Chương 11: Còn muốn dùng đạo đức ép tôi à?
Khương Nhiêu làm sao có thể để Lâm Tiểu Như cướp được cái thùng chứ! Nếu dễ dàng bị cướp như vậy thì mấy năm tận thế chém thây ma của cô coi như uổng phí hết!
Khương Nhiêu trực tiếp xoay người một cách hoa mỹ, ôm thùng lùi ra xa Lâm Tiểu Như hai mét. Lâm Tiểu Như không ngờ Khương Nhiêu lại nhanh như vậy, suýt nữa tự ngã, càng thêm tức giận.
“Khương Nhiêu, rốt cuộc mày giấu cái gì? Mày nhất định có bí mật không thể cho ai biết!”
Khương Nhiêu không muốn dây dưa với Lâm Tiểu Như, nhìn thêm một cái cũng thấy phí thời gian. Cô chuẩn bị về phòng thì Lâm Tiểu Như vẫn muốn đuổi theo. Khương Nhiêu liếc một cái lạnh băng, ánh mắt ấy giống như đang nhìn một kẻ đã chết! Lâm Tiểu Như chưa từng thấy Khương Nhiêu có ánh mắt như vậy, cô ta cảm thấy sau kỳ thi đại học Khương Nhiêu dường như đã thay đổi, có gì đó khác lạ nhưng lại không nói rõ được.
Lâm Tiểu Như nhất thời không dám đuổi theo, cảm thấy khí thế của mình chợt yếu đi, có chút xấu hổ, bèn lúng búng: “Không cho xem thì thôi! Cứ như ai thèm xem lắm vậy! Một cái thùng rách mà tưởng là báu vật!” Nói xong, Lâm Tiểu Như quay người ra tủ lạnh lấy hộp sữa rồi về phòng.
Ăn xong bữa sáng, Lâm Tiểu Như lại trang điểm một phen rồi vội vàng ra ngoài. Khương Nhiêu chẳng thèm tò mò, nhưng dì lại lẩm bẩm một câu: “Cái con bé này, ngày nào cũng sáng đi tối về, thi đại học xong còn bận hơn!”
“Dì à, dạo này dì có đang thiết kế gì không ạ?”
“Ừ nhỉ? Cháu nhắc mới nhớ, dì đúng là đang có một bản thiết kế! Dì đang thiết kế một chuyến tàu hỏa siêu đỉnh thời tận thế! Bên trong có phòng ngủ nhiều phong cách, đại sảnh tụ họp bạn bè, kho chứa đồ, trạm lọc nước, khu giải trí, phòng giám sát, khu trồng trọt, nhà bếp, phòng phát điện, phòng tập gym, kho vũ khí, phòng y tế, còn có mấy cửa ra khác nhau nữa! Đợi dì thiết kế xong sẽ cho cháu xem thật kỹ!”
Khương Nhiêu vừa nghe, trong lòng reo lên: Tàu hỏa thời tận thế! Đây đúng là thứ mình cần! Đến lúc đó có thể đưa cả dì và dượng đi cùng, tốt nhất là cả dì Mạnh, Ngụy Đô Linh nữa. Trong tận thế còn có thể thực hiện chuyến du lịch vòng quanh thế giới mà bình thường nằm mơ cũng không dám nghĩ! Không có kẻ đâm sau lưng mình, không có tra nam trà xanh! Không có ác ma vì một miếng ăn mà sát hại người bạn còn chung hoạn nạn một giây trước! Mọi người đi đến đâu đánh quái đến đó, không ngừng thăng cấp, nâng cao thực lực!
Huống hồ với dị năng kim loại và không gian của mình, cộng thêm dượng là bậc thầy cơ khí, xử lý mấy trục trặc nhỏ trên tàu hỏa cũng dễ như trở bàn tay!
Cộng thêm dị năng hệ thủy của dì Mạnh, dị năng hệ thổ của Ngụy Đô Linh. À đúng rồi, mình nhớ bố Đô Linh là Ngụy Hải Dương, bác sĩ! Vậy thì không cần lo mọi người bị bệnh nữa!
Kiếp trước dì không thức tỉnh dị năng, kiếp này không biết có thay đổi gì không. Nhưng không sao! Khương Nhiêu có không gian, lại có ký ức kiếp trước, đủ tự tin bảo vệ mọi người!
Còn về Lâm Tiểu Như, Khương Nhiêu cười lạnh. Cô không phải thánh mẫu! Nhưng Lâm Tiểu Như là đứa con gái duy nhất của dì và dượng, đúng là hơi khó xử, phải nghĩ cách cho khéo mới được. Hơn nữa, Khương Nhiêu cũng không muốn Lâm Tiểu Như chết dễ dàng như vậy! Kiếp trước cô bị chính Lâm Tiểu Như và tên tra nam Vương Hạ Hưng phản bội! Kiếp này phải đợi tên Vương Hạ Hưng kia xuất hiện, rồi tính sổ với cả hai một thể!
Hôm nay Khương Nhiêu vẫn rất bận, còn nhiều thứ phải tích trữ lắm. Cô gọi điện cho chú Trần Thiết Ngưu, em trai bác Trần, vẫn lấy danh nghĩa mua hàng cho siêu thị nhà bạn, đặt mỗi loại lợn, bò, cừu một trăm con, tất cả làm sạch sẽ rồi giao đến địa chỉ kho hàng. Cô không ép giá, mua đúng giá, còn hào phóng đặt cọc luôn hai triệu tệ!
