Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Không Gian Thần Cấp, Ta Cho Cả Nhà Làm Bá Chủ > Chương 20

Chương 20

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 20: Nhiệm vụ tiêu diệt zombie có thời hạn

 

Hứa Nghiên sợ họ đến tận nhà cướp lương, hoảng đến nỗi xóa luôn số tầng và mã số cửa mà cô ta đã ghi chú.

 

Nhưng có ích gì chứ? Người đáng nhớ thì đã nhớ từ lâu rồi.

 

Ôn Trường Ninh và Lý Mặc thấy bằng chứng con gái đưa ra, cũng hả dạ, tâm trạng tốt hơn nhiều.

 

Hứa Nghiên lại lên group phát điên biện minh vài câu, nhưng lần này chẳng ai thèm để ý đến cô ta.

 

Mọi người đều đang lo lắng cho vấn đề sinh tồn sau này.

 

Kể từ lần mất điện thứ hai, hệ thống cung cấp điện vẫn chưa được khôi phục.

 

Bây giờ khắp thành phố đều mất điện, nhân viên sửa chữa căn bản không sửa xuể.

 

Mất điện, hết lương, zombie.

 

Những vấn đề chết người lần lượt xuất hiện, một số người thông minh bắt đầu lấy nồi niêu xoong chảo trong nhà ra, tích trữ nước!

 

Lỡ vài hôm nữa nguồn nước cũng bị ô nhiễm, hoặc là cúp nước, thì thật sự không sống nổi!

 

Không biết khi nào cấp trên mới phái người đến cứu họ, nên mọi người nghĩ không biết có thể để ban quản lý khu phố đứng ra, phối hợp với công ty quản lý bất động sản, đến siêu thị gần khu chung cư thu gom lương thực không.

 

Group chat sôi nổi bàn tán không ngừng, Ôn Tiềm nhìn những lời đó, chỉ thấy buồn cười.

 

Bọn họ sợ chết, bọn họ không muốn chết đói, thế nên bắt ban quản lý và công ty quản lý bất động sản ra ngoài kiếm đồ ăn cho họ?

 

Ôn Tiềm lẳng lặng ghi nhớ mấy kẻ xúi giục người khác ra ngoài tìm đồ ăn, rồi cùng Lý Mặc chuẩn bị nguyên liệu lát nữa ăn lẩu.

 

Nhà người ta cúp nước cúp điện hết lương, nhà cô thì không!

 

Mà nhà cô không bật điều hòa cũng không nóng!

 

Hôm đó hệ thống đã thông báo cho cô, trong không gian phòng ngự nhiệt độ vĩnh viễn không đổi.

 

Mấy hôm nay Ôn Tiềm để ý, nhà cô lúc nào cũng không lạnh không nóng, thoải mái vô cùng.

 

Cô kéo một cái bàn lên khu vườn trên sân thượng, có mấy phòng khác che chắn, hàng xóm tòa khác dù có dùng ống nhòm cũng không thấy được họ.

 

Vì Lý Mặc không ăn được cay lắm, nên nồi lẩu hôm nay chọn nồi lẩu uyên ương. Một nửa cay, một nửa cà chua.

 

Thịt bò, thịt cừu, thịt cá trắm thái lát, dạ dày bò, lòng bò, lòng vịt, thịt hộp, chả cá, tôm viên, khoai tây thái lát, rong biển thái lát, xà lách, măng tây, bí đao, cải thảo non, nấm kim châm, đậu phụ da dầu.

 

Những món mọi người thích ăn đều được bưng lên, còn có bia, cola, nước dừa và nước táo gai vừa lấy từ tủ lạnh ra.

 

Ôn Tiềm vốn còn muốn ăn óc lợn, nhưng sợ bố cô liên tưởng đến thứ khác, ảnh hưởng đến khẩu vị, nên thôi.

 

Bốn người một nhà quây quần bên bàn, vừa ăn vừa trò chuyện, đã hoàn toàn quên béng cái nhà mặt dày ở tầng dưới.

 

Ăn uống no say, Ôn Tiềm vứt rác thải nhà bếp vào máy xử lý, còn rác khác thì tạm thời để trong không gian.

 

Cô dành riêng một container, bỏ hết rác vào đó, tính hôm nào ra ngoài thì vứt một thể.

 

Dù sao rác trong không gian vẫn giữ nguyên trạng, sẽ không lên men sinh sâu bọ hay bốc mùi, cô chấp nhận được.

 

No bụng, cả nhà lại bắt đầu bận rộn.

 

Ôn Tiềm kéo Ôn Nhượng đi tập luyện, Lý Mặc vào thư phòng học tập, còn Ôn Trường Ninh thì nhớ đến sự nghiệp nông mục trong không gian, sốt sắng vào làm việc, kiếm tiền cho con gái đổi vũ khí.

 

Sau vài ngày tập luyện, Ôn Nhượng cảm nhận rõ ràng thể lực của mình được cải thiện.

 

Hơn nữa mỗi tối vào không gian ngâm suối nước nóng một tiếng, cơ bắp cũng không bị đau nhức.

 

Ôn Nhượng yên tâm theo em gái tập cùng nhau, chạy xong mười cây số, hai người làm một giờ tập sức mạnh, tiếp đó vào không gian đối luyện.

 

Ôn Nhượng hồi nhỏ từng học tán thủ, ban đầu còn không dám ra tay toàn lực với Ôn Tiềm, sợ làm cô bị thương.

 

Kết quả em gái cậu chỉ một chiêu đã quật ngã cậu, mũi dao găm sắc nhọn lơ lửng ngay trước mũi cậu, suýt chút nữa lấy mạng cậu.

