Chương 92: Tang thi có thể sinh con được không?
Cuối cùng, hàm răng sắc nhọn của Vương Kiếm Phong vẫn cắm vào cổ Tô Mạt Lị.
Máu tươi chảy vào miệng Vương Kiếm Phong, kích thích khiến hắn suýt phát điên, nhưng nghĩ đến người phụ nữ trong lòng là bạn đời của mình, hắn gắng gượng đè nén cơn cuồng nộ xuống. Cùng lúc hắn hút máu, virus tang thi cũng xâm nhập vào người Tô Mạt Lị.
Tô Mạt Lị cảm giác như mình đang lạc vào một thế giới kỳ ảo, cả cuộc đời hiện lên trước mắt. Khi sắp biến mất, cô bị một luồng sức mạnh to lớn và thần bí kéo trở lại.
Khi Tô Mạt Lị sắp hôn mê, Vương Kiếm Phong cắt ngón tay mình, đặt vào miệng cô để cô ngậm lấy và hút máu trong cơ thể hắn.
Hai vợ chồng, người này hút máu người kia, suốt một đêm.
Sáng hôm sau, khi Tô Mạt Lị mở mắt, cô đã là một nữ hoàng tang thi chính hiệu.
Chỉ vì có vua tang thi bảo vệ, cô vẫn giữ được trí nhớ hoàn hảo của mình.
【Trời ơi, Vương Kiếm Phong, anh làm sao mà làm được vậy?】
Tô Mạt Lị nhìn cơ thể mình, hoàn toàn không dám tin giờ mình đã là một con tang thi.
Chết tiệt! Cô chết mất rồi.
Hu hu hu hu!...
【Chỉ cần anh muốn, anh sẽ làm được.】
Vương Kiếm Phong bỏ lại một câu rất ngầu rồi đi kiểm tra Quân đoàn tang thi của hắn.
Tô Mạt Lị cảm thấy máy bay vẫn đang di chuyển.
【Chúng ta định đi đâu vậy?】
【Ừm! Đi một nơi rất thú vị. Em đã nói không cho anh đến Tung Của, vậy chúng ta đổi chỗ khác chơi. Thế giới rộng lớn, chỗ vui nhiều lắm.】
Một ngày nọ, khi Tô Mạt Lị bước ra khỏi máy bay, thấy Quân đoàn tang thi đang lội dưới nước, cô cảm thấy cả người không ổn.
Cô biết Vương Kiếm Phong định đi đâu rồi.
Nước M quả là một nơi rất thú vị.
Trong căn cứ Tung Của, khi mọi người thấy Quân đoàn tang thi biến mất nơi eo biển Bering, ai nấy đều im lặng.
Vua tang thi này đúng là giữ lời, thẳng tiến qua eo biển Bering sang một lục địa khác chơi.
“Đúng là vua tang thi xuất thân từ Tung Của chúng ta, suy nghĩ khác hẳn người thường, làm vậy chúng ta an toàn rồi.”
“Chỉ đáng tiếc cho tướng quân Tô Mạt Lị, chúng ta phải lo hậu sự cho cô ấy.”
Con trai của Tô Mạt Lị và Vương Kiếm Phong là Vương Chí Hồng đã biết chuyện gì xảy ra. Mẹ cậu ấy đi tìm bố cậu ấy rồi.
Vương Chí Hồng thầm thề, khi mình đủ mạnh, cậu cũng sẽ đi tìm bố mẹ.
Một trận đại họa cứ thế tiêu tan không để lại dấu vết.
Trong Quân đoàn tang thi, Tô Mạt Lị đang gọi video cho Cố Thấm Thấm.
“Thấm Thấm! Cậu nhất định phải giúp mình với! Không giúp là mình chết chắc!”
“Hai người thật sự đã ngủ với nhau rồi à?”
“Chứ sao, đêm đầu tiên người đàn ông của mình nhịn không động vào mình đã là cực hạn rồi. Đã bao nhiêu ngày trôi qua, chẳng biết đã ngủ với nhau bao nhiêu lần.”
Tô Mạt Lị nói xong, chống tay lên eo thon của mình.
Trong lòng nghĩ, đã thành tang thi rồi mà sao vẫn giống hệt trước đây, cảm giác cái eo sắp gãy đến nơi. Cái tên đàn ông chết tiệt, không biết đã tốn bao nhiêu sức lực lên người mình.
Đôi bàn tay to của Vương Kiếm Phong đang xoa bóp eo cho cô, xoa một lúc lại muốn trượt lên chỗ căng tròn xinh đẹp, bị Tô Mạt Lị đá cho một phát.
