Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Không Gian Thần Cấp, Ta Cho Cả Nhà Làm Bá Chủ > Chương 39

Chương 39

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 39: Dị năng của anh ta là…

 

Bên ngoài trời đã tối, xác sống hoạt động nhiều hơn hẳn ban ngày.

 

Ôn Tiềm phát hiện có người theo dõi mình, nhưng cô không vội thoát khỏi họ.

 

Cô cố tình chọn những chỗ có nhiều xác sống để đi, vì có xuồng máy, tốc độ rất nhanh. Khi cô xông qua đám xác sống rồi phóng đi xa, lũ xác sống tự động chuyển mục tiêu sang những kẻ đuổi theo.

 

Tuy nhiên, sau đó cô lại gặp hai nhóm người có chút thực lực, cũng đi xuồng máy.

 

Nhưng đuổi qua vài con phố, họ vẫn bị cô bỏ rơi, mất dấu.

 

Mất gần hai tiếng đồng hồ, Ôn Tiềm cuối cùng cũng đến nơi người đàn ông đó nói.

 

Đó là một con đường đèo quanh núi. Ôn Tiềm đi xuồng máy đến chỗ không có nước, liền lấy xe từ không gian ra, lái lên đỉnh núi.

 

Chỉ mười mấy phút lái xe, Ôn Tiềm vô cùng thận trọng.

 

Cô liên tục quan sát xung quanh, nhưng vẫn không phát hiện dấu vết mai phục nào.

 

Đến đỉnh núi an toàn, Ôn Tiềm thấy một chiếc xe trên đó, liền nhướng mày.

 

Đối phương thấy cô đến, mở cửa bước xuống.

 

Ôn Tiềm đi tới, có chút không dám tin mà nhìn vào trong xe anh ta.

 

“Anh đi một mình à?”

 

“Ừ.”

 

“… Anh không sợ tôi giết anh sao?”

 

Mặc Hàn không nói gì, thậm chí biểu cảm cũng chẳng thay đổi.

 

Nhưng Ôn Tiềm cảm giác anh ta cười! Anh ta cười nhạo cô tự đánh giá mình quá cao!

 

Ôn Tiềm nghiến răng, đánh giá anh ta từ trên xuống dưới, rồi quay người nhìn mấy container bên cạnh.

 

Mấy thứ này, nhìn qua thì có vẻ không ít hơn so với những thứ phát hiện ở trung tâm thương mại mấy hôm trước.

 

Ôn Tiềm mở container, xác nhận bên trong không phải bom hay rác, mới thu đồ vào không gian.

 

Cô quay lại trước mặt người đàn ông, nhìn anh ta mặc đồng phục, đứng bên xe che ô, không nhịn được mà thầm nghĩ: “Bộ dạng ra vẻ đàng hoàng, cũng khá đẹp trai.”

 

Đối phương một mình đến, còn giao trả vật tư theo thỏa thuận, nên Ôn Tiềm cũng khó lòng tỏ ra địch ý quá nặng.

 

Cô do dự một lúc, rồi mở miệng hỏi anh ta.

 

“Tôi có thể hỏi anh một câu được không?”

 

“Cô hỏi đi, tôi sẽ cân nhắc có trả lời hay không.”

 

Đối phương cũng là người dứt khoát, Ôn Tiềm nghe vậy liền hỏi ngay.

 

“Anh nói trước đây anh có dị năng, tôi có thể mạo muội hỏi một câu, dị năng của anh là gì không? Có thể đưa nhiều vật tư lên đây như vậy, anh không phải cũng có không gian chứ?”

 

Cô thực sự rất tò mò, muốn biết sự thật.

 

Mặc Hàn nhìn cô chăm chú một lúc, khóe môi hơi nhếch lên.

 

“Câu hỏi này đúng là có hơi mạo muội thật, nhưng tôi có thể trả lời cô. Tôi không có không gian, số vật tư này là tôi sai người vận chuyển lên. Còn về dị năng của tôi…”

 

An ta dừng lại, nhìn vẻ mặt căng thẳng của Ôn Tiềm, rồi nói tiếp.

 

“Là đọc tâm thuật, cho nên câu cô vừa mắng ‘bộ dạng ra vẻ đàng hoàng’ tôi nghe rất rõ.”

 

Ôn Tiềm: “…”

 

Ôn Tiềm: “Xin lỗi, làm phiền rồi.”

 

Sống hai kiếp, Ôn Tiềm chưa bao giờ xấu hổ đến thế.

 

Cô ngượng ngùng muốn đào cái lỗ chui xuống, hoặc trốn thẳng vào không gian, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.

 

Cô nhẹ nhàng ho một tiếng, hiếm khi có chút luống cuống, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện dị năng nữa.

 

“Đã anh trả lại vật tư cho tôi, thì chuyện trước đây tôi coi như chưa từng xảy ra, xóa bỏ hết. Tôi đi đây, bye bye!”

 

Nói xong cô quay người đi, nhưng lại bị gọi lại.

 

“Khoan đã.”

 

Mặc Hàn lên tiếng gọi người, bước vài bước đến bên cô, đưa cho cô một tờ giấy.

 

Ôn Tiềm chần chừ nhận lấy, nghe anh ta nói.

