Chương 53: Bạch Từ Dung đẩy người như thần!
Khương Nhiêu cảm nhận được một ánh mắt đầy căm hận đang nhìn mình, cô lập tức nhìn lại. Trông thấy một cô gái thấp bé đang trốn sau một đám người, khi chạm mắt với Khương Nhiêu, cô ta vội cúi đầu, nhưng Khương Nhiêu vẫn kịp thấy rõ.
Đó là một cô gái thấp nhỏ, gầy gò, da đen, tóc tai bù xù, mắt tam giác, nhìn vào khiến người ta khó chịu. Cô ta chỉ là một kẻ lấp chỗ trống trong đội của Tề Hạ. Trước tận thế, tuy xấu nhưng vì biết trang điểm nên trông cũng tạm được; còn bây giờ không có mỹ phẩm che đậy thì chẳng ra làm sao.
Cô gái này từ nhỏ đã lăn lộn trong giới nhà giàu, nhưng nhà lại rất nghèo, nên cô ta phải dùng cách khác để chen vào. Cô ta là dân quê ở thành phố H, quê cô ta có một thứ "gà" rất nổi tiếng – đúng như mọi người vẫn nghĩ, chính là cái nghề mà ban đêm trên phố đầy những người phụ nữ mặc váy siêu ngắn và áo dây.
Từ hồi cấp hai, cô ta đã đứng ngoài phố gần trường để mua bán. Lớn hơn chút nữa thì thường xuyên được xe đưa đón đi nhiều nơi chơi, mỗi lần từ hai nghìn đến năm nghìn tệ. Nhờ thấy được cuộc sống của giới nhà giàu, lại thêm tiền kiếm nhanh, cô ta nhanh chóng tự biến mình thành một "tiểu thư giả". Ở địa phương ai cũng rõ cô ta là loại người gì, mà những chị em vốn xinh đẹp thì cô ta chẳng thể so bì, nên bèn chọn lên Đông Bắc học đại học, từ đó quen biết đám Bạch Từ Dung.
Tới ngày tận thế, không có mỹ phẩm, đám đàn ông trong đội chẳng thèm nhìn cô ta lấy một cái. Nhưng có một lần Lạc Diễm chủ động bắt chuyện với cô ta, còn kể về chuyện thầm thương Bạch Từ Dung, khiến cô ta vừa ghen vừa hận, nhưng lại giả vờ ngây thơ an ủi Lạc Diễm. Cuối cùng, dưới sự chủ động câu dẫn của cô ta, Lạc Diễm đã lên giường với cô ta. Vì cô ta giàu kinh nghiệm, Lạc Diễm đương nhiên nghiện luôn. Đàn ông có thể tách bạch tình cảm và thể xác, câu này quả không sai. Thế là Lạc Diễm thường xuyên lén tìm cô ta, cho cô ta vài thứ vật tư.
Nhờ vậy, cô ta gần như đã coi Lạc Diễm là cơm bát lâu dài. Ngay cả lúc cuối, hai thằng con trai khiêng Lạc Diễm vào cũng là do cô ta cố tình nhỏ tiếng nhắc khéo. Giờ cái "cơm bát" đó bay mất, cô ta không ôm hận Khương Nhiêu mới lạ.
Khương Nhiêu đương nhiên không nghĩ xa vậy, chỉ tưởng cô ta thích Lạc Diễm nên mới nhìn mình như thế. Cô thầm ghi nhớ, nhưng ngay từ đầu cô vốn chẳng định dễ dàng buông tha bọn họ, nên không vội, chỉ đang nghĩ xem nên chọn cách nào để bọn họ chết mà thôi.
Bên ngoài chẳng mấy chốc đã vang lên tiếng thây ma đập cửa đùng đùng. Đám Tề Hạ sợ hãi co rúm một chỗ run cầm cập. Khương Nhiêu vội bảo bọn họ đi nhấc đồ chặn cửa lại, mọi người tuy không tình nguyện nhưng vẫn đi chặn.
Khương Nhiêu bắt đầu tìm xem có cửa sau không. Quả nhiên tìm được ngay một cửa sau, bên ngoài không có thây ma, chắc bọn chúng đều bị hút hết ra cửa trước. Cửa bị khóa, nhưng với Khương Nhiêu thì quá dễ dàng, cô chỉ nhẹ nhàng chém một nhát, ổ khóa liền gãy.
Khương Nhiêu tính nếu tình hình không ổn thì trực tiếp chuồn qua cửa sau. Lần này thây ma ngoài kia quá nhiều, dù cửa có bị chặn, nhưng rất nhanh đã có một con thây ma luồn bàn tay vào qua khe hở. Lúc ấy đám Tề Hạ vẫn đang dùng đồ đạc chặn cửa, căn bản không phát hiện ra.
Giây tiếp theo, một nam sinh vừa quay lưng về phía cửa đang định đi bỗng hét thất thanh. Bởi vì cậu ta bị bàn tay vừa thò vào tóm lấy từ phía sau, móng tay bấu chặt vào lưng. Nam sinh không cử động được, chỉ biết kêu cứu bạn bè, miệng không ngừng hét lớn – tiếng hét đó lại càng kích thích con thây ma phía sau!
Phía sau, con thây ma với cái đầu chỉ còn chút thịt thối rữa từ từ chui qua khe hở.
