Chương 25: Tổ bảy người diệt zombie
“Chú Bùi ơi, cháu là Khương Nhiêu đây!”
Một lúc sau, chú Bùi bọc kín mít, hé cửa nhìn ra ngoài. Chà, một đám người cầm mã tấu và đủ thứ vũ khí đứng đầy trước cửa!
Chú Bùi theo phản xạ định đóng cửa. Khương Nhiêu vội nói:
— Chú Bùi, là cháu, Khương Nhiêu đây ạ! Bọn cháu không có ác ý, chỉ định ra ngoài xem tình hình thế nào, tiện thể ghé qua xem chú có sao không?
Chú Bùi lúc này mới mở hẳn cửa. Nhìn chú quấn kín mấy lớp áo khoác dày trong nhà, mới biết trời lạnh đến nhường nào!
Ở Đông Bắc, trời lạnh là sưởi bằng hơi nước hoặc sàn sưởi; giờ đang mùa hè, chưa đến mùa cấp nhiệt, nên chỉ còn cách bật điều hòa. Nhưng zombie đột nhiên bùng phát, không ít cột điện bị húc gãy, nhiều nơi cắt điện sạch!
— Chú và thằng bé đều không sao! Cháu cứ yên tâm. Trời lạnh quá! Ra ngoài phải cẩn thận đấy!
Sau đó, Khương Nhiêu dẫn sáu người tiếp tục xuống cầu thang. (Tổng cộng là bảy người. Lâm Tiểu Như vốn đỏng đảnh, vừa kêu lạnh, lại không chịu nổi cảnh Khương Nhiêu và Ngụy Đô Linh thân thiết, nên không ra ngoài, trốn trong phòng. Trước khi mọi người đi, cô ta còn chế giễu bọn họ ra ngoài là đi tìm chết!)
Vừa xuống được một đoạn cầu thang, họ đã thấy phía dưới có một người phụ nữ đứng quay lưng về phía này, tóc xõa, mặc váy ngủ hoa, hai tay buông thõng, đứng im như tượng.
Có vẻ nghe thấy tiếng động sau lưng, người phụ nữ cứng nhắc quay lại, ngẩng đầu. Trên mặt chị ta bị cắn mất mấy miếng, thịt lật ra ngoài; một mảng thịt chưa bị cắn đứt lòng thòng rủ xuống. Miệng há hốc, răng dính đầy máu khô, trông vừa quái dị vừa ghê tởm.
Vừa trông thấy Khương Nhiêu và mọi người, nó liền hóa thành con chó điên mấy ngày chưa ăn, lập tức lao tới.
Khương Nhiêu thì vẫn bình tĩnh, còn sáu người phía sau đều hít một hơi khí lạnh. Ngụy Đô Linh sợ hãi bụm chặt miệng, không dám kêu lên, vì Khương Nhiêu đã dặn kỹ: âm thanh sẽ kích động lũ zombie xung quanh, cực kỳ nguy hiểm!
Chú họ theo phản xạ đứng chắn trước cô họ. Dì Mạnh và dì Tưởng vô thức xích lại gần nhau. Bố Đô Linh tuy là bác sĩ ngoại khoa, đã quen nhìn người chết, nhưng trước mắt bỗng xuất hiện một “xác chết” cử động được, còn dùng đôi mắt trắng đục nhìn chằm chằm vào mình thì cũng hết hồn!
Trừ Khương Nhiêu, sáu người phía sau đứng sững như trời trồng. Còn Khương Nhiêu thì vung mã tấu bước tới, một phát bổ thẳng xuống đầu con zombie đang cố bò lên!
Chỉ trong tích tắc, con zombie vừa nãy còn đáng sợ đã thân lìa đầu, nằm im bất động. Nhìn cái đầu bị chặt rơi bên cạnh, mắt vẫn mở trừng trừng nhìn mọi người... cô họ nôn khan.
— Khương Nhiêu, cậu giỏi thật đấy! Con zombie bị cậu giải quyết nhẹ hều một phát luôn á?!
Nhìn thì tưởng đơn giản, nhưng với người mới thì không dễ chút nào.
Đến tầng 15, họ phát hiện cửa tầng mở toang. Khương Nhiêu và mọi người cẩn thận bước vào. Đại sảnh bừa bộn, trên bàn và dưới sàn la liệt chai rượu đổ, trên bàn còn cả thức ăn chưa ăn xong. Dưới sàn, trên tường đầy dấu tay và dấu chân máu. Phía trong có một nhà vệ sinh mở cửa và hai phòng ngủ đóng kín.
Khương Nhiêu muốn kiểm tra xem trong đó còn ai không. Cô, Ngụy Đô Linh và dì Mạnh một nhóm đi sang phòng ngủ bên trái; cô họ, chú họ và bố mẹ Đô Linh một nhóm sang phòng bên phải.
Cửa phòng ngủ là cửa gỗ màu nâu sẫm, tay nắm lấm tấm vết máu. Khương Nhiêu nhẹ nhàng vặn tay nắm, mở cửa rồi nhanh chóng lùi lại!
Trong phòng lúc này, một gã đàn ông đội mũ tiếp viên hàng không đang ngồi trên người một gã đàn ông khác, tay cầm thứ gì đó nhét vào miệng. Đoạn, gã khựng lại, chậm rãi quay đầu.