 

Từ đó về sau, Ôn Nhượng không dám nương tay nữa.

 

Nhưng dù có liều mạng hết sức, cậu vẫn không thể làm Ôn Tiềm rụng một cọng tóc, thật là bất lực.

 

Trên thao trường, Ôn Nhượng thở hồng hộc.

 

“Nếu anh không nhớ nhầm, hồi nhỏ em học piano và ballet mà?”

 

“Ừ, thì sao?”

 

Ôn Tiềm nhìn Ôn Nhượng nằm bẹp trên đất, cười hỏi.

 

“Khinh thường dân nghệ thuật à?”

 

“Đâu dám đâu dám.” Ôn Nhượng gắng gượng bò dậy, “Sau này gặp loại này em đều đi vòng, trêu ai cũng không dám trêu các người.”

 

Một chiều bị đánh hai tiếng, nghỉ ngơi một lát, Ôn Tiềm lại kéo Ôn Nhượng cùng đi tập bắn nỏ.

 

Ôn Trường Ninh làm xong việc đồng áng, dẫn mấy con chó con ở bên cạnh cũng bắt chước tập luyện ra dáng lắm.

 

Đợi Ôn Tiềm và Ôn Nhượng kết thúc buổi tập hôm nay, ba người bốn chó cùng ra khỏi không gian, lúc này bên ngoài trời đã tối.

 

Trong khu chung cư thỉnh thoảng vọng ra vài tiếng thét thảm thiết và tiếng cầu cứu, một số người vốn ở nhà, chưa bị zombie cắn cũng bắt đầu phát bệnh.

 

Nước lũ đã nhấn chìm hoàn toàn khu biệt thự dưới chân đồi, tràn vào khu chung cư của họ.

 

Mọi người nhớ đến xe mình đỗ dưới hầm sẽ bị ngập nước, nhất thời đau lòng không chịu nổi!

 

Trong group lại có người bắt đầu bàn chuyện tổ đội ra ngoài tìm vật tư, còn có người chửi ầm lên công ty quản lý bất động sản, không phái người đến giúp họ giải quyết vấn đề, dọa sau này không đóng phí quản lý nữa!

 

Ôn Tiềm nhìn thấy, lặng lẽ mắng thầm trong lòng một câu “ngu ngốc”.

 

Cô nằm trên sofa, phát hiện Trương Tử Dương lại nhắn tin cho cô.

 

Trương Tử Dương: Tiềm Tiềm, hôm nay em ở trong group sao lại nói thế? Em có biết em làm người ta rất tổn thương không?

 

Trương Tử Dương: Từ trước đến nay anh thích em thế nào, em rõ hơn ai hết! Em biết anh theo đuổi em không phải vì tiền nhà em đâu! Anh thật lòng thích em!

 

Trương Tử Dương: Ngoài anh ra, em không tìm được người đàn ông nào khác đối xử tốt với em, chung thủy với em như thế đâu!

 

Trương Tử Dương: Em đừng có bướng bỉnh nữa, nhà em có bốn người, dù trong nhà còn lương cũng không trụ được bao lâu đâu.

 

Trương Tử Dương: Hay là em đến nhà anh, anh bảo vệ em.

 

Trương Tử Dương: Chuyện hôm nay anh cũng có thể coi như chưa từng xảy ra, chỉ cần em xin lỗi anh, làm bạn gái anh, anh sẽ tha thứ cho em!

 

Ôn Tiềm đọc xong tin nhắn, xóa bạn bè luôn, cảm thấy thế giới thanh tịnh hẳn.

 

Cô ném điện thoại, ôm Tiểu Bạch đi đến bên cửa sổ.

 

Khứu giác của Tiểu Bạch rất nhạy, ngửi thấy mùi zombie bên ngoài, có chút hung hăng.

 

Ôn Tiềm vỗ về xoa đầu nó, “Đừng vội, đợi mưa tạnh, tha hồ cho mày giết.”

 

Cô ôm Tiểu Bạch một lúc, thì thấy nó mập hơi quá rồi.

 

Gần đây Tiểu Bạch và mấy con chó con, phần lớn thời gian đều ở trong không gian.

 

Mà mấy hôm nay, tốc độ trưởng thành của chúng cũng khiến người ta cảm thấy khó tin.

 

Tiểu Bạch vốn chỉ nặng tầm bảy tám cân, nhưng bây giờ đã mười ba cân rồi.

 

Còn mấy con chó con, lúc mới đến nhà còn lảo đảo, chạy còn chưa vững.

 

Bây giờ kích thước sắp bằng Tiểu Bạch rồi!

 

Tiểu Bạch cũng không hiểu nổi, rõ ràng mấy hôm trước, một phát cào của nó là có thể đánh bay mấy con chó con, sao bỗng nhiên lớn nhanh thế.

 

Nhưng mấy đứa nhỏ vẫn rất nghe lời nó, điểm này nó vẫn khá hài lòng.

 

Bên ngoài khu chung cư, cách chừng trăm mét có một dãy đèn đường năng lượng mặt trời.

 

Ôn Tiềm dựa vào khung cửa sổ, nhìn đám zombie bị ánh đèn thu hút, lòng bình thản, đầu óc trống rỗng.

 

Đột nhiên! Trong đầu cô vang lên giọng nói của hệ thống!

 

“Ting! Nhiệm vụ có thời hạn kích hoạt! Trong 24 giờ, mỗi lần tiêu diệt một zombie, thưởng cho chủ nhân tăng 1% chiến lực! Tiêu diệt một trăm zombie, thưởng cho bất kỳ thành viên nào trong hệ thống tăng 10% chiến lực!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích