Chương 19: Lục Phong quấn khăn tắm làm mì Ý cho Khương Nhiêu!
Đôi tai của Lục tổng đã đỏ như tôm luộc! Nhưng may là mặt không đỏ.
Lục tổng tuy đã 27 tuổi, nhưng cả ngày bận rộn xây dựng đế chế kinh doanh, còn tham gia các dự án nghiên cứu khoa học, nên vẫn còn là một lão xử nam 27 tuổi thanh cao giữ mình!
Một thứ gì đó rất kỳ lạ đang nảy sinh trong lòng hai người lúc này, nhưng cả hai đều chưa hề nhận ra.
Bình tĩnh lại một chút, Lục Phong lên tiếng: “Đừng đùa nữa, Khương tiểu thư, tôi nhìn cô không giống người như vậy. Nếu không hôm nay tôi cũng đã không trực tiếp đến tìm cô. Tôi không có ý gì khác, chỉ là rất thắc mắc về những hành động của cô và giáo sư Lâm. Tôi cảm thấy hai người đang làm một chuyện lớn. Không biết Khương tiểu thư có thể giải đáp cho tôi không? Lục mỗ chỉ tò mò thôi, cũng chẳng có gì đáng giá, chỉ có chút tiền, đồ cổ hay trang sức. Chỉ cần Khương tiểu thư thích, cứ tùy ý chọn!”
Trời ơi! Sắp tận thế rồi thì tiền cũng vô dụng, nhưng đồ cổ và trang sức! Có hơi động lòng thì sao đây?
Khương Nhiêu suy nghĩ một lúc, quyết định nói cho Lục Phong biết ngày tận thế sắp đến, còn những chuyện khác thì sau này anh sẽ tự biết! Còn vì trang sức hay chỉ đơn giản là cảm thấy Lục Phong đẹp trai không giống người xấu... thì cũng không quan trọng nữa! Dù sao thì sắp tận thế rồi! Mình sắp được sống cuộc sống chẳng thiếu thứ gì, người thân ở bên cạnh, vui vẻ biết bao! Còn sợ gì nữa!
Nhưng Khương Nhiêu đột nhiên nhìn chằm chằm Lục Phong rất lâu, đến mức Lục Phong bắt đầu thấy bất an, cô mới đột nhiên hỏi: “Lục tổng có thể kiếm được súng không?”
Lục Phong nghe mà giật mình, suy nghĩ một lúc rồi vẫn gật đầu khẳng định! Hồi du học nước ngoài, Lục Phong tình cờ quen vài người bạn, ở nước ngoài việc mua súng là hợp pháp, nên anh cũng đã mua vài thứ để bảo đảm an toàn. Đã muốn biết bí mật của Khương Nhiêu, thì cũng phải lộ ra chút vốn liếng của mình, như vậy mới đổi được sự tin tưởng.
“Tôi biết ngay mà! Lục tổng đúng là Lục tổng! Ngày mai Lục tổng hãy tìm một nơi an toàn, giúp tôi chuẩn bị một ít súng đạn, có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu! Xem hàng xong tôi sẽ nói cho anh một bí mật lớn! Tuyệt đối đáng giá!”
Thật ra Khương Nhiêu cũng không chắc Lục Phong có đồng ý hay không, dù sao súng cũng không phải dễ kiếm, mà còn rất đắt. Khương Nhiêu càng không biết rằng, Lục Phong đã sớm xem cô như lão yêu quái, nên chỉ cần Khương Nhiêu không đưa ra yêu cầu gì quá đáng, Lục Phong đều sẽ đồng ý.
Lục Phong biết mình không có lý do gì để từ chối, chỉ cần muốn biết bí mật của Khương Nhiêu thì chỉ có thể chấp nhận, thế là trực tiếp lái xe đưa Khương Nhiêu về nhà.
Giữa trưa hôm sau, Lục Phong gọi điện cho Khương Nhiêu, bảo cô đến thẳng biệt thự lớn của anh, trợ lý Tiểu Long đã đợi sẵn ngoài cửa, nên Khương Nhiêu chưa kịp ăn trưa đã ra ngoài.
Điều này khiến chú rể họ là Lâm Hải nhìn thấy rõ ràng, chú nhìn Khương Nhiêu lên chiếc xe của Lục Phong lần trước! Trời ơi, biết ngay mà! Quả nhiên không ai từ chối được một khuôn mặt đẹp trai! Tiểu Nhiêu nhất định đã bị tên Lục Phong này mê hoặc! Lâm Hải có chút lo lắng, hy vọng Tiểu Nhiêu đừng có não tình yêu mà đem chuyện tận thế nói cho Lục Phong.
Đến biệt thự của Lục Phong, là một biệt thự nằm giữa sườn núi, rất rộng, sân vườn có thể chơi vài trận bóng đá qua lại. Từ cổng sắt hoa văn lái xe vào vẫn phải mất 10 phút mới đến trước biệt thự! Biệt thự ba tầng, tổng thể phối màu đen - vàng kim, thiết kế tối giản nhưng từng chi tiết đều toát lên vẻ xa hoa khó giấu. Vào tầng một chỉ thấy ở giữa đặt một bộ sofa Lawrence màu đen tuyền, phía trước không xa là chiếc TV Samsung Micro LED 114 inch siêu lớn! Khương Nhiêu đứng hình luôn! Ở góc bên phải tầng một là bếp mở, xung quanh có bàn đảo và bàn ăn hình chữ L.
Tiểu Long rót cho Khương Nhiêu một cốc nước ép, bảo cô cứ ngồi chơi một lát, Lục tổng xuống ngay.
Khương Nhiêu vừa uống một ngụm nước ép, quay đầu lại đã thấy Lục Phong để trần phần trên, một tay cầm khăn lau mái tóc vẫn còn ướt sũng, nước đọng trên bờ ngực săn chắc, cơ bắp căng đầy sức sống, đường nét cánh tay mượt mà mà đầy lực, gân xanh ẩn hiện, cơ bụng rõ ràng từng khối, eo săn chắc hữu lực, đường nhân ngư quyến rũ rõ ràng, rồi thấp hơn là chiếc khăn tắm trắng được quấn hờ hững quanh eo!
Ngay dưới ánh nhìn của Khương Nhiêu, Lục Phong từng bước từng bước đi tới! Khương Nhiêu đơ luôn!
Kiếp trước và kiếp này cô cũng chưa từng thấy cảnh mỹ nam tắm xong bước ra! Đây đây đây! Cảnh tượng chỉ có trong tiểu thuyết và phim truyền hình, vậy mà không hẹn trước một tiếng nào! Lại xuất hiện ngay trước mắt!
Khương Nhiêu đã có thể nghe thấy tiếng tim mình đập nhanh hơn! Mặt đỏ đến tận cổ! Đầu óc ong ong như không nghe thấy âm thanh xung quanh nữa!
Đến khi Lục Phong đi tới cách Khương Nhiêu chưa đầy nửa mét, nhìn cô cười một lúc rồi lên tiếng: “Sao thế? Khương tiểu thư lần đầu thấy đàn ông mặc ít đứng trước mặt mình à?”
Lục Phong vốn đã xem Khương Nhiêu như lão yêu quái, nên mặc định cô đã thấy đủ mọi thứ trên đời, cố tình ăn mặc như vậy đi ra để xem phản ứng của Khương Nhiêu, thử dò xem cô để ý điều gì. Vậy mà! Mặt Khương Nhiêu lúc này đã đỏ đến mức nhỏ máu! Thật sự không giống giả vờ.
Chẳng lẽ anh nghĩ sai rồi? Chẳng lẽ chỉ là một con yêu quái háu ăn vừa từ núi sâu đi ra? Lục Phong ngập tràn bão não.
Nghe Lục Phong nói, Khương Nhiêu mới phản ứng lại, nuốt ngụm nước ép trong miệng xuống.
Ánh mắt vội vàng dời khỏi bờ ngực to lớn của Lục Phong! Đúng vậy, Khương Nhiêu thích ngực to! Chứ không phải đường nhân ngư hay cơ bụng mà đa số con gái đều thích! Cũng không phải không thích, mà là thích ngực to hơn!
“Khụ khụ! Lục tổng mới ngủ dậy à?”
“Xin lỗi để Khương tiểu thư phải đợi lâu.” Vừa cười vừa đi ngang qua người Khương Nhiêu, đi thẳng vào bếp.
Khương Nhiêu nghĩ thầm: A a a a đi sát vậy sao! Ngực mà to thêm chút nữa là cà vào mặt tôi luôn rồi! A a!
“Khương tiểu thư ăn trưa chưa?” Lục Phong vừa lật đồ trong tủ lạnh vừa nhìn Khương Nhiêu hỏi.
“Hả?” Khương Nhiêu nhất thời chưa phản ứng kịp, nhưng Lục Phong hỏi vậy cô mới nhớ ra mình còn chưa ăn trưa đã chạy tới đây!
Chưa đợi Khương Nhiêu trả lời, Lục Phong đã tự nói tiếp: “Tôi còn chưa ăn, bây giờ đói bụng không thể bàn chuyện được. Khương tiểu thư không phiền tôi ăn trước chứ?”
“Vậy anh ăn trước đi, tôi đợi anh!” Khương Nhiêu quay lại ngồi trên sofa, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi người Lục Phong. Một gã đàn ông cơ bắp đẹp trai chỉ quấn khăn tắm, đi qua đi lại trước mặt cô, cắt rau, rửa rau, nấu ăn... cũng đẹp mắt lắm chứ, rõ ràng Khương Nhiêu vốn không đói lắm, vậy mà giờ cũng thấy đói!
Cho đến khi Lục Phong làm xong, bày hai phần lên bàn, bày cả đũa thìa ra rồi gọi Khương Nhiêu qua ăn cùng, cô mới cảm thấy thời gian trôi nhanh thế sao?
Đã làm xong rồi, thì tiện thể nếm thử tay nghề của Lục tổng cũng tốt!
Trên bàn bày hai phần mì Ý sốt cà chua bò đơn giản, phần của Khương Nhiêu còn được đặc biệt thêm phô mai! Sao anh ấy biết cô thích ăn phô mai nhỉ?
“Khương tiểu thư đừng khách sáo, ngồi xuống ăn cùng nhé, nếm thử tay nghề của tôi xem sao? Xem có hợp khẩu vị của Khương tiểu thư không?” Thật ra Lục Phong cũng có chút tâm cơ, vì trong hồ sơ theo dõi của trợ lý Tiểu Long thời gian trước, Lục Phong thấy được Khương Nhiêu thích phô mai và mì Ý sốt cà chua bò, nên mới làm.
Lục tổng không phải kiểu tổng tài không dính khói lửa phàm trần, hồi du học nước ngoài, Lục tổng không quen khẩu vị nước ngoài, nên thường tự xuống bếp nấu vài món ăn! Ngay cả cơm nắm đại bảo bản Đông Bắc cũng biết làm, mà còn ngon vô cùng! Xem tiếp phía sau sẽ biết!