Lúc này mọi người mới nhận ra gã đàn ông bên dưới không mặc gì cả, mắt trợn trừng, miệng há to, cổ bị cắn chỉ còn một nửa, bụng bị xé toạc, ruột gan lòi cả ra ngoài, một phần nội tạng đã bị gặm mất một nửa. Con zombie quay đầu lại vẫn còn ngậm nửa đoạn ruột chưa nuốt hết, miệng đầy máu, máu nhỏ xuống người.
Chà, mọi người không biết nên sợ hay nên tám chuyện nữa!
Bởi con zombie quay đầu kia đang mặc bộ đồ tiếp viên hàng không gợi cảm: bên trên là áo sơ mi trắng cổ xẻ sâu gần như nhuộm thành màu đỏ sẫm, bên dưới là chân váy ôm ngắn màu xanh navy, chân mang tất lưới đen to mắt... nhìn kỹ, vẫn còn đi giày cao gót đen đế đỏ!
Dì Mạnh theo phản xạ muốn che mắt Khương Nhiêu và Ngụy Đô Linh. Nhưng chưa kịp để mọi người phản ứng, con zombie trên giường đã bò xuống, khập khiễng lao về phía họ, miệng phát ra tiếng “a! a!”.
Khương Nhiêu lùi lại, muốn nhường cơ hội cho hai người kia. Dì Mạnh giơ mã tấu chém tới, nhưng lệch một nhát, chỉ chặt đứt nửa cánh tay con zombie. Thế mà nó chẳng hề hấn gì, vẫn tiếp tục lao tới!
Ngụy Đô Linh hoảng hốt lùi lại, nhưng vẫn không quên giương cung bắn một mũi, trúng ngay một bên mắt trắng đục của con zombie. Chưa kịp để hai người phản ứng thêm, nó đã áp tới cách họ chưa đầy một mét.
Hai người vội lùi lại. Dì Mạnh lại chém một nhát, lần này trúng đích, chém thẳng vào cổ con zombie, nhưng không đứt hẳn! Mã tấu kẹt cứng nửa chừng trên cổ!
Cả hai lập tức nhớ lời Khương Nhiêu dặn: nếu mã tấu kẹt trên người zombie, phải buông dao ngay, lùi lại giữ khoảng cách rồi tìm đồng đội trợ giúp!
Hai người nhanh chóng rút lui. Đúng lúc con zombie sắp tóm được họ, Khương Nhiêu xông lên, một nhát chặt đứt cổ nó. Con zombie ngã vật xuống, bất động. Cái đầu lăn tròn sang một bên.
— Phù, may quá! Vẫn phải là cậu Khương Nhiêu! Tớ yêu cậu quá đi mất! Ngụy Đô Linh lại hóa thành fan cuồng.
— Khương Nhiêu à, nhìn cháu chém thì tưởng dễ, chứ da zombie cứng như gỗ, vừa cứng vừa dai, chém phải tốn sức lắm! Dì Mạnh vội đúc kết kinh nghiệm.
Ở phòng bên phải, chú họ và bố Đô Linh đi đầu. Chú họ khẽ vặn tay nắm, rồi thẳng chân đạp cửa. Trong phòng lại chẳng có gì! Nhưng mọi người không dám lơ là, lại soi kỹ cả phía bên kia giường, vẫn trống trơn.
Chà, đúng là nhóm bốn người hết hồn hết vía!
Trong phòng khách có một tấm ảnh cưới. Người trong ảnh chính là con zombie tóc xõa lúc nãy và người đàn ông bị moi rỗng bụng nằm trên giường.
Chà! Vậy mà gã đàn ông ngồi trên người chủ nhà lại...
Khương Nhiêu, Ngụy Đô Linh và dì Mạnh nhìn nhau, vẻ mặt đầy hứng thú hóng hớt!
Mọi người rời tầng 15, giữ nguyên đội hình, tiếp tục xuống tầng 14.
Tầng 14 là một gia đình bốn người, đều không sao.
Tầng 13 là một gia đình sáu người, cũng đều bình an.
Tầng 12 và tầng 11 đều biến thành zombie. Lần này nhóm bốn người của cô họ ra tay, phối hợp ăn ý, giải quyết gọn ba con zombie.
Tầng 10 chỉ còn một cậu bé; tầng 9 là một đôi tình nhân trẻ, không sao. Tầng 8 và tầng 7 có ba con zombie; ba nhóm nhỏ, mỗi nhóm xử một con!
Tầng 6 và tầng 5 đều là những cặp vợ chồng mới cưới, không ai bị gì.
Tầng 4 và tầng 3 là hai cặp vợ chồng, đều biến thành zombie! Khương Nhiêu giải quyết một con, ba con còn lại chia thành từng nhóm nhỏ, đều xử gọn hoàn hảo.
Tầng 2 là một cô gái sống một mình, không sao. Tầng 1 là một cặp vợ chồng khoảng năm mươi tuổi, cũng không sao.
Sau khi dọn sạch cả tòa nhà, mọi người trừ Khương Nhiêu đều thở hồng hộc, nhưng cũng đã nắm được đại khái cách đối phó với zombie.
