Chương 43: Có Ai Chọc Giận Cô Đâu Mà Cáu?
Tiếng súng đã thu hút thêm nhiều chiến sĩ trong căn cứ chạy ra. Thấy Ôn Tiềm và đồng bọn giết một đồng đội của họ, lại còn dùng súng uy hiếp một người khác, bọn họ lập tức giơ súng lên, chĩa thẳng vào nhóm cô.
"Bỏ súng xuống!"
"Thả con tin!"
Nghe những lời hô hào đó, Ôn Tiềm chỉ thấy buồn cười.
Cô cúi đầu nghịch khẩu súng trong tay, quyết định bỏ túi luôn.
Ôn Tiềm: "Tôi không muốn lãng phí thời gian với các anh. Dẫn tôi đi gặp Mặc Hàn, là anh ta bảo tôi đến."
Nghe cô nói ra cái tên đó, đám đông nhìn nhau, mặt mày đầy vẻ không thể tin nổi.
"Có chuyện gì mà tụ tập ở đây hết vậy?!"
Phía sau đám đông vọng ra một giọng nói lạnh lùng, nghiêm nghị.
Ôn Tiềm nhìn theo, liền thấy người đội trưởng hôm đó gặp ở trung tâm thương mại bước ra từ đám đông.
Anh ta nhìn thấy cảnh tượng trước cửa căn cứ thì sững người một lúc, rồi mặt mày khó chịu nhìn Ôn Tiềm, hỏi.
"Người là cô giết?"
"Đúng." Ôn Tiềm thẳng thắn thừa nhận, "Nhưng hắn ra tay trước, muốn giết tôi."
Nghiệp Tinh Hoa không ngờ ở ngay trong địa bàn của mình lại gặp loại người ngông cuồng như vậy, cơn giận bốc lên ngay, cũng rút súng ra.
Rồi anh ta nghe thấy thuộc hạ bên cạnh khẽ nói.
"Đội trưởng, cô ấy nói là Mặc trưởng quan bảo họ đến."
Nghiệp Tinh Hoa sững người, ngờ vực nhìn Ôn Tiềm, hỏi: "Cô tên gì?"
"Ôn Tiềm."
Nghiệp Tinh Hoa im lặng, miễn cưỡng hạ súng xuống, và ra lệnh cho người xung quanh cũng làm vậy.
"Hạ súng hết đi."
Chính anh ta là người nhận lệnh của Mặc Hàn, đến đây đón ba người Ôn Tiềm.
Nghiệp Tinh Hoa không hiểu nổi, trưởng quan bận rộn như vậy, sao lại phải gặp loại người này.
Anh ta dẫn Ôn Tiềm và hai người kia đến văn phòng của Mặc Hàn, trong lòng tính toán lát nữa gặp được nhất định phải mách tội họ!
Nếu trưởng quan biết họ giết người của mình, tuyệt đối sẽ không tha cho họ!
Ôn Tiềm cứ thế bình an vô sự được dẫn vào căn cứ, khiến đám đông vây xem vô cùng chấn động.
Họ vừa tận mắt chứng kiến Ôn Tiềm giết chết ba người đàn ông kia, có người trước đó còn nghi ngờ video trên mạng là có hiệu ứng đặc biệt, nhưng sau sự việc hôm nay, họ đã hoàn toàn tin vào thực lực của Ôn Tiềm.
Trương Tử Dương đứng gần, nhìn rõ hơn ai hết.
Thậm chí còn bị văng đầy máu, người đàn ông bị chặt đầu ngã xuống ngay dưới chân cậu ta.
Cậu ta sợ toát mồ hôi lạnh, chân mềm nhũn. Cuối cùng phải nhờ bố mẹ dìu mới chậm chạp bước vào được cổng căn cứ.
Ôn Tiềm được Nghiệp Tinh Hoa dẫn đến trước mặt Mặc Hàn. Vừa vào phòng, đã nghe thấy Nghiệp Tinh Hoa nôn nóng mách tội.
"Báo cáo trưởng quan! Ôn Tiềm vừa giết ba thường dân và một chiến sĩ của ta trước cổng căn cứ! Xin trưởng quan chỉ thị cách xử lý!"
Ôn Tiềm bất lực liếc xéo anh ta, trong lòng không nhịn được mà phàn nàn.
Làm gì cũng không xong, mách lẻo thì nhất hạng.
Có mỗi cái mồm là giỏi! Có mỗi cái miệng là biết nói!
Mặc Hàn đang xem một tập tài liệu. Anh đọc kỹ, ký tên vào trang cuối cùng, rồi mới từ từ ngẩng đầu lên, nhìn Ôn Tiềm.
"Nói đi, chuyện gì thế."
"Báo cáo trưởng quan, báo cáo vừa rồi của anh ta có sai sót. Chính xác là, tôi đã giết một chiến sĩ của các anh, ba thường dân, và làm bị thương nặng một thường dân."
Ôn Tiềm mặt không cảm xúc, giọng nói không hề gợn sóng.
Tên đàn ông chó chết bị cô đạp vỡ bi giờ vẫn còn sống, nhưng sau này chắc chắn sống không bằng chết.
"Lý do tôi giết bốn thường dân kia là vì chúng muốn cưỡng hiếp tôi. Lý do tôi giết chiến sĩ của các anh là vì hắn muốn bắn chết tôi. Anh xem, khẩu súng này đã mở khóa an toàn, lên đạn rồi, chỉ cần hắn bóp nhẹ ngón tay là tôi mất mạng. Sợ chết khiếp đi được."