 

“Đây là tần số đài và số điện thoại vệ tinh, có việc có thể liên lạc.”

 

“Anh có thể nhắn tin…” Ôn Tiềm nói được một nửa thì chợt hiểu ra. “Mạng thông tin đều đứt hết rồi à?”

 

“Ừ.”

 

“Được, cảm ơn.”

 

Ôn Tiềm nhét tờ giấy vào túi, cũng không từ chối khả năng hợp tác sau này với anh ta.

 

Cô lái xe rời đi, khi đến chân núi mới thở phào một hơi dài.

 

Sao lại có cái dị năng biến thái như đọc tâm thuật chứ?!

 

Ôi, đúng là biến thái quá!

 

Ôn Tiềm vừa mắng vừa về nhà, về đến nơi an toàn, liền kể chuyện người đó biết đọc tâm thuật cho Ôn Nhượng nghe.

 

Ôn Nhượng nghe xong, biểu cảm cũng trở nên rất phức tạp. Ôn Tiềm thấy vậy, có linh cảm chẳng lành.

 

“Không phải… hôm đó anh cũng mắng anh ta đấy chứ?”

 

“Còn hơn thế! Anh mắng còn nặng hơn nhiều!”

 

Hai anh em nhìn nhau không nói nên lời, cuối cùng nhất trí quyết định, nếu sau này còn cơ hội gặp lại người này, thì nhất định phải tránh xa bao xa thì tránh!

 

Mạng thông tin đều đứt hết, không gọi điện được, không lên mạng được, một số người cũng không thể lên mạng đội lốt gây sóng gió nữa.

 

May mà Ôn Tiềm và Ôn Nhượng đã tải sẵn rất nhiều phim ảnh, phim truyền hình, anime, chương trình giải trí, phim tài liệu, nên dù ở nhà cũng không thấy chán.

 

Cuộc sống của họ rất phong phú, ngoài ăn cơm và huấn luyện, Ôn Tiềm còn mỗi ngày dành một tiếng để dạy Cố Vãn Vãn học.

 

Cố Nhiên từ nhỏ học kém, nếu không sau này cũng chẳng đi lính.

 

Vì vậy, khi vô tình biết anh em Ôn Nhượng học đại học nào, anh ta liền đẩy em gái mình ra trước mặt họ, mặt đầy nghiêm túc nói.

 

“Em gái tôi sau này giao cho các người đấy!”

 

Cố Vãn Vãn rất ngoan, không quậy phá. Dù ốm đau khó chịu, cô bé cũng chỉ khóc nhè nhẹ, không như mấy đứa nhóc hư khác khóc lóc ăn vạ lăn ra đất.

 

Vì vậy, cả nhà Ôn Tiềm đều khá quý cô bé.

 

Hơn nữa, Cố Nhiên và cô bé đều rất biết điều.

 

Từ khi chuyển đến ở cùng họ, không gian hoạt động của hai anh em chỉ giới hạn trong phòng họ, phòng khách và sân thượng, những chỗ khác không bao giờ đi lung tung.

 

Họ chưa bao giờ bước vào bếp một bước, cũng chưa từng hỏi dò người nhà họ Ôn, thăm dò trong nhà còn bao nhiêu vật tư.

 

Chỉ là mỗi bữa ăn đều lo lắng, với tiêu chuẩn bữa ăn của họ, chẳng lẽ nhà sắp hết lương thực rồi sao?

 

Bởi vì ngày nào họ cũng ăn thịt cá đầy đủ, mà mỗi người ăn đều không ít, một bữa phải mấy bát cơm.

 

Vì vậy, Cố Nhiên mấy lần chủ động xin ra ngoài tìm vật tư, nhưng đều bị Ôn Tiềm từ chối.

 

Cô bảo anh ta cứ yên tâm mà ăn.

 

Ban đầu Cố Nhiên không tin, cho đến khi thấy Ôn Tiềm cho Tiểu Bạch và mấy con chó nhỏ ăn thịt hộp với xương sống, anh ta mới tin nhà họ Ôn thực sự giàu có. Không vì sự xuất hiện của anh và em gái mà thiếu hụt vật tư.

 

Cứ thế, ngày tháng trôi qua.

 

Cơn mưa như trút nước cuối cùng cũng bắt đầu nhỏ dần.

 

Rồi vào ngày thứ 30 của tận thế, mưa tạnh.

 

Những người sống sót nhìn bầu trời quang đãng, dường như ai cũng thấy hy vọng.

 

Họ thậm chí có ảo giác, nghĩ rằng chỉ cần cơn mưa này kết thúc, tận thế cũng sẽ kết thúc.

 

Mưa lớn kéo dài suốt một tháng, nhấn chìm khu chung cư của Ôn Tiềm lên tới tầng mười.

 

Cô đứng trên sân thượng, nhìn ánh nắng chói chang ngoài cửa sổ, nghe tiếng reo hò từng hồi của hàng xóm mở cửa sổ, nhưng lòng không thể vui nổi.

 

Bởi vì sau mưa lớn, là nhiệt độ cực cao. Và thời tiết nắng nóng sẽ kéo dài ít nhất ba tháng.

 

Dịch bệnh, sắp đến rồi.

 

Xác sống, cũng sắp bắt đầu biến dị.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích