Chương 35: Phòng ngự tăng 6000%
“Tôi còn có việc phải đi trước, địa chỉ giao hàng sẽ gửi cho cô sau một tiếng nữa. Một tuần nữa tôi sẽ liên lạc lại, thông báo địa điểm nhận vật tư.”
Mặc Hàn không nói thêm gì nữa, sải bước rời đi.
Ôn Tiềm đợi cho bóng hắn khuất sau góc cầu thang, cuối cùng không nhịn được, dựa vào tường trượt ngồi bệt xuống đất.
Ôn Nhượng và Cố Nhiên vội chạy tới.
Cố Nhiên: “Cô không sao chứ?”
Ôn Nhượng: “Nó nói gì với em?”
Ôn Tiềm bĩu môi, ngước lên nhìn Ôn Nhượng, ôm chặt lấy chân anh, trong lòng đầy tủi thân.
“Anh… em sợ chết khiếp.”
Cô không nói dối, cô thực sự sợ hãi.
Đối phương biết rõ nội tình của cô, nhưng cô lại chẳng biết gì về hắn.
Người đó nói hắn cũng có dị năng, dị năng của hắn là gì? Dị năng nhìn thấu dị năng của người khác?
Ôn Nhượng đỡ cô đứng dậy: “Đừng ngồi dưới đất, lạnh. Hắn dọa em thế nào?”
“Hắn… hắn bảo em trả lại vật tư, một tuần sau sẽ bù cho em một lô khác.”
Ôn Nhượng: “?” Đây là dọa?
Cố Nhiên: “?” Họ có lấy gì đâu, trả thế nào?
Ôn Tiềm nhìn vẻ mặt của hai người, trong lòng rất bực.
Cô nhìn đồng hồ, người đàn ông đó nói cô phải trả lại vật tư trước 12 giờ, còn nhiệm vụ hệ thống giao cho cô là đến 10 giờ rưỡi tối nay.
Nghĩa là cô hoàn toàn có thể đợi xong nhiệm vụ rồi mới đi trả vật tư, không ảnh hưởng gì đến thời gian của cô.
Ôn Tiềm thò đầu ra ngoài nhìn, xác nhận đám người đó đã đi hết, liền cầm đao Đường đi ra ngoài.
Ra khỏi trung tâm thương mại, Ôn Tiềm giết đến đỏ mắt.
Ôn Nhượng đi theo sau cô, cách vài mét vẫn có thể cảm nhận được sát khí của em gái mình, rõ ràng hôm nay con bé bị kích thích thật rồi.
Ôn Tiềm không ngừng chém giết xác sống, thỉnh thoảng gặp vài tốp người sống sót, không có gì bất ngờ, cô lại bị quay video đăng lên mạng.
Đến 10 giờ rưỡi tối, ba người Ôn Tiềm đã giết tổng cộng sáu nghìn xác sống, thành công nhận được phần thưởng hậu hĩnh từ hệ thống.
“Ting! Nhiệm vụ tác chiến liên đội đã hoàn thành! Phòng ngự của ký chủ tăng 6000%, hãy chọn một thành viên nội bộ hệ thống để nhận thưởng phòng ngự tăng 600%!”
Ôn Tiềm lập tức đưa phần thưởng cho Ôn Nhượng, rồi nghe hệ thống nói tiếp.
“Mở khóa thành tích nhiệm vụ tác chiến đồng đội lần đầu, thưởng độ phồn vinh không gian 100!”
Độ phồn vinh?!
Ôn Tiềm nhớ, mấy hôm trước hệ thống từng nhắc, mỗi khi độ phồn vinh không gian tăng 100, sẽ thưởng cho nhân viên trực chiến trong hệ thống 2 giờ hoạt động trong không gian.
Nghĩa là bây giờ Cố Nhiên và Cố Vãn Vãn cũng có thể vào không gian, và ở lại trong đó hai tiếng đồng hồ!
Tuy thời gian không nhiều, nhưng nếu lại gặp tình huống nguy cấp như hôm nay, cô có thể kéo họ vào trú ẩn!
Hệ thống thần tiên! Cô yêu quá!
Trong khoảnh khắc, tâm trạng tồi tệ của Ôn Tiềm vì chuyện nhỏ ở trung tâm thương mại cuối cùng cũng tan biến hoàn toàn.
Cô vui vẻ ra mặt, bảo Ôn Nhượng và Cố Nhiên về nhà trước.
“Em còn có chút việc phải xử lý, 1 giờ chắc chắn về tới nhà, đừng lo.”
Cố Nhiên chưa kịp từ chối thì đã bị Ôn Nhượng kéo đi.
Sau khi họ đi, Ôn Tiềm lại lấy từ không gian ra một chiếc xuồng máy, rồi móc điện thoại ra, thấy địa chỉ từ số lạ gửi đến, vừa chửi vừa lái xuồng đi.
Đến nơi, Ôn Tiềm cảnh giác nhìn quanh, không phát hiện có ai mai phục ở đây.