Khương Nhiêu lại gọi điện cho dì Tưởng Hân Hân, mẹ của Ngụy Đô Linh, nói là bệnh viện mới mở của nhà bạn cần nhập thuốc, đặt một nghìn hộp thuốc các loại, hai nghìn ống kháng sinh mới nghiên cứu, cùng mỗi loại thiết bị y tế hai trăm cái, rồi trực tiếp chuyển cho dì Tưởng mười triệu tệ tiền đặt cọc!
Gọi điện xong, Khương Nhiêu đang định ra ngoài dạo một vòng thì thấy có người tag mình trong nhóm chat của lớp 12. Cô bấm vào xem thì ra là lớp trưởng. Cả nhóm đang bàn chuyện đi du lịch tốt nghiệp cùng nhau, nhưng Khương Nhiêu vẫn chưa nói câu nào. Mãi đến khi mọi người gần như bàn xong, lớp trưởng mới nhớ ra tag Khương Nhiêu, cứ như cô chỉ cần làm theo những gì mọi người sắp xếp là được.
“Khương Nhiêu, cả lớp định đi du lịch tốt nghiệp ở vùng núi Chiêu Dao, mỗi người đóng hai nghìn tệ, thừa trả lại thiếu bù thêm! Cậu nhớ nộp tiền nhé.”
“Mọi người đi đi, mình còn có việc, không tham gia du lịch tốt nghiệp được.”
Ngụy Đô Linh lập tức nói theo: “Tớ cũng không đi đâu, lớp trưởng ơi, tớ có việc bận.”
Mấy tay sai của Lâm Tiểu Như trong nhóm thấy cả Khương Nhiêu lẫn Ngụy Đô Linh đều không đi, bèn bắt đầu móc máy.
“Khương Nhiêu, cậu kiêu gì chứ? Đỗ Thanh Hoa với Bắc Đại rồi thì ghê gớm lắm à? Du lịch tốt nghiệp cả lớp đều đi, cậu dựa vào đâu mà không đi?”
“Đúng đấy! Đây là hoạt động tập thể cuối cùng của chúng ta, Khương Nhiêu cậu cũng chẳng có tinh thần tập thể gì cả!”
“Người ta là ai chứ, cao ngạo lắm! Sao có thể đi du lịch tốt nghiệp với bọn tớ? Người ta xưa nay chẳng thèm để tâm đến tinh thần tập thể, ngay cả lớp trưởng chắc cũng chẳng lọt vào mắt của Khương Nhiêu đâu!”
Khương Nhiêu còn chưa kịp nói gì, Ngụy Đô Linh đã không nhịn được đáp lại: “Các cậu nói linh tinh gì thế? Bọn tớ có việc nên không đi là không đi. Hay là thiếu bốn nghìn tệ của bọn tớ, chuyến du lịch của các cậu sẽ hỏng à?”
Ngụy Đô Linh cũng trưởng thành hơn, dưới ảnh hưởng của Khương Nhiêu, cô bắt đầu dám từ chối, không thèm nhịn những kẻ đáng ghét ấy.
Mọi người móc máy một hồi, lớp trưởng lúc này lại ra mặt giả vờ làm người tốt: “Khương Nhiêu, chúng ta đều là bạn học. Bình thường cậu ít tham gia hoạt động tập thể, tớ chưa từng ép cậu. Nhưng đây là hoạt động tập thể cuối cùng của lớp 12A1 chúng ta, cậu nhất định phải tham gia! Cả Ngụy Đô Linh cũng phải đi!”
Cứ như mình là ai lắm vậy! Khương Nhiêu chẳng thèm để ý, trực tiếp thoát khỏi nhóm chat. Sắp tận thế rồi, ai rảnh mà đôi co với lũ phế vật lải nhải này!
Thấy Khương Nhiêu thoát nhóm, Ngụy Đô Linh cũng thoát theo! Ngay sau đó có mấy tin nhắn riêng gửi đến, Khương Nhiêu đều mặc kệ, chỉ bấm vào khung chat với Ngụy Đô Linh.
“Khương Nhiêu ơi, cậu ngầu quá! Chẳng thèm đếm xỉa gì đến bọn họ, chắc họ tức chết mất! Haha.”
“Đô Linh cũng giỏi lắm, bây giờ cũng biết đáp trả rồi cơ đấy!”
Ngụy Đô Linh được khen đến mức đỏ mặt cả qua màn hình. Bây giờ cô ấy sùng bái Khương Nhiêu đến mức mù quáng, fan cuồng chính hiệu luôn!
“Khương Nhiêu, lát nữa cậu định làm gì? Bọn mình ra ngoài ăn lẩu không? Lâu rồi chưa ăn, trời nóng quá, sợ nổi mụn nên cứ nhịn mãi, nhưng càng nhịn lại càng thèm!”
Kho bên kia chắc chừng chiều mới giao hàng tới, giờ cũng chẳng có việc gì, đồ cần tích trữ đều đã đặt xong. Khương Nhiêu bèn đồng ý với Ngụy Đô Linh, hai người cùng đi ăn lẩu. Tiện thể cô định rủ Ngụy Đô Linh đi đăng ký thẻ tập gym để nâng cao thể lực, rồi tìm huấn luyện viên học phòng thân và cả tập bắn súng nữa.
Còn phải nghĩ một cái cớ nào đó để đưa cả dì và dượng đến cùng tập bắn súng!