Đám Tề Hạ sợ đến mức gào khóc um sùm, càng làm đám thây ma phấn khích. Còn Khương Nhiêu và những người của cô lúc này đã đứng ở vị trí cửa sau, sẵn sàng chạy ra ngoài.
Đúng lúc này, nam sinh vừa bị thây ma tóm lấy đã có đôi mắt trắng dã, xông thẳng về phía đám Tề Hạ. Cũng trong khoảnh khắc đó, Khương Nhiêu trông thấy cô gái thấp bé núp phía sau lườm Bạch Từ Dung một cái đầy nham hiểm, rồi lập tức đẩy Bạch Từ Dung về phía thây ma.
Nhưng Bạch Từ Dung là ai cơ chứ? Chính là hạng giả nai thượng thừa, phản xạ nhanh như điện. Vừa cảm nhận thân thể mình ngã về phía trước, cô ta liền chộp lấy người bên cạnh – người bạn cùng phòng tốt năm xưa – đẩy thẳng vào đám thây ma.
Cô bạn thân bị đẩy sợ hãi hét toáng lên. Ngay giây sau, mặt cô ta đã bị thây ma cắn phập một miếng to, máu tóe lên người mấy kẻ xung quanh. Mọi người sợ hãi gào khóc.
- Cứu tôi với, Từ Dung! A!... A... cứu tôi! – Cô bạn thân của Bạch Từ Dung vẫn còn giãy giụa, nhưng ngay sau đó cổ đã bị thây ma gặm chặt, máu phun thẳng vào mặt Bạch Từ Dung.
Vì mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tả nhiều nhưng thực ra chỉ trong vòng mười mấy giây.
Lúc này Bạch Từ Dung chẳng màng đến máu trên mặt, tiện tay lau vội khỏi mắt. Dường như đến bây giờ cô ta mới nghĩ đến đám Khương Nhiêu, vội đảo mắt tìm kiếm, liền thấy Khương Nhiêu đứng ở cửa sau, mỉm cười nhìn bọn họ. Trong khoảnh khắc đó Bạch Từ Dung hiểu ra: ả thật sự không hề có ý định cứu mọi người! Rõ ràng bọn họ có thể lao tới giết sạch đám thây ma trước mặt, vậy mà lại đứng từ xa lạnh lùng quan sát!
- Khốn kiếp! Đáng chết thật! – Bạch Từ Dung nghĩ thầm, vội vàng chạy về phía Khương Nhiêu. Những người khác lúc này cũng mới phản ứng lại, cuống cuồng chạy theo.
Ngay lúc đó, cô bạn thân bị cắn đã bị mấy con thây ma từ sau lao vào xé toạc bụng. Cô ta đứng đó, bị một bầy thây ma túm lấy mà ăn thịt, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Bạch Từ Dung, từ từ trở nên trắng đục. Cuối cùng, kéo theo cái bụng bị moi rỗng và gương mặt bị cắn nát không ra hình người, cô ta cùng đám thây ma phía sau đuổi theo bọn họ.
Khương Nhiêu và mọi người đã ra ngoài, nhanh chóng chạy được một quãng xa khỏi đám Tề Hạ. Bạch Từ Dung nghiến răng nhìn Khương Nhiêu, thầm nghĩ tuyệt đối không thể để bọn họ chạy thoát, muốn chết cũng phải kéo Khương Nhiêu và những kẻ đó cùng chết!
Thế là cô ta điên cuồng rượt theo đám Khương Nhiêu. Nhưng con người càng vội, càng không chú ý dưới chân thì càng dễ gặp sai lầm. Giây tiếp theo, Bạch Từ Dung vấp phải vật gì đó, ngã nhào.
Trong khoảnh khắc mấu chốt, Bạch Từ Dung muốn chộp lấy người bên cạnh nhưng không với được ai. Cô ta hoảng loạn, hét lên:
- Tề Hạ! Cứu tôi! Tề Hạ...!
Tề Hạ nghe tiếng, vẫn không nỡ, bèn quay lại đỡ Bạch Từ Dung dậy. Vừa đỡ được cô ta lên, Bạch Từ Dung đã thấy phía sau có một con thây ma cái với tốc độ cực nhanh sắp chụp tới mình. Vẫn chiêu cũ, cô ta dùng sức giật mạnh tay Tề Hạ để mượn lực đứng lên, rồi thuận thế đẩy Tề Hạ thẳng vào con thây ma!
Tề Hạ trợn mắt nhìn Bạch Từ Dung không thể tin nổi. Khương Nhiêu và mọi người thấy rành rành. Khương Nhiêu còn không quên liếc sang dì Mạnh, muốn xem dì có biểu cảm gì, có tiếc nuối hay không.
Dì Mạnh cảm nhận được ánh mắt của Khương Nhiêu, quay sang nhìn lại. Hai người liếc nhau, nhưng dì Mạnh chỉ mỉm cười. Khương Nhiêu thở phào nhẹ nhõm. Vốn còn đang tính giải thích với dì một chút, nhưng nhìn tình thế này, xem ra Tề Hạ trong lòng dì cũng chẳng quan trọng đến vậy. Cũng đúng, tận thế đã lâu vậy rồi, chưa từng thấy dì Mạnh buồn bã hay nhớ thương một ai cả.
