Chương 100: Bạch tuộc khổng lồ!
Khương Nhiêu lập tức thu con cá mập khổng lồ vào không gian. Còn con cá mập khổng lồ vừa bị hút vào trong: “Hả??? Đây là đâu vậy???”
Chỉ một thoáng đó, mọi người đều cảm thấy áp lực giảm đi rất nhiều. Nhưng chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, trên màn hình radar bỗng xuất hiện một vật thể khổng lồ đang từ hướng biển sâu chậm rãi tiến về phía tàu tận thế!!! Chú Ngụy vội hét lớn: “Không xong rồi, máu con cá mập lúc nãy hình như lại dẫn tới một con bạch tuộc khổng lồ!!!”
Sau ngày tận thế, bạch tuộc thực sự có thể coi là loài sinh vật biển nguy hiểm nhất! Bởi những chiếc xúc tu chi chít giác hút to của bạch tuộc khổng lồ còn linh hoạt hơn cả đôi tay con người. Nó có thể dùng mấy chiếc xúc tu mạnh mẽ quấn chặt đối thủ, khiến đối thủ nghẹt thở mà chết, hoặc trực tiếp bóp nát bét. Nếu là con người, bị nó siết cổ rồi kéo xuống biển thì chỉ có nước ngạt thở mà chết!
Nghe chú Ngụy nói vậy, lòng Khương Nhiêu thoáng bất an. Không ngờ đêm đầu tiên ra biển đã phải đối mặt với hai loài sinh vật đáng sợ nhất đại dương!!! Nhưng cô không kịp nghĩ nhiều, gần như lập tức bố trí kế hoạch tác chiến. Cô bảo mọi người chui hết vào tàu tận thế, nhanh nhất có thể đóng chặt mọi cửa khoang, cửa sổ và nóc tàu. Nhìn hướng bạch tuộc di chuyển, rõ ràng nó đang nhắm vào tàu tận thế. Không thể ngồi chờ chết, nếu không bọn họ chỉ có nước bị nó nhẫn tâm kéo xuống biển sâu bóp nát, không có chút sức phản kháng nào!
Khương Nhiêu lập tức chuẩn bị khai hỏa pháo dẫn đường laser về phía bạch tuộc khổng lồ. Pháo dẫn đường laser là loại đạn pháo sau khi khóa mục tiêu thì cơ bản không có sai số khi tấn công, độ chính xác đạt khoảng năm mét, đồng thời có thể bắn trúng mục tiêu di động có tốc độ dưới mười mét/giây. Trước tận thế, loại pháo này chiếm ưu thế rất lớn. Nhưng sau tận thế, những gã khổng lồ dưới biển, trừ khi bị tập kích vào lúc hoàn toàn không phòng bị, nếu không, chỉ với tốc độ của chúng thì né tránh là chuyện dễ dàng, thậm chí còn khiến chúng nổi trận lôi đình. Hậu quả khi chọc giận chúng thì khỏi phải nói.
Nhưng nếu không ra tay trước, Khương Nhiêu và mọi người có khi còn chưa kịp phản công đã bị bạch tuộc khổng lồ kéo xuống biển xử lý mất. Chú họ phụ trách vận hành, khóa chặt vị trí bạch tuộc khổng lồ, bắn liền ba quả pháo dẫn đường laser, sau đó phóng tiếp ba chiếc móc câu khổng lồ về các hướng khác nhau. Một khi móc câu bắn trúng bạch tuộc khổng lồ, bọn họ có thể kéo nó về phía mình; trong lúc kéo, pháo dẫn đường laser vẫn có thể tiếp tục bắn. Như vậy, phạm vi hoạt động của bạch tuộc bị hạn chế, càng dễ bị đạn pháo dẫn đường bắn trúng.
Quả nhiên, ba phát pháo dẫn đường laser đầu tiên không trúng phát nào! Nhưng mấy chiếc móc câu khổng lồ bắn sau đó kẹp được một chân của bạch tuộc khổng lồ, chỉ tiếc rất nhanh đã bị nó giật tung ra.
Bị chọc giận, con bạch tuộc khổng lồ vô cùng tức tối, trông hệt lão zombie với tờ báo cháy thủng trong Plants vs. Zombies, thẳng tiến về phía Khương Nhiêu và mọi người với tốc độ kinh người. Khương Nhiêu và mọi người giật mình, chớp mắt một cái nó đã lao tới trước mặt. Ngay cả Khương Nhiêu cũng sững sờ, không ngờ nó lại hung mãnh đến vậy. Khoảng cách gần thế này hoàn toàn không thích hợp để bắn pháo dẫn đường laser, lỡ tay một cái là chính bọn họ cũng nổ tan theo luôn. Lục Phong và Hoắc Tuấn đều không kịp phản ứng. Biết là nó nhanh, nhưng không ai ngờ nó nhanh đến mức một thoáng đã tới nơi!!!
Chỉ nghe thấy “ẦM!!! RẦM RẦM RẦM!!!”
Con bạch tuộc khổng lồ vừa đụng vào đã kích hoạt cơ chế phòng ngự tự động của tàu tận thế, ai cũng cảm nhận rõ cả con tàu đang bị nó kéo xuống biển. Khi tàu tận thế bị tấn công, tàu sẽ sản sinh dao động năng lượng, kích hoạt cơ chế phòng ngự tự động, chủ động hấp thụ và chuyển hóa năng lượng công kích của những kẻ đang tấn công xung quanh thành năng lượng của mình. Con rùa biến dị Nãi Cái cùng Lục Phong cũng lập tức mở kỹ năng phòng ngự bảo vệ.
