm hơn một triệu người.
Càng chạy về phía sau, thỉnh thoảng lại có người lảo đảo ngã xuống.
Bên cạnh lập tức có chiến sĩ chạy tới khiêng người đó đi.
Hầu như ai cũng chạy đến mức ngất đi mới chịu dừng.
Đến ngày thứ tư, Mộ Phối Viêm đã chạy xong một vòng.
Tốc độ của anh nhanh hơn người thường rất nhiều.
Đến vòng thứ hai, số người bị loại tăng lên rõ rệt, chủ yếu do chướng ngại vật trên đường quá nhiều, nếu chạy đường bằng thì vẫn có thể cố gắng thêm được.
Tới đoạn phải cõng người, ngay cả Mộ Phối Viêm cõng Cố Thấm Thấm mà chạy cũng rất chật vật.
Cố Thấm Thấm nghe rõ tiếng thở hồng hộc nặng nhọc của Mộ Phối Viêm.
Vòng này lại loại thêm mấy triệu người.
Những người có thể kiên trì đến lúc này thì thể lực đã rất tốt.
Còn phía sau thì phải xem vận may.
Tới vòng leo núi cao, quả thật chỉ cần leo qua được ngọn núi, không nói đâu xa, vào làm dự bị cũng chẳng vấn đề gì.
Sau khi Mộ Phối Viêm leo qua ngọn núi, anh không chạy tiếp nữa, vì đã gần chạm đến giới hạn.
Anh đứng bên kia núi chờ các đồng đội phía sau xuống.
Lôi Ngao suýt nữa không leo qua nổi, cuối cùng dồn hơi thở cuối cùng mà cố leo sang.
Chủ yếu là vợ anh ta mập quá, cõng cô ấy suýt khạc máu, về nhà phải bảo vợ giảm cân mới được.
"Rầm rầm rầm"
Từng chiến sĩ lần lượt rơi xuống từ ngọn núi cao.
May mà Mộ Phối Viêm đã cho người trải đệm giảm xóc dưới chân núi.
Dị năng giả hệ phong ở bên dưới đỡ người.
Mộ Phối Viêm cầm một cái loa lớn đứng trên đỉnh núi cổ vũ các chiến sĩ dưới chân núi:
"Cố lên, ai leo được qua đều tính là đạt."
Có chiến sĩ đã thử dưới chân núi rất nhiều lần, cuối cùng vẫn không leo lên nổi, khóc ròng.
Bị Mộ Phối Viêm khích một câu, mấy người nghiến răng, tay cào đến rách toạc, cuối cùng cũng leo qua được.
Một ngọn núi cao, bên này và bên kia là hai con đường của cuộc đời.
Có chiến sĩ biết rõ mình không leo qua nổi nhưng vẫn nghiến răng kiên trì, cố chấp bám chặt lấy vách núi không chịu xuống.
Căn cứ đã phát thanh số người vượt qua núi.
Còn vài trăm suất cuối cùng.
Có một chiến sĩ trẻ sắp khóc.
Nhưng tay cậu đã chuột rút, cuối cùng cậu dùng răng cắn chặt vào một điểm tựa cố định, nhất quyết phải leo lên.
Ngay khi một chiến sĩ khác vừa leo qua, căn cứ tuyên bố kết thúc cuộc thi, Mộ Phối Viêm đi kéo chiến sĩ trẻ kia lên.
Nhưng kéo một cái không kéo nổi.
"Thôi đủ rồi! Nhả ra đi, cậu qua rồi, cậu là người cuối cùng."
"Thật không?"
"Thật, mau nhả ra."
Khi chiến sĩ trẻ nhả răng ra, hàm răng đã chảy máu, nhưng cậu chẳng bận tâm.
"Tổng đội trưởng Mộ, sau này tôi nhất định sẽ khổ luyện, không làm người chót nữa."
"Ừ! Cố gắng lên."
Chiến sĩ trẻ cuối cùng nở nụ cười đắc ý không biết bao nhiêu, may mà cậu ta thông minh, lại còn có hàm răng tốt.
Trên núi còn vài nghìn chiến sĩ bám lại không chịu từ bỏ, cuối cùng đều bị Mộ Phối Viêm lôi xuống, hỏi họ có muốn vào bộ phận hậu cần không.
Ai nói muốn đều bị anh ném sang bên kia.
Những người có thể chạy đến đây, thể lực đã rất tốt, vào bộ phận hậu cần còn có thể bảo vệ người của hậu cần.
Đội ngũ hậu cần phía trước đã kết thúc thi đấu sớm một ngày.
Những người kiên trì đến đây đều là chiến sĩ thiên về tấn công, vừa lúc mấy nghìn người này huấn luyện một chút, rồi xếp cho hậu cần một tiểu đội chiến đấu.
Hơn nữa Mộ Phối Viêm thích những con người không bao giờ chịu bỏ cuộc như vậy.
Bốn triệu người được chọn ra.
Một triệu người làm hậu cần, được Lưu Dũng dẫn đi huấn luyện ba tháng, ba tháng sau lại khảo hạch một lần.
Ba triệu người dưới trướng Mộ Phối Viêm cũng huấn luyện ba tháng, ba tháng sau còn phải khảo hạch lại lần nữa.
Lần khảo hạch tới không còn là năng lực cá nhân, mà là khảo hạch quân sự theo đội hình mười người một đội.
Mộ Phối Viêm giao nhiệm vụ huấn luyện xuống rồi cho tất cả mọi người về căn cứ nghỉ ngơi một ngày.
