Chương 99: Nhiệt Độ Cực Thấp
Trong khi Vương Kiếm Phong bên này đã bố trí xong Quân đoàn tang thi của hắn, thì phía bên kia, Cố Thấm Thấm và Mộ Phối Viêm cũng đã trốn xuống lòng đất.
Thế giới bên ngoài tối đen như mực. Không chỉ tối đen như mực, mà những tiếng côn trùng vốn vẫn kêu râm ran chẳng biết từ lúc nào đã im bặt, không còn một tiếng.
Cả thế giới tĩnh lặng đến đáng sợ.
Người ta không biết cực hàn rốt cuộc sẽ ập đến khi nào.
Các quốc gia khác cũng nhận được tin cực hàn sắp đến, đều do Tung Của báo cho họ.
Lãnh đạo các nước, người thì tin, kẻ thì khinh thường.
Ở một quốc gia nọ, vị chỉ huy căn cứ đã là Dị năng giả hệ Hỏa cấp sáu. Với hắn, thứ hắn không sợ nhất chính là cái lạnh.
Sau khi nhận được tin từ Tung Của, hắn không hề đưa người trong căn cứ xuống lòng đất tránh rét như lãnh đạo các nước khác. Ngược lại, hắn còn dẫn người ra mặt đất ăn mừng, bởi hắn thấy bên ngoài yên ắng, đến một con côn trùng cũng không có.
Ban ngày trong cực dạ cũng tối om. Nhưng con người đều trốn xuống lòng đất sâu mấy chục mét. Lúc này, dưới lòng đất thực ra chẳng khác gì một thành phố, có đường phố, có trung tâm thương mại; chỉ là mấy hôm nay, đường phố và trung tâm thương mại chẳng có mấy bóng người.
Gần như tất cả mọi người đều trốn trong nhà, chờ cực hàn ập đến.
Đột nhiên, không hề có điềm báo, tuyết bắt đầu rơi như lông ngỗng từ trên trời. Tuyết càng rơi càng dày. Chỉ trong nháy mắt, có thể thấy gần như mọi thứ có thể bị đóng băng đều bị đông cứng thành từng khối.
Những người không kịp trốn xuống lòng đất vừa chạm phải khí lạnh đã bị đông cứng.
Vị Dị năng giả cấp sáu kia chỉ dựa vào dị năng chống đỡ được vài phút rồi bị trận bão cực hàn quét qua, đông thành một khối băng.
Cùng lúc đó, nhiệt độ bên ngoài tụt xuống âm 500 độ trong nháy mắt, vượt xa dự đoán của các nhà khoa học và khí tượng học.
Âm 500 độ! Từ ngoài không gian nhìn xuống Lam Tinh, không chỉ đất liền bị băng tuyết bao phủ đông cứng, mà ngay cả đại dương cũng bị đóng băng hơn một nửa. Nửa Lam Tinh đang chìm trong cực dạ, nước biển bị đóng băng cứng ngắt.
Lũ cá gần mặt biển đều bị đóng băng.
Chỉ trong một thời gian ngắn, hàng chục triệu người đã chết trong trận bão cực hàn này. Những người thiệt mạng đều là kẻ đã coi thường trận bão cực hàn.
Căn cứ ngầm của Tung Của may mà đã chuẩn bị trước. Khi cực hàn ập đến, hệ thống sưởi của toàn bộ căn cứ dưới lòng đất lập tức được tăng cường.
Trong căn cứ, ngoài tín hiệu vệ tinh ngoài không gian vẫn còn thu được, mọi tín hiệu khác đều bị ngắt hoàn toàn, chỉ có thể dùng mạng nội bộ dưới lòng đất.
Toàn bộ Lam Tinh, ngoại trừ sự sống dưới lòng đất vẫn đang hoạt động, mọi sinh vật trên bề mặt đều đã chết, bao gồm cả tang thi.
Những con tang thi không bị Vương Kiếm Phong khống chế, tức toàn bộ tang thi còn lại ở bên ngoài, đều bị đóng thành khối băng. Ngay cả vua tang thi cấp sáu cũng không thể thoát khỏi trận bão cực hàn này.
Ngay cả những dị thú từng may mắn sống sót trong rừng cũng bị đông chết.
Có thể nói, nếu loài người trên Lam Tinh không dự báo được trận bão cực hàn này, thì sau khi nó trôi qua, Lam Tinh sẽ chẳng còn loài sinh vật nào sống sót. Mọi thứ sẽ lại bắt đầu từ con số không.
Vua tang thi Vương Kiếm Phong và Tô Mạt Lị tuy không cảm thấy lạnh, nhưng lại cảm nhận được mối đe dọa.
Vì vậy, bọn chúng đều lẩn trốn vào nơi sâu nhất trong lòng hang động để tránh cực hàn.
Bọn chúng từng chứng kiến những con tang thi bị đông thành khối băng, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ vụn thành tro.
Tang thi dị năng có cấp càng cao lại càng sợ trận bão cực hàn kiểu này.
Khi cực hàn ập đến, Mộ Phối Viêm và Cố Thấm Thấm đang cùng các con xem thế giới bên ngoài qua màn hình truyền hình trực tiếp.
Tất cả mọi người trong căn cứ đều nhìn thấy toàn bộ căn cứ bên ngoài đã bị đóng băng.
Có thể nói, khi nhiệt độ chưa hồi phục đến mức con người có thể thích nghi, thì không ai trong căn cứ có thể ra ngoài được nữa.
