Chương 87: Mẹ chồng gây chuyện
Vua tang thi đã khiến lũ tang thi trốn trong những thành phố hoang phế, trận động đất không gây ảnh hưởng quá lớn đến chúng.
Động đất kéo dài ba ngày ba đêm.
Mưa axit rơi suốt một tuần mới dần tạnh.
Bầu trời vốn trong xanh giờ bị sương mù bao phủ, không khí nồng nặc mùi khó chịu.
Tất cả mọi người đều phải đeo mặt nạ phòng độc mới có thể hít thở.
May mà căn cứ đã chuẩn bị từ trước, trận thiên tai này tuy lớn nhưng không có quá nhiều người chết. Chủ yếu là động đất đến chậm vài giờ, tạo điều kiện cho người trong căn cứ rút lui.
Nhưng những người ở quốc gia khác thì không may mắn như vậy.
Sau thảm họa, không chỉ mất nhà cửa mà quân đoàn tang thi mới là mối đe dọa lớn nhất của họ.
Nửa tháng sau, mưa axit mới tạnh hẳn.
Cố Thấm Thấm đang đeo mặt nạ nhìn ra thế giới bên ngoài, cùng lúc này tất cả mọi người đều đỏ hoe mắt.
Sau động đất và mưa axit, mặt đất gồ ghề lởm chởm, lớp đất đã bị ô nhiễm.
Những dị thú không tìm được nơi trú ẩn đều bị mưa axit ăn mòn mà chết.
Vì động đất khiến đất đá đảo lộn, núi non sụt lở, đại địa tan hoang.
Quê hương tươi đẹp ngày nào cứ thế bị một trận tai ương bất ngờ hủy diệt.
Mộ Phối Viêm là người đầu tiên hoàn hồn, lập tức sắp xếp cho dị năng giả hệ Thổ và dị năng giả hệ Kim đi mở đường.
Bọn họ phải trở về căn cứ.
Một tuần sau, Mộ Phối Viêm dẫn quân đoàn của mình trở về căn cứ Hoa Trung.
Trong căn cứ, người đứng đầu đang tổ chức nhân lực đào đi lớp đất bị ăn mòn.
Sau đó rải hạt giống, để dị năng giả hệ Mộc thúc đẩy sinh trưởng.
Không khí quá nồng nặc, để thanh lọc không khí, chỉ có thể trồng thật nhiều cây cỏ hoa lá.
Căn cứ bị động đất phá hủy cần phải xây dựng lại từ đầu.
Không có nhà thì xây lại thôi, chỉ cần người còn sống là được.
Mộ Phối Viêm vừa về đến căn cứ đã dẫn người đi xây dựng căn cứ.
Dị năng hệ Mộc của Cố Thấm Thấm đã đạt cấp sáu, cô cũng dẫn các con đến khu vực quy hoạch của căn cứ để thúc đẩy thực vật sinh trưởng.
Hiện giờ, thanh lọc không khí là việc quan trọng nhất.
Từng khu rừng được thúc đẩy sinh trưởng, không khí trong căn cứ nhờ vậy tốt hơn những nơi khác một chút.
Cả căn cứ ai nấy đều ra sức làm việc, lòng ai cũng vô cùng nặng trĩu.
Lãnh đạo căn cứ đang họp, họ đã nhận được rất nhiều lời cầu cứu từ các nước.
Đáng tiếc, giờ bọn họ còn lo cho mình không xong, làm gì có sức mà giúp người khác.
Nhưng người đứng đầu căn cứ vẫn kể cho tất cả mọi người trong căn cứ biết chuyện đã xảy ra bên ngoài thế giới, kèm theo video, hình ảnh.
Người bên ngoài không những phải đối mặt với động đất, mưa axit mà còn phải đối mặt với đói khát và tang thi.
Rất nhiều người vừa bò ra khỏi đống đổ nát đã bị tang thi cắn chết.
Hơn nữa, tang thi sau khi bị mưa axit tạt qua càng trở nên kinh khủng và kinh tởm hơn.
Nhìn thấy những video và tin tức đó, ai cũng phải cảm thán rằng được sống ở nước Tung Của là một chuyện hạnh phúc biết bao.
'Kiếp này không hối hận vì đã vào Tung Của, kiếp sau vẫn làm người Tung Của.'
Buổi tối, khi Cố Thấm Thấm về nhà nghỉ ngơi, cô vẫn không ngừng cảm thán việc có một đất nước hùng mạnh chống lưng sau lưng là hạnh phúc đến nhường nào.
Căn biệt thự nhỏ của Cố Thấm Thấm đã trụ vững qua trận động đất này.
Mưa axit lại càng không phải bàn, chất liệu của biệt thự vốn chống được mưa axit.
Ông cụ và bố mẹ ở nhà đều bình an vô sự.
Sáng hôm ấy, Cố Thấm Thấm đang ngủ chưa tỉnh đã bị những tiếng chửi bới ầm ĩ làm cho tỉnh giấc.
Người trong nhà đều đi làm việc cả rồi, chỉ còn Cố Thấm Thấm và hai đứa trẻ ở nhà.
Thành Thành: 'Mẹ ơi, mẹ ơi, bên ngoài có một người phụ nữ kỳ lạ, bà ấy nói là bà của tụi con, bắt tụi con mở cửa, tụi con không mở, bà ấy liền chửi tụi con! Chửi nghe khó ơi là khó.'
Cố Thấm Thấm nghe vậy không khỏi cau mày.
Bà Bạch Hiểu Linh đã lâu không gặp, sao tự nhiên lại tìm tới cửa?
