Chương 89: Tiểu Bạch thức tỉnh
Ôn Tiềm giao đám xác sống cho Ôn Nhượng và Cố Nhiên, còn mình thì lên lầu xử lý đống tinh hạch thu về hôm nay.
Thấy người đáng sợ nhất đã đi, con xác sống định phản kháng, nhưng trước tiên bị Cố Nhiên đấm cho một quả, mặt mũi méo xẹo. Tiếp đó lại bị Ôn Nhượng tặng cho hai quả cầu lửa, nướng nó sống dở chết dở. Cuối cùng bị ông Ôn Trường Ninh đi ngang qua xối cho một búng nước, ướt như chuột lột.
Ôn Trường Ninh còn tưởng dưới nhà có hỏa hoạn, xối xong mới biết là nhầm. Ông bèn vỗ vai con trai: “Làm lại đi.”
Con xác sống bị dạy dỗ một hồi, cuối cùng Ôn Nhượng thấy nó sợ ánh nắng thật sự, ở ngoài sân chẳng phát huy được sức mạnh gì, bèn lôi nó xuống hầm để xe.
Trong gara ánh sáng mờ mờ, trạng thái của xác sống lập tức tốt hơn hẳn. Thế là tiếp tục dạy dỗ cho đến khi nó ngoan ngoãn bắt đầu làm việc.
Trên lầu, Ôn Tiềm vào không gian, ném hết tinh hạch vào máy xử lý, vì nó có thể tự động phân loại tinh hạch.
Hiện tại tình hình đặc biệt, Ôn Tiềm cũng không dám dùng mốc thời gian kiếp trước để đối chiếu nữa.
Sau đợt nắng nóng và băng giá, sẽ có hiện tượng đêm vĩnh cửu. Trong khoảng thời gian đó, thực lực của xác sống sẽ tăng vọt.
Ôn Tiềm phải chạy đua với thời gian, trước khi đêm vĩnh cửu ập đến, nâng thực lực của mọi người lên mức xác sống không thể đuổi kịp.
Trong lúc chờ đợi, Ôn Tiềm kiểm kê số thuốc trong không gian, rồi đi tìm Tiểu Bạch.
Mấy hôm nay Tiểu Bạch cứ ở trong không gian, vì từ lần trước ăn thịt con xác sống hai đầu, nó cứ trong trạng thái khó chịu. Ôn Tiềm cho nó uống ít thuốc tinh hạch cũng không thấy đỡ.
Ôn Tiềm sợ nó ở ngoài đột nhiên biến dị, làm tổn thương người khác, nên đành để nó ở lại đây, nó cũng dễ chịu hơn.
Tìm quanh trong nhà ngoài ngõ không thấy bóng dáng Tiểu Bạch đâu. Ôn Tiềm gọi mấy tiếng cũng không thấy nó đáp lại, đành phải mở rộng phạm vi tìm kiếm.
Cuối cùng, tìm thấy nó trong khu rừng.
Tiểu Bạch nằm bò trên cây, hình như đã ngủ say một hồi lâu. Ngay cả khi Ôn Tiềm lại gần, con mèo vốn luôn cảnh giác ấy cũng chẳng hề thức giấc.
Ôn Tiềm hơi nhíu mày, biết chắc nó không khỏe.
So với mấy hôm trước, Tiểu Bạch lại to gấp đôi, trông càng giống một con sư tử nhỏ.
Cô bước tới gốc cây, định xoa đầu nó. Nhưng ngay lúc cô giơ tay ra, Tiểu Bạch bỗng mở mắt.
Sát khí tràn ngập không trung, Ôn Tiềm còn đang ngỡ ngàng thì đã bị Tiểu Bạch lao tới đè xuống. Nó nhe nanh múa vuốt định cắn vào cổ cô, nhưng khi nhìn rõ dung mạo cô thì đột ngột dừng lại, ánh mắt cũng thay đổi.
Lần đầu tiên Ôn Tiềm thấy một con vật như thế này, cô khó có thể diễn tả đó là phản ứng gì.
Nhưng nếu dùng góc nhìn của con người để miêu tả thì giống như… vô vàn ký ức đột nhiên ùa về trong đầu, vì lượng thông tin quá lớn nên nhất thời chưa tiêu hóa kịp, cứ đờ đẫn ra.
Tiểu Bạch cứ ngây người nhìn Ôn Tiềm, không nhúc nhích.
Ôn Tiềm nhìn thẳng vào mắt nó, vốn dĩ nó là mèo mắt khác màu, nhưng giờ cả hai mắt đều đã biến thành màu đỏ.
“… Tiểu Bạch?”
Ôn Tiềm ngần ngừ gọi tên nó, Tiểu Bạch lại yên lặng một lúc, khi xác nhận cô đúng là chủ nhân của mình, nó bắt đầu không ngừng lấy đầu dụi vào cô, miệng cũng kêu không ngớt.
Phản ứng vừa nhiệt tình vừa nóng vội đó khiến Ôn Tiềm thực sự rất hoang mang.
Cô ngồi dậy lại bị Tiểu Bạch đè xuống, bất đắc dĩ đành phải nép vào gốc cây, dựa lưng vào thân cây ngồi xuống, rồi xoa đầu Tiểu Bạch.
“Sao thế? Chẳng phải ngày nào chị cũng vào thăm em sao? Tại em cứ ngủ mãi không thèm để ý đến chị, giờ lại mắng chị là sao?”
Vô cớ bị nó “gâu gâu” mắng một trận, Ôn Tiềm thấy mình oan ức vô cùng.