Bên ngoài đột nhiên bị xúc tu bạch tuộc khổng lồ bám kín đặc. Nhìn từ trong khoang ra, đâu đâu cũng chỉ thấy một màu đen. Ở vài toa, mọi người còn thấy rõ mấy giác hút to tướng trên xúc tu, cái lớn nhất phải to bằng nửa ô cửa sổ toa tàu. Từ bên trong, có thể thấy giác hút đang ghì mạnh lên kính cửa sổ, cố bóp nát cả con tàu tận thế.
Thế nhưng con bạch tuộc khổng lồ dường như chưa muốn kết liễu bọn họ ngay lập tức, nếu không nó đã kéo cả tàu xuống biển sâu rồi. Bạch tuộc vốn là một loài thân mềm cực kỳ thông minh. Kẻ mạnh luôn có sự đánh giá sơ bộ về thực lực của kẻ yếu, nhưng chúng sẽ không dễ dàng đối đầu trực diện. Chúng sẽ tìm ra điểm yếu của đối thủ trước, rồi mới ra đòn chính xác vào điểm yếu đó.
Đòn bắn từ xa vừa nãy của Khương Nhiêu và đồng bọn không chỉ chọc giận nó, mà còn khiến nó thấy đám người này thật ngu ngốc. Trong mắt bạch tuộc khổng lồ, con tàu tận thế gần như đã nằm gọn trong lòng bàn tay. Nó dùng xúc tu quấn kín lấy tàu, từng chút một cảm nhận, thử khả năng chịu lực của tàu, đồng thời tìm kiếm điểm yếu trên khắp thân tàu. Một khi tìm ra điểm yếu, nó sẽ không chút do dự dùng mấy xúc tu khổng lồ đâm thủng đúng chỗ yếu nhất, để đối thủ biết lợi hại của nó.
Người trong toa lúc này mới thật sự thấm thía áp lực khủng khiếp. Đến cả sức để nói thêm một câu cũng không còn. Lớp trưởng và lũ tay sai của hắn đã sợ tới mức ôm chặt lấy nhau, điên cuồng oán trách Khương Nhiêu, sao lại cứ nhất quyết tìm đường chết, chạy ra biển chịu chết cơ chứ. Tô Dĩ Thành tuy cũng cảm thấy hoảng sợ chưa từng có, nhưng vẫn đang chăm chú suy nghĩ điều gì đó. Nhìn kỹ sẽ thấy trong lòng bàn tay cậu, những chấm sáng màu xanh lục đang chậm rãi chảy về phía biển sâu.
Lục Phong và Hoắc Tuấn nhìn nhau một cái. Cả hai đều hiểu, nếu cứ tiếp tục thế này, e là tàu tận thế không trụ nổi bao lâu. Bọn họ không thể cứ vô duyên vô cớ chết dưới tay con bạch tuộc khổng lồ được. Cả hai nhìn về phía Khương Nhiêu. Khương Nhiêu gật đầu, hiểu ngay ý tứ của họ.
Lúc này, cách duy nhất là nhân cơ hội thu con bạch tuộc khổng lồ vào không gian. Làm vậy có thể giảm bớt thương vong không đáng có, không còn thời gian để do dự dù chỉ một giây. Mọi người lập tức dùng kế đánh Đông dứt Tây. Hoắc Tuấn dẫn một nhóm, Lục Phong dẫn một nhóm, dì Mạnh cũng dẫn một nhóm, Lý Lôi dẫn một nhóm, cặp chị em nóng tính một nhóm, còn Khương Nhiêu ở riêng một mình.
Chia thành nhiều nhóm là vì bạch tuộc khổng lồ có quá nhiều xúc tu, có thể đồng thời hành động, cần nhiều nhóm để phân tán sự chú ý của nó. Khương Nhiêu nhanh chóng nói kế hoạch của mình: nhân lúc mọi người đồng loạt hé cửa sổ trong cùng một khoảnh khắc để phân tán sự chú ý của bạch tuộc khổng lồ, cô sẽ bất ngờ ra tay thu nó vào không gian.
Lúc này, Tiểu Ngọc trong không gian lên tiếng với vẻ không mấy chắc chắn: không biết con bạch tuộc khổng lồ to hơn cả một toa tàu của bọn họ có thể thu thẳng vào không gian hay không. Nhưng vẫn phải thử, đây có lẽ là biện pháp duy nhất và an toàn nhất lúc này.
Mọi người đồng loạt, từ các vị trí khác nhau, hé cửa sổ ra một khe nhỏ! Sau đó lập tức phóng dị năng về phía con bạch tuộc ngoài cửa sổ! Có người còn trực tiếp dùng vũ khí đâm vào xúc tu ngay bên ngoài. Điều này khiến bạch tuộc khổng lồ nổi trận lôi đình, điên cuồng vung xúc tu tấn công về mọi hướng vừa bị chọc. Lúc này, đầu con bạch tuộc khổng lồ đã nhô lên khỏi mặt nước, nhìn con tàu nhỏ vừa khiến mình bị đau cùng những con người bên trong vẫn đang cố phản kháng.