Ôn Tiềm lấy súng ra cho Mặc Hàn xem, rồi nhanh chóng giấu ra sau lưng, sợ Mặc Hàn đòi lại.
Nghiệp Tinh Hoa bị lời nói của cô làm cho kinh ngạc.
Sợ chết khiếp?
Cô ta cũng dám nói ra câu đó à? Anh ta có thấy cô ta sợ hãi chỗ nào đâu!
Mặc Hàn nghe xong, trầm ngâm gật đầu.
"Phòng vệ chính đáng."
Ôn Tiềm: "Đúng vậy! Trưởng quan anh minh!"
Nghiệp Tinh Hoa: "???"
Mặc Hàn nhìn Nghiệp Tinh Hoa, lại nói: "Tăng thêm nhân lực duy trì trật tự trong căn cứ, chuyện kiểu này tôi không muốn nghe lần thứ hai."
Nghiệp Tinh Hoa: "... Rõ! Thưa trưởng quan!"
"Ra ngoài đi, đưa Trương Đóa Đóa của đội y tế đến đây."
"Tuân lệnh! Thưa trưởng quan!"
Nghiệp Tinh Hoa quay người rời đi, đóng cửa lại. Ôn Tiềm thở phào một hơi dài.
Cô đối diện với ánh mắt của Mặc Hàn, không ngờ người này cũng tốt thật, biết điều như vậy.
Ôn Nhượng và Cố Nhiên vừa nãy đều toát mồ hôi lạnh, dù sao nếu vị trưởng quan này ra lệnh không cho họ rời đi, thì hôm nay chắc chắn họ có cánh cũng khó thoát.
Mặc Hàn nhìn động tác giấu súng của Ôn Tiềm, cụp mắt tiếp tục ký giấy tờ trên bàn, nhàn nhạt nhắc nhở.
"Ra ngoài bắn hết đạn đi, không thì dễ cướp cò lắm."
"Ồ."
Ôn Tiềm thấy anh vẫn còn nhớ khẩu súng đó, bĩu môi, hơi không vui.
Người này sao mà keo kiệt thế, dưới trướng anh bao nhiêu người, bao nhiêu súng, tặng cô một khẩu thì đã sao?
Hôm nay cô đến là để tặng không vật tư đấy, bao nhiêu vật tư đó đổi lấy một tin tình báo vô dụng cộng thêm một khẩu súng, anh cũng có lỗ gì đâu nhỉ?
Ôn Tiềm quay người bước ra ngoài, mở cửa, giơ súng lên trời bắn một phát, làm lính canh ngoài cửa giật bắn mình.
Bắn xong cô quay vào, đóng mạnh cửa lại, bước đến bàn đặt khẩu súng xuống.
Cái bàn rung lên vì lực đặt súng, cây bút trong tay Mặc Hàn lệch đi, nét cuối cùng của chữ ký bị kéo dài ra một đường.
Ôn Tiềm thấy vậy, vội quay đầu đi coi như không thấy.
Mặc Hàn nhìn chằm chằm cái tên bị viết hỏng, hồi lâu sau mới lại nhìn Ôn Tiềm.
"Có ai chọc giận cô đâu mà cáu?"
Ôn Tiềm định nói dối là không có, nhưng nghĩ đến cái năng lực đọc suy nghĩ biến thái của anh, liền thôi không giả vờ nữa, có gì nói nấy.
"Ai bảo anh keo kiệt? Một khẩu súng thôi mà còn đòi lại, hay là tôi lấy thêm ít vật tư đổi với anh vậy!"
"Tôi nói là tôi muốn khẩu súng này à?"
Ôn Tiềm đơ người, không nói được gì.
Đằng sau, Ôn Nhượng cúi đầu ôm trán, muốn kéo em gái mình chạy trối chết.
Mặc Hàn thở dài, tiếp tục xem tập tài liệu tiếp theo.
Ôn Tiềm suy đi tính lại câu nói vừa rồi của anh, rồi rón rén mò lại khẩu súng. Thấy anh không phản ứng gì, cô mới quay về bên cạnh Ôn Nhượng.
Ôn Nhượng nghiến răng, thì thầm với em gái.
"Em có thể kiềm chế cái tính khí đó lại được không? Muốn chết thì đừng có kéo anh theo?"
"Anh em ruột thịt, là không cùng ngày cùng tháng cùng năm sinh, nhưng phải cùng ngày cùng tháng cùng năm chết."
Hai người lẩm bẩm với nhau, Cố Nhiên đứng bên cạnh nghe, lòng dạ vô cùng phức tạp.
Hôm nay anh vốn đang rất đau buồn, thế mà bây giờ những cảm xúc đó dường như đều biến mất, chỉ còn lại nỗi lo lắng.
Hôm nay họ có thực sự an toàn bước ra khỏi cổng căn cứ này không?
Cố Nhiên bắt đầu nghi ngờ cuộc đời.
Trong phòng yên tĩnh, Mặc Hàn cứ bận rộn suốt, lúc xem tài liệu lúc nghe điện thoại.
Ôn Tiềm, Ôn Nhượng và Cố Nhiên dựa vào tường đứng thành hàng, cúi đầu nhìn mũi giày, không dám quấy rầy.
Không biết đã đợi bao lâu, ngoài cửa cuối cùng cũng lại vang lên giọng của Nghiệp Tinh Hoa.
"Báo cáo trưởng quan! Người đã được đưa đến!"
