Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Không Gian Thần Cấp, Ta Cho Cả Nhà Làm Bá Chủ > Chương 57

Chương 57

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 57: Cô ấy còn đáng sợ hơn cả xác sống

 

Ôn Tiềm cứng đờ người, nghi ngờ không biết mình có phải vì ăn phải đồ bẩn mà bị ảo giác hay không.

 

Nhưng giọng hệ thống vẫn tiếp tục vang lên.

 

“Kỹ năng này không cần kích hoạt, không giới hạn sử dụng, sẽ thay đổi theo thể chất của ký chủ.”

 

“Máu của ký chủ không thể mang lại hiệu quả tái sinh cho người khác.”

 

“Theo tình trạng cơ thể hiện tại của ký chủ, vết thương chí mạng do xác sống tấn công gây ra, tạm thời không thể tái sinh.”

 

“Chúc mừng ký chủ mở khóa thành tựu sơ cấp dị năng, thưởng mười vạn tiền cửa hàng, chiến lực ký chủ tăng 100%, độ phồn vinh không gian tăng 100, chiến lực tất cả thành viên trong hệ thống tăng 50%.”

 

Nghe xong nhắc nhở của hệ thống, Ôn Tiềm nhạy bén nắm bắt được từ khóa.

 

Tạm thời không thể tái sinh.

 

Tạm thời.

 

Có nghĩa là, chỉ cần sau này cô đủ mạnh, thể chất này có thể chịu được dị năng phát huy vô hạn, vậy thì cô có khả năng bỏ qua sát thương của xác sống?

 

Dù bị xác sống cắn, dù tim bị xác sống móc ra, cô vẫn có cơ hội tái sinh?

 

Đây là cái kỹ năng chết người gì vậy?

 

Nếu bị người khác biết, chẳng phải cô sẽ bị truy sát khắp thế giới sao?

 

Theo Ôn Tiềm biết, dị năng có thể bị cướp đoạt.

 

Kiếp trước cô đã thấy rất nhiều chuyện tàn nhẫn, người ta giết hại lẫn nhau chỉ để cướp dị năng của đối phương.

 

Có người thân máu mủ ruột thịt, có người yêu ngày đêm bên nhau, có bạn bè đồng cam cộng khổ.

 

Dù là quan hệ gì, trước sự cám dỗ đủ lớn, đều có thể trở mặt thành thù.

 

Ôn Tiềm cắn môi, bỗng nhiên có chút bất an.

 

Hệ thống dường như cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc của cô, bỗng lại vang lên tiếng.

 

“Do tình huống của ký chủ đặc biệt, tất cả kỹ năng đều ràng buộc với thân phận ký chủ, không thể bị cướp đoạt.”

 

“Tất cả thành viên trong hệ thống, trong điều kiện duy trì độ trung thành hiện tại, bị cưỡng chế không thể tiết lộ thông tin của ký chủ ra bên ngoài.”

 

“Khi độ trung thành của thành viên trong hệ thống giảm xuống 80, sẽ nảy sinh ý định cướp đoạt dị năng của ký chủ.”

 

“Khi độ trung thành của thành viên trong hệ thống giảm xuống 80, hệ thống sẽ tự động tiêu diệt thành viên đó, không còn phát ra nhắc nhở và thông báo cho ký chủ.”

 

“Cập nhật thông tin thành viên hệ thống. Cố Nhiên, độ trung thành: không bao giờ phản bội. Cố Vãn Vãn, độ trung thành: không bao giờ phản bội.”

 

“Hệ thống nhắc nhở, thành viên có độ trung thành đạt cấp cao nhất ‘không bao giờ phản bội’, độ trung thành sẽ không bao giờ thay đổi.”

 

Ôn Tiềm: “…”

 

Biết làm sao đây, hơi muốn khóc.

 

Con người trong tận thế, Ôn Tiềm hiểu rất rõ, nếu muốn sống đến cuối cùng, cách tốt nhất là biến mình thành một cỗ máy máu lạnh, không nảy sinh bất kỳ tình cảm nào với bất kỳ ai.

 

Bởi vì so với xác sống và yêu quái, thứ đáng sợ nhất, mãi mãi là lòng người.

 

Nhưng chuyện tình cảm này đâu phải con người có thể khống chế được?

 

Cô rất sợ, sợ người thân bạn bè trở mặt thành thù. Đó sẽ là chuyện còn đau khổ hơn cả cái chết.

 

Cô không muốn vì sở hữu dị năng mà ngày đêm lo lắng, mất ngủ, càng không muốn bị người bên cạnh phản bội.

 

May quá, may là hệ thống hiểu cô.

 

Hệ thống cho cô đủ tự tin để cô có thể làm mọi chuyện không kiêng dè, nó cưỡng chế khống chế tinh thần tất cả những người cô quan tâm, vĩnh viễn không phản bội cô.

 

Ôn Tiềm hít một hơi thật sâu, trên mặt lại hiện ra nụ cười.

 

Cô quay đầu nhìn Tiểu Bạch, con chó chết tiệt này hình như cũng ý thức được mình vừa làm sai, nên giờ nó đứng chắn sau lưng cô, liều mạng cắn xé xác sống để chuộc tội.

 

“Tiểu Bạch!”

 

Ôn Tiềm gọi nó, ra hiệu cho nó cùng rút lui lên núi.

 

Chuyến đi này cô đã kiếm đủ vốn rồi, giờ cô chỉ muốn về nhà thật nhanh, nằm trên giường ngủ một giấc thật ngon, sáng mai dậy cùng cả nhà ăn một bữa lẩu nóng hổi.