Trong nhà có máy lọc không khí, nên Cố Thấm Thấm ở nhà không cần đeo mặt nạ phòng độc.
Cô đứng ở cửa nhà, nhìn qua màn hình giám sát thấy người đàn bà điên khùng đang nhảy dựng lên chửi bới bên ngoài.
Cô chẳng muốn mở cửa cho người đàn bà này chút nào.
Đã hơn một năm không gặp, bà ta bị cái gì kích thích vậy?
'Mở cửa! Mở cửa! Cho tôi vào! Chết tiệt, tôi là mẹ của Mộ Phối Viêm, vậy mà thằng con trai bỏ mặc mẹ nó không đoái hoài, đồ bất hiếu! Đồ bất hiếu!'
Cố Thấm Thấm nghe tiếng chửi, liền gọi điện cho lính gác cổng bảo anh ta đến đưa người đi.
Người đàn bà này đã phát rồ rồi, vẫn nên để Mộ Phối Viêm giải quyết, dù sao đó cũng là mẹ ruột của anh.
Lính gác cổng rất nhanh đã chạy tới, muốn kéo Bạch Hiểu Linh đi.
'Cút đi, cút đi, tôi là mẹ của Mộ Phối Viêm, các người không có quyền đuổi tôi, gọi Mộ Phối Viêm ra đây, tôi muốn gặp nó.'
Lính gác nghe vậy cũng không dám động vào bà ta.
Lính gác gọi điện cho Cố Thấm Thấm, bảo cô gọi đoàn trưởng Mộ về.
Cố Thấm Thấm thấy vậy, đành gọi điện cho Mộ Phối Viêm.
Mộ Phối Viêm về rất nhanh, vừa nhận được điện thoại của vợ, anh lập tức cưỡi mô tô bay về.
'Mẹ, mẹ làm gì vậy? Có chuyện gì không thể nói tử tế sao?'
'Đồ bất hiếu, mẹ mày sắp chết đến nơi rồi mà mày không đoái hoài gì sao?'
'Mẹ... mẹ không phải đang rất khỏe sao?'
'Mở cửa ra, con vợ tốt của mày đấy, tao ở ngoài này ồn ào như vậy mà nó vẫn không chịu mở cửa, sao? Sợ tao – mẹ chồng nó – mắng nó à? Con tiện nhân chết tiệt.'
'Mẹ, mẹ nói chuyện tử tế được không? Thấm Thấm chưa từng làm gì có lỗi với mẹ, trong nhà còn có hai đứa nhỏ, không khí ngoài này lại tệ, mẹ còn vừa chửi vừa hét, là con không cho cô ấy mở cửa cho mẹ đấy.'
Mộ Phối Viêm sầm mặt, mở cửa cho Bạch Hiểu Linh vào nhà.
Cố Thấm Thấm nắm tay hai đứa trẻ đứng trong sân.
'Mẹ, sao mẹ lại đến? Nếu đến thì sao không gọi điện cho con trước? Con không ra ngoài, nên không biết người bên ngoài là mẹ.'
Bạch Hiểu Linh liếc Cố Thấm Thấm một cái.
'Tao đến đây là cố ý chặn mày đây. Tao nói cho mày biết, tao sẽ ở trong căn nhà này, từ giờ không đi nữa. Tao là mẹ chồng mày, tao bây giờ không có chỗ ở, Mộ Phối Viêm là con trai tao, nó phải nuôi tao.'
Mộ Phối Viêm: 'Mẹ, mẹ không phải có nhà trong căn cứ sao? Mỗi tháng con vẫn gửi tiền sinh hoạt cho mẹ mà, mẹ đừng đến nhà con gây chuyện nữa, trong nhà còn có hai đứa nhỏ.'
Nghe Mộ Phối Viêm đuổi mình đi, Bạch Hiểu Linh giơ tay đánh Mộ Phối Viêm.
'Chết tiệt, nhà tốt thế này không cho mẹ mày ở, lại cho một con hồ ly tinh ở, tao đánh chết mày.'
Bạch Hiểu Linh còn muốn đánh tiếp thì phát hiện tay mình đã bị dây leo trói chặt.
'Tao là mẹ chồng mày, mày dám ra tay với tao à?'
'Ừ! Bà phiền quá đấy. Từ hôm nay trở đi, chúng tôi sẽ không gửi tiền sinh hoạt cho bà nữa, bà tự nuôi mình đi! Bà tràn đầy sức lực thế này cơ mà.
Nhìn xem cụ bà bảy mươi tuổi trong căn cứ còn đang làm việc ở căng tin căn cứ để kiếm điểm, cả căn cứ đang chung sức xây dựng lại quê hương, vậy mà chỉ có mình bà còn rảnh rỗi đến tìm tôi gây chuyện.'
'Mày nói cái gì? Tụi mày nhiều điểm như vậy, vậy mà không nuôi tao, tao sẽ đi kiện.'
'Cứ đi kiện đi! Bà cả ngày chỉ ăn không ngồi rồi, nếu còn thế nữa tôi sẽ bảo căn cứ đuổi bà ra ngoài. Đây là thời điểm nào rồi, căn cứ của chúng tôi không nuôi kẻ nhàn rỗi.'
Bạch Hiểu Linh ngây người, vốn tưởng mình làm ầm lên là có thể vào ở biệt thự cao cấp, ai ngờ bây giờ ngay cả nguồn sống cũng mất.
'A!'
Bạch Hiểu Linh kêu lên một tiếng rồi ngất đi.
