Chương 71: Gặp Lại Dương Nhã (Hết)
“Cô ấy giả vờ ra ngoài đi vệ sinh, rồi thản nhiên quay lại khu lều trại của đội Thiên Bảo, không dám lên tiếng, cũng không dám đi tìm mấy tên côn đồ đó, cứ làm như chẳng có chuyện gì xảy ra, thái độ với Điền Chinh vẫn như thường, nhưng trong lòng đã âm thầm lên kế hoạch báo thù.
Cô ấy mất cả một tuần để tính kế, đợi đến khi vào được căn cứ, cô ấy nghĩ cơ hội báo thù đã đến.
Cô ấy dùng cái cớ mà Điền Chinh từng dùng: bảo có chuyện cần nói, đưa Điền Chinh về căn nhà mình ở, cho cô ta uống nước có pha thuốc ngủ, đợi Điền Chinh ngủ say thì lấy ống tiêm ra, bơm toàn bộ chất lỏng màu đen trong đó vào tim Điền Chinh.
Cô ấy kể rằng mình nhìn thấy Điền Chinh trong giấc ngủ lộ ra vẻ mặt đau đớn, giãy giụa vô thức cho đến chết.
Cô ấy cứ thế nhìn xác Điền Chinh cho đến lúc trời gần sáng.
Sợ bị phát hiện, cô ấy kéo xác Điền Chinh ra, đặt ở một góc khuất ít người để ý, rồi đợi người đội Thiên Bảo đến gọi đi ăn sáng.
Cô ấy đã dò hỏi trước thời gian làm nhiệm vụ của đội Sâm Lâm, nắm được thời gian họ về căn cứ. Cô ấy nói sau khi gia nhập đội Thiên Bảo từng tiếp xúc với đội Sâm Lâm một lần, biết đội trưởng đội Sâm Lâm là người rất có chính nghĩa, nên muốn mượn đội Sâm Lâm để giúp mình thoát thân.
Thời gian thật trùng hợp, đúng lúc người đội Thiên Bảo đến gọi cô ấy đi ăn thì đội Sâm Lâm vừa từ bên ngoài căn cứ bước vào.
Cô ấy liền nhân cơ hội nói người đội Thiên Bảo muốn xâm hại mình, rồi nhanh chóng chạy về phía đội Sâm Lâm. Không ngoài dự đoán, đội trưởng đội Sâm Lâm quả nhiên mắc bẫy, đầy chính nghĩa ra bảo vệ cô ấy.
Trong lúc hai đội cãi vã, cô ấy liên tục dẫn dắt cả hai đội đi về phía giấu xác Điền Chinh, cho đến khi có người phát hiện ra xác.
Cô ấy dùng lời nói để dẫn dắt mọi người, khiến họ nghĩ rằng Điền Chinh chết là do xung đột giữa hai đội.
Cô ấy muốn mượn quy tắc căn cứ không cho phép gây chết người để đạt được mục đích đuổi cả hai đội ra ngoài. Đợi khi cả hai đội bị đuổi đi, cô ấy sẽ rời đội Thiên Bảo, rời Kinh Thị đến căn cứ khác kiếm sống.
Nhưng cô ấy không ngờ căn cứ không những không trực tiếp đuổi hai đội, mà còn điều tra, thậm chí còn nghi ngờ thẳng vào cô ấy, đến tận phòng cô ấy để lục soát.
Cô ấy nói không ngờ lại gặp chị dâu ở đây, cũng không ngờ đến thời mạt thế rồi mà vẫn có người coi trọng cái chết của một người như vậy. Cô ấy nói, nếu lúc đó cô ấy đi nhanh hơn một chút, gặp chị dâu sớm hơn, liệu có bị mấy tên côn đồ đó bắt nạt không.”
Chu Thiên nói đến đây thì im lặng.
Trong lòng Ngu Vãn bỗng dưng khó chịu. Cô không phải vì coi trọng cái chết của Điền Chinh mới truy tra đến cùng.
Ban đầu chỉ vì buồn chán và muốn giúp Chu Thiên giải vây, sau đó là vì muốn biết chất lỏng màu đen chảy ra từ tim Điền Chinh là gì, nên mới nghiêm túc điều tra.
Giang Uyên ra hiệu cho Chu Thiên một cái, Chu Thiên hiểu ý lui ra.
“Vãn Vãn, những gì cô ấy trải qua không phải lỗi của em,” Giang Uyên an ủi: “Thời mạt thế vốn là một thế giới tàn nhẫn, không có đúng sai, chỉ có sinh tồn và tử vong. Cô ấy gặp những chuyện này chỉ có thể nói cô ấy chưa đủ mạnh, không có đủ thực lực bảo vệ bản thân.”
“Em biết, chỉ là tự dưng em hơi cảm thán thôi.” Ngu Vãn lặng lẽ dựa vào lòng Giang Uyên.
“Giang Uyên, mặc kệ căn cứ của người khác thế nào, ít nhất căn cứ của chúng ta, hãy giúp đỡ phụ nữ nhiều hơn được không? Ít nhất trong căn cứ của chúng ta, đừng để chuyện như của Dương Nhã xảy ra nữa, được không?”
Trước mạt thế, về sức mạnh và thể chất, phụ nữ vốn là nhóm yếu thế. Sau mạt thế, dù nhiều phụ nữ đã thức tỉnh dị năng, nhưng về sức mạnh và thể chất, phụ nữ vẫn là nhóm yếu thế. Ngoài xác sống, còn rất nhiều yếu tố khác khiến họ phải chịu đủ loại tổn thương. Cô hy vọng ít nhất trong căn cứ của họ, sẽ không còn chuyện như Dương Nhã xảy ra nữa.
“Được, anh đều đồng ý với em, đừng buồn vì cô ấy nữa được không? Chỉ cần Vãn Vãn của anh ngày ngày vui vẻ, anh đồng ý hết thảy.”
“Ừm.”