【Có thôi đi không! Em không cần nghỉ ngơi à? Cút!】
Cố Thấm Thấm thấy Tô Mạt Lị vẫn còn mắng được thì chắc là không sao.
“Cậu bận thế, hay là khi nào rảnh mình nói tiếp?”
“Đừng mà! Thấm Thấm, cậu nhất định phải bảo họ nghiên cứu giúp mình! Nếu mình mà mang thai bé tang thi thì vui to.”
“Không thể đâu! Tang thi chẳng phải không còn ‘cái đó’ rồi sao, còn có thể có ‘cái kia’ à?”
“Mình đã trực tiếp trải nghiệm thì làm sao sai được. Người đàn ông của mình ngoài hơi đần ra thì những thứ khác đều giống người bình thường, cái gì nên có đều có, nếu không thì mình cũng chẳng cuống lên tìm cậu.”
Cố Thấm Thấm cũng rối như tơ vò, nếu vua tang thi mà có thể sinh tang thi con thì đúng là có trò vui.
“Yên tâm, mình sẽ nói với lãnh đạo căn cứ, để họ đưa ra biện pháp hữu hiệu.”
“Vậy nhờ cậu nhé! Bye bye!”
Tô Mạt Lị vui vẻ tắt video, thì thấy mình bị chồng nhấc bổng lên.
【Trước mặt anh mà em nói với người khác là không muốn sinh con cho anh à?】
Tô Mạt Lị giơ tay tát cho gã đàn ông một cái.
【Vương Kiếm Phong, anh là thật ngốc hay giả ngốc vậy? Con trai chúng ta vẫn đang ở trong căn cứ đấy! Bây giờ có phải lúc để nghĩ đến chuyện sinh tang thi con không? Nếu em thật sự mang thai một bé tang thi, nó bò ra từ cơ thể em thì làm sao?】
【Nó không dám đâu.】
【A!... Em không muốn! Vương Kiếm Phong, nếu anh dám để em mang thai, em sẽ giết anh trước, rồi giết nó sau.】
Tô Mạt Lị sắp suy sụp, giơ móng vuốt sắc nhọn cào thẳng vào mặt Vương Kiếm Phong.
【Đừng nháo, em nghĩ nhiều quá rồi. Bây giờ anh chưa có năng lực để em mang thai đâu, đợi đến khi anh đạt cấp mười, có lẽ mới được.】
Thấy bạn đời sắp suy sụp, Vương Kiếm Phong vội nói rõ tình hình của mình.
【Thật à? Anh không lừa em chứ?】
【Ừ, anh không lừa em.】
Tô Mạt Lị cứ thấy hai câu này hơi kỳ, nhưng không nói rõ được kỳ chỗ nào.
Còn muốn nghĩ tiếp thì đã bị Vương Kiếm Phong đè lên giường làm chuyện đáng xấu hổ.
Sau khi gọi video với Tô Mạt Lị, Cố Thấm Thấm liền đi tìm chỉ huy căn cứ để phản ánh tình hình.
Trong căn cứ có những nhà khoa học chuyên nghiên cứu tang thi, bọn họ đã từng nghiên cứu về vấn đề này; tang thi đã mất đi các chức năng cơ thể của con người.
Theo lý thuyết, toàn thân đã biến dị thì không thể sinh con.
Nhưng cơ thể của vua tang thi cấp cao như thế nào thì không ai biết.
Tô Mạt Lị có thể gửi tin nhắn về, điều đó chứng tỏ cơ thể vua tang thi ngày càng gần với con người, có một ngày khiến bạn đời tang thi mang thai cũng không phải chuyện lạ.
Tang thi vốn hình thành từ việc con người nhiễm virus tang thi, đến cuối cùng vua tang thi ngày càng gần con người, thật ra cũng là biểu hiện của việc đào thải độc tố.
Các nhà khoa học của căn cứ rất hứng thú với chủ đề Cố Thấm Thấm mang đến.
Nhưng tang thi bình thường ngay cả ý thức cũng không có, bản năng của chúng là giết chóc và gặm nhấm, căn bản không có nhu cầu sinh sản, muốn nghiên cứu cũng khá khó.
Chỉ huy căn cứ: “Chuyện này hẳn chỉ có vua tang thi cấp cao mới có. Ở nước M chẳng phải cũng có một cặp vua tang thi là bạn đời sao?”
Nghe chỉ huy nói vậy, mọi người mới nhớ ra đúng là có một cặp như thế.
“Xem ra sau này lục địa bên kia đại dương sẽ rất náo nhiệt.”