Một ngày sau bắt đầu huấn luyện.
Đợt tuyển chọn này được phát trực tiếp toàn bộ.
Hơn hai trăm triệu người trong căn cứ xem mà máu nóng sục sôi.
Căn cứ Hoa Trung gửi video tuyển chọn cho ba căn cứ khác.
Để họ có thể tham khảo.
Ba căn cứ khác nhanh chóng cũng hành động.
Đặc biệt là trưởng căn cứ Hoa Bắc, rất coi trọng Mộ Phối Viêm.
Cứ hỏi trưởng căn cứ Hoa Trung có thể nhường lại hay không, Bạch Lãnh Phong chẳng thèm để ý đến câu hỏi đó của Tô Ninh Ý - trưởng căn cứ Hoa Bắc.
Ai lại nỡ đem quân bài chủ lực của mình cho người khác.
Cố Thấm Thấm ở nhà nấu một bàn đầy món ăn để đón Mộ Phối Viêm về.
Lần này Mộ Phối Viêm đúng là nổi tiếng thật, suốt chặng đường anh đều chạy ở vị trí thứ nhất, mấy camera cứ hướng thẳng vào anh quay.
Giờ anh còn nổi tiếng hơn cả ngôi sao điện ảnh hay người nổi tiếng trên mạng.
Anh là anh hùng thực sự của căn cứ.
Vừa đẹp trai vừa ngầu, thể lực tốt, năng lực giỏi, khi đứng trên đỉnh núi với tay chắp sau lưng, khiến đám phụ nữ trong căn cứ nhìn đến chảy nước miếng; lúc chạy thì nhanh lại đẹp mắt, leo núi cao, vượt qua núi tuyết, đồng cỏ, tốc độ không hề giảm.
Người xem video điên cuồng gào tên anh:
"Mộ Phối Viêm, Mộ Phối Viêm, Mộ Phối Viêm!"
Giờ đây, màn hình video ngắn gần như bị Mộ Phối Viêm phủ sóng, tất nhiên cũng có vài chiến sĩ khác vô cùng xuất sắc được quay theo suốt hành trình.
Trong khoảnh khắc, hình ảnh rực rỡ của những chiến sĩ dị năng đặc biệt khắc sâu vào lòng người.
♥
Hiểu Hiểu thấy bố về, lập tức nhào vào lòng bố:
"Bố bố, bố là anh hùng, bố giỏi quá, bố tuyệt vời, con yêu bố! Chụt chụt!"
Con bé mấy hôm nay cũng bị bố làm cho mê mẩn rồi.
"Hôm nay em bé ngoan không?"
Mộ Phối Viêm bế con gái vào lòng hôn một cái.
Hiểu Hiểu: "Dạ ngoan lắm."
Thành Thành: "Bố, con cũng muốn bế."
Mộ Phối Viêm: "Con đã là đàn ông nhí rồi, không thể cứ đòi bế mãi, con đâu phải không biết đi, càng ngày càng lười, xem ra ngày mai cũng phải dẫn con đi huấn luyện."
"Huhu, đừng mà! Bố. Mẹ cứu con!"
Cố Thấm Thấm: "Gọi mẹ cũng vô ích. Con bây giờ lười hơn hẳn, trước kia vừa mới biết đi đã muốn xông ra chiến trường, giờ động một chút cũng không chịu."
Thành Thành: "Con vẫn còn là em bé mà."
Ông Mộ thấy cháu trai về cũng rất vui.
Lần này Mộ Phối An và Mộ Phối Tuyết cũng đăng ký, nhưng cả hai đều không qua.
Mộ Tư Hoài gọi điện cho Cố Thấm Thấm, nhờ cô giúp chúc mừng Mộ Phối Viêm.
Mộ Tư Hoài vì vấn đề sức khỏe nên không đăng ký.
Cố Thịnh Đạt cũng đăng ký, nhưng cũng không qua.
Còn em trai Cố Thấm Thấm cũng đăng ký, cũng không qua.
Cả nhà chỉ có mình Mộ Phối Viêm qua được.
Cố Thấm Thấm: "Nhà mình bốn năm người đăng ký, mới có một người qua, cuộc khảo hạch này cũng khó thật."
Ông Mộ: "Còn không phải sao."
Bố Cố và mẹ Cố đều bận việc, không về nhà ăn tối.
Bữa tối chỉ có Cố Thấm Thấm, Ông Mộ và hai đứa nhỏ cùng ăn mừng với Mộ Phối Viêm.
Trong căn cứ, hôm nay có rất nhiều gia đình vui vẻ.
Nhà Lôi Ngao, nhà Lưu Dũng, nhà Tô Văn Kiệt, vân vân.
Tất nhiên có người vui kẻ buồn, những nhà sụt sùi khóc lóc cũng không ít.
Những dị năng giả thân thiết với Mộ Phối Viêm hầu như đều vượt qua vòng một.
Giờ chỉ chờ vòng tuyển chọn thứ hai ba tháng sau.
Nhiệt độ đã lên tới 45 độ C.
Nghỉ ngơi một ngày.
Mộ Phối Viêm liền dẫn dắt đội ngũ ra ngoài căn cứ để huấn luyện ba tháng.
Nói là huấn luyện, nhưng cũng là chuẩn bị cho việc bọn họ rời đi.
Dị thú trong rừng sinh sôi rất nhanh, trước khi rời đi, Mộ Phối Viêm tính dọn dẹp một lượt.
Đây cũng là mối nguy cơ tiềm ẩn, nhất định phải giải quyết.