Tuy hơi không nỡ, nhưng cô vẫn lôi hết vật tư ra. Ném xuống xong, cô quay đầu bỏ đi không ngoảnh lại.
Mười phút sau, cô lại nhận được một tin nhắn.
【Vật tư đã nhận an toàn, đang được chuyển đến căn cứ.】
Ôn Tiềm không ngờ người đó còn gửi tin nhắn lại, lại còn cho cô biết vật tư sẽ đi đâu.
Căn cứ…
Kiếp trước Tân Thành cũng xây căn cứ, lớn nhỏ có hơn chục cái. Nhưng căn cứ chính thức chỉ có một, đó là căn cứ Tân Thành.
Nhìn trang phục của đám người hôm nay, chắc là bên đó rồi.
Ôn Tiềm lại thắc mắc, sao lần này họ hành động nhanh thế. Rõ ràng kiếp trước phải đến năm thứ ba căn cứ chính thức mới được xây dựng.
Cô thấy kỳ lạ, nhưng cũng không tra xét sâu, dù sao chuyện lạ cũng nhiều rồi.
Ví dụ như cô có thể trọng sinh, ví dụ như hệ thống của cô, ví dụ như cái tên đàn ông chó chết hôm nay sao lại biết cô có không gian.
Cô tiếp tục đi về nhà, đúng 1 giờ về tới nơi. Mọi người trong nhà vẫn đang đợi cô ở phòng khách.
Thấy cô về, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, ai về phòng nấy nghỉ ngơi.
Ôn Tiềm bị Ôn Nhượng kéo vào thư phòng, anh nhỏ giọng hỏi.
“Hôm nay người đó làm sao xác định vật tư là chúng ta lấy?”
“Em không biết, nhưng hắn biết em có không gian, còn biết rõ nội tình của tất cả chúng ta.”
Ôn Nhượng nhíu chặt mày, không ngờ mọi chuyện lại rắc rối thế.
Anh suy nghĩ một lát, lại hỏi: “Thế em định làm sao? Không gian này có thể bị cướp không?”
“Chuyện không gian em không biết, nhưng hiện tại xem ra đối phương không có ác ý, thậm chí hắn còn đồng ý trả lại vật tư cho em, nên chúng ta cũng không cần thiết phải dọn đi.
Hơn nữa lúc này, muốn tìm một chỗ ở như nhà mình gần như là không thể.
Hắn lại biết rõ nội tình của chúng ta, nói không chừng vẫn luôn theo dõi chúng ta. Dù chúng ta có chuyển đi, nếu hắn muốn, hắn vẫn sẽ tìm tới cửa.”
Ôn Nhượng gật đầu, nhưng vẫn không hiểu.
“Sao hắn lại chịu trả vật tư cho chúng ta? Có chuyện tốt thế à? Không phải bẫy chứ?”
“Cảm giác… không giống bẫy. Nói không chừng là thấy em có dị năng, nên muốn kéo em về phía hắn. Lấy một lô vật tư với họ chắc chắn không phải chuyện khó, nhưng tìm một người như em lại không dễ.”
Nói câu này không phải vì cô tự mãn, mà là sự thật.
Chiến lực hiện tại của cô, giết xác sống dễ như trở bàn tay. Hôm nay tăng phòng ngự lên rồi, xác sống giờ còn cào không nổi cô.
Cô không tin bên cạnh người đó cũng có người mạnh như mình, nên hắn muốn kéo cô về, hoàn toàn có thể hiểu được.
Ôn Tiềm: “Thôi, đừng nghĩ nữa, đi tới đâu hay tới đó. Chúng ta cố gắng làm nhiệm vụ lên cấp, đợi đổi hết vũ khí trong cửa hàng không gian là có đủ tự tin để không phải sợ nữa!”
Ôn Nhượng: “Ừm, giờ lo lắng cũng vô ích. Nhưng mấy ngày tới chúng ta tốt nhất đừng ra ngoài. Trên mạng có quá nhiều video về em, thậm chí có người còn mở livestream rình em ở đủ chỗ. Hành tung của chúng ta bây giờ hoàn toàn lộ liễu, vẫn nên cẩn thận thì hơn.”
“Em biết rồi, chỉ cần hệ thống không giao nhiệm vụ, trước khi mưa tạnh em sẽ ở yên trong nhà.”
Nói chuyện xong, Ôn Tiềm về phòng mình.
Cô vào không gian tắm rửa, thay quần áo xong mới đi kiểm tra số vật tư thu thập được hôm nay.
Ở nhà máy xi măng, Ôn Tiềm cứ lo lắng, sợ mấy thiết bị lớn và cát đá cô ném vào sẽ đè chết hết đất đai mà bố cô vất vả trồng trọt.
Giờ thấy ruộng không hề hấn gì, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Không gian lại rộng hơn trước khá nhiều, Ôn Tiềm ra khỏi biệt thự đi bộ hơn hai mươi phút mới thấy nhà máy thép hệ thống thưởng cho cô.