Nhưng Tiểu Bạch mặc kệ, nó như một kẻ lắm mồm, cứ kêu mãi không ngừng, khiến Ôn Tiềm rất muốn biết rốt cuộc nó đang chửi cái thứ gì.
Không thông thạo ngôn ngữ loài mèo khiến Ôn Tiềm rất bất lực, cô kiên nhẫn ôm nó vào lòng, dỗ dành nó cả nửa tiếng đồng hồ, Tiểu Bạch mới dần yên tĩnh trở lại, rúc vào người cô nằm bên cạnh.
Một người một mèo yên lặng ngồi dưới gốc cây, thỉnh thoảng Tiểu Bạch lại ngẩng đầu lên nhìn cô một cái, làm Ôn Tiềm dở khóc dở cười.
“Chị có chạy đi đâu mất đâu, em nhìn gì thế?”
Ôn Tiềm đứng dậy, tính toán chắc tinh hạch cũng xử lý xong, bèn dẫn Tiểu Bạch về biệt thự.
Tiểu Bạch đứng trước biệt thự ngẩn người một lúc, cuối cùng chạy một vòng quanh biệt thự, mới đuổi theo bước chân Ôn Tiềm vào nhà.
Ôn Tiềm lấy hết thuốc tinh hạch đã xử lý ra, phát hiện lần này thuốc cấp bốn, cấp ba và cấp hai đều nhiều hơn lần trước.
Xác sống cấp hai chắc là con mặt đối mặt với Mặc Hàn ở tòa nhà Cảnh Hải, còn Hoàng Chí Trạch sau khi biến dị cũng được xếp vào cấp hai.
Ôn Tiềm uống hai viên thuốc cấp hai, lập tức nhận được thông báo của hệ thống.
Dị năng hệ Thủy.
Cô mỉm cười, rồi nhớ ra một chuyện.
Ngoại trừ lần đầu tiên hấp thụ dị năng tái sinh ở đảo Cá, hai lần sau là dị năng Thuấn Di và Thủy Hệ, hệ thống đều không nói cho cô cách sử dụng và những điều cần lưu ý.
Ý là sao? Chẳng lẽ cường độ thân thể hiện tại của cô đã có thể sử dụng vô hạn các dị năng này?
Ôn Tiềm nắm chặt tay, cảm nhận luồng sức mạnh mới trong cơ thể. Cô lại ăn thêm ít tinh hạch của xác sống cấp thấp, rồi mang hết số thuốc còn lại ra khỏi không gian, chia cho người nhà.
Lý Mặc vừa từ dưới lầu lên, bà đi khám sơ qua cho mấy đứa trẻ trong căn cứ, chưa kịp nói gì thì đã nghe Ôn Tiềm hỏi.
“Mẹ, số thuốc con mang về lần trước không đủ dùng đúng không?”
Lúc đến nhà máy dược của nhà Phó Dư An, cô có mang về một lô thuốc chuyên dùng cho bệnh nhân tim mạch và hen suyễn, nhưng vì bệnh tình đặc thù, bệnh nhân phải uống thuốc hàng ngày nên lượng thuốc tiêu hao rất lớn.
Không cần Lý Mặc nói gì, Ôn Tiềm hiểu rất rõ tình hình hiện tại. Cô phải chuẩn bị đủ thuốc cho lũ trẻ trước khi đêm vĩnh cửu ập đến.
Thực ra cô hoàn toàn có thể không làm vậy, những người đó đều là những kẻ ốm yếu bị các liên minh căn cứ khác ruồng bỏ, cô cho họ một nơi ở ổn định, có lương thực để ăn, đối với họ mà nói đó đã là một ân huệ rồi.
Dù thuốc hết, cũng chẳng ai có thể trách móc cô được.
Nhưng tìm thuốc với Ôn Tiềm không phải chuyện khó, mà những người này ban đầu là cô tự nguyện thu nhận vào căn cứ, không ai ép cô cả.
Vì vậy, trong thời gian ngắn ngủi, trước tiên biến đám người này thành thành viên căn cứ, tăng độ phồn thịnh của căn cứ, rồi lập tức từ bỏ họ, chuyện ghê tởm như vậy Ôn Tiềm làm không được.
Nếu sau này gặp tình huống cần cô phải lựa chọn giữa họ và người nhà, chắc chắn cô sẽ chọn hy sinh họ. Nhưng bây giờ, không phải tình huống đặc biệt.
Lúc Ôn Tiềm nói chuyện với Lý Mặc, Phó Dư An đang chơi với Cố Vãn Vãn ở phòng khách.
Nó quay đầu nhìn Ôn Tiềm, hỏi: “Chị ơi, chị muốn tìm thuốc gì thế?”
Ôn Tiềm sững người, cười hỏi nó: “Chị muốn tìm thuốc gì, em có thể giúp được à?”
Phó Dư An chạy đến bên Ôn Tiềm, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo xinh xắn đầy vẻ nghiêm túc.
“Thuốc trong nhà em đều nhớ hết, mà trước đây em cũng từng đi cùng bố mẹ đến nhà máy dược ở nước ngoài, đi cùng họ để bàn hợp tác.”
Ôn Tiềm: “…”
Ai bảo con nhà giàu không nội cuốn, rõ ràng nội cuốn đến nở hoa luôn rồi ấy chứ.
Mới năm tuổi đã bắt đầu làm xã súc, vào nhà máy tìm hiểu sản phẩm, ra nước ngoài tìm hiểu hợp tác.
Bỗng nhiên, Ôn Tiềm – đứa sinh viên đại học chỉ biết xin tiền sinh hoạt từ gia đình – bắt đầu tự kiểm điểm bản thân.