 

Trong rừng, Ôn Nhượng và Cố Nhiên tuy chật vật, nhưng cũng miễn cưỡng giết hết tất cả xác sống truy đuổi họ.

 

Đây là lần đầu tiên họ cảm nhận rõ ràng như vậy, họ thực sự đã mạnh lên.

 

Ôn Nhượng chém đầu con xác sống cuối cùng, khóe mắt liếc thấy bóng em gái mình.

 

Anh quay đầu nhìn, rồi sợ đến mặt trắng bệch.

 

Bởi vì Ôn Tiềm bỗng nhiên nảy ra ý nghĩ, muốn xem thử dị năng tái sinh lợi hại đến đâu, nên như bị điên lấy ra một con dao gấp, tự cứa vào tay mình.

 

Hệ thống trước đó đã tăng cho cô quá nhiều phòng ngự, khiến da cô giờ dày, máu cũng dày, một dao cứa xuống mà không rách da, nên cô đành đổi cách, lấy dao đâm vào người.

 

Ôn Nhượng thấy được, chính là em gái anh như bị ma nhập đang tự làm hại mình.

 

Tận thế hơn một tháng, Ôn Nhượng bị xác sống đuổi cắn mông cũng chưa từng sợ đến vậy.

 

“Ôn Tiềm!!!”

 

Giọng anh run rẩy gọi tên cô, bước nhanh đến trước mặt cô, giật phắt con dao trên tay cô.

 

Ôn Tiềm ngước lên, đối diện với đôi mắt đỏ hoe của anh trai, phát hiện trong mắt Ôn Nhượng đã có ánh lệ.

 

“Em đang làm gì vậy?!”

 

Ôn Nhượng lo lắng kiểm tra Ôn Tiềm, xác nhận cô không bị thương, trái tim đang nhảy lên tận cổ họng mới từ từ rơi xuống.

 

Ôn Tiềm lúc này mới nhận ra, hiểu Ôn Nhượng đang sợ gì, vội vàng giải thích.

 

“Anh đừng lo, em không sao! Chỉ là em vừa có được dị năng tái sinh, nên muốn xem thử nó có dùng được không!”

 

Ôn Nhượng sững sờ: “Tái sinh?”

 

Cái từ này nghe đã thấy một mùi không đáng tin kiểu bán hàng đa cấp, làm gì có chuyện vô lý như vậy?

 

Ôn Tiềm từ không gian lại lấy ra một con dao gấp, nhân lúc anh trai chưa kịp phản ứng, mạnh mẽ đâm vào cẳng tay mình.

 

Máu tươi trong nháy mắt nhuộm đỏ lưỡi dao, nhưng chỉ sau ba giây ngắn ngủi, máu đã đông lại, rồi vết thương cũng kỳ diệu lành lại.

 

Ôn Tiềm và Ôn Nhượng nhìn thấy cảnh tượng thần kỳ này, hai người nhìn nhau, nhất thời không ai lên tiếng.

 

Trong lòng Ôn Tiềm cuồng hỉ, nghĩ thầm kỹ năng này đỉnh thật! Tuy bị thương vẫn có cảm giác đau, nhưng chỉ cần không chết, đau thế nào cô cũng chịu được!

 

Cảm xúc căng thẳng vừa rồi của Ôn Nhượng bỗng nhiên biến mất, lòng anh bỗng dưng phẳng lặng, nghĩ thầm, xong rồi.

 

Cứ đà này, em gái anh chẳng phải sẽ biến thành đại ma vương hủy diệt thế giới sao? Cô ấy bây giờ nhìn còn đáng sợ hơn mấy con xác sống kia nhiều.

 

Cố Nhiên từ xa đi tới, thấy hai anh em họ đứng đối diện nhau ở đó, không biết đang làm gì.

 

Anh tò mò lại gần, chưa kịp mở miệng hỏi, đã thấy Ôn Tiềm lấy ra một viên trắng đưa cho họ.

 

“Nào, mỗi người một miếng!”

 

Ôn Tiềm bẻ cho họ mỗi người một miếng não của con xác sống nhỏ, nghĩ ra điều viển vông, muốn để họ cũng có thêm dị năng gì đó.

 

Ôn Nhượng và Cố Nhiên đưa tay nhận lấy, ném vào miệng xong mới nhớ hỏi.

 

“Cái gì vậy?”

 

Ôn Tiềm: “Não xác sống.”

 

Ôn Nhượng, Cố Nhiên: “???”

 

Ôn Nhượng, Cố Nhiên: “Ọe!!!”

 

Hai người lập tức quay người nôn khan, nhưng não vừa vào miệng đã tan, họ muốn nôn cũng không ra.

 

Hai người đàn ông cao mét tám, vịn thân cây khó chịu đến phát ốm, họ nhìn Ôn Tiềm với vẻ mặt không nói nên lời, yếu ớt lên tiếng.

 

Ôn Nhượng: “Em không làm người thì đừng kéo anh theo có được không?”

 

Cố Nhiên: “Giết xác sống nhiều quá bị báo ứng rồi, điên à?”

 

Ôn Tiềm mặt đầy hưng phấn: “Trong đầu các anh có nghe thấy tiếng gì không? Kiểu nhắc nhở các anh nhận được kỹ năng ấy?”

 

Ôn Nhượng, Cố Nhiên: “…”

 

Đau hết cả đầu, ai đó kéo cô ấy đi đi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích