Chương 63: Biến dị thú ở sân bay (1)
Mọi người vừa ra khỏi tòa nhà đã thấy bên ngoài đỗ rất nhiều xe. Ai nấy nhanh chóng lên xe, sắp xếp đội hình. Khương Nhiêu và nhóm của cô đi chiếc đầu tiên, còn chiếc cuối cùng là của Lý Cường và mọi người.
Đoàn xe hùng hậu thẳng tiến về nhà cũ họ Lục. Dọc đường, thây ma vừa ló đầu ra đã bị các dị năng giả trên những chiếc xe khác tiêu diệt, cả quãng đường không xảy ra chuyện gì. Vậy mà Khương Nhiêu vẫn cứ có cảm giác như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình.
Quả nhiên, cách đoàn xe của Khương Nhiêu không xa, Hoắc Tuấn và đám người đang bám theo phía sau, nhìn chằm chằm vào bọn họ. Nhưng ngoài dị năng tinh thần, trong một lần giết thây ma, Hoắc Tuấn lại đột nhiên có thêm dị năng ẩn thân, có thể che giấu bản thân và những người bên cạnh. Vì vậy, Khương Nhiêu lẫn chú Ngụy đều không phát hiện điều gì khác thường.
Đoàn người tới nhà cũ họ Lục, thuận lợi tiến vào phòng khách. Lúc này, người nhà họ Lục đã chờ sẵn ở đó.
Trong phòng khách nhà họ Lục, ở giữa có ba vị trưởng bối ngồi. Một ông lão tóc trắng mặc áo Trung Sơn, tuy già nhưng đôi mắt vẫn tinh anh – chắc là ông nội Lục Phong. Cạnh đó là một cụ ông đeo kính lão, vẻ mặt hiền từ, bên cạnh là một cụ bà uốn mái tóc xoăn thời thượng – đây là ông bà ngoại của Lục Phong.
Bên trái lão gia tử là con gái thứ hai Lục Thanh Duyệt, rồi đến con gái út Lục Thi Duyệt. Bên phải là Lục Vân Tranh, em họ của Lục Phong, con của cô hai. Cạnh đó còn có hai người giúp việc, hai vệ sĩ, cùng quản gia lâu năm của nhà họ Lục là Lục Minh.
Bên cạnh ông bà ngoại là Tô Dĩ Vy cùng mấy đứa con của hai cậu. Những người còn lại của nhà họ Tô phần lớn định cư ở nước ngoài, chỉ khi nghỉ hè, nghỉ đông mới về nước thăm hai cụ.
Khương Nhiêu và mọi người được trợ lý Tiểu Long của Lục Phong dẫn vào. Thấy khách đến, người nhà họ Lục đều đứng dậy. Lão gia tử đi đầu tiến tới chào hỏi Khương Nhiêu và mọi người. Vừa nhìn thấy Khương Nhiêu, ông cụ đã thấy mến cô lạ lùng, muốn kéo cô ngồi xuống trò chuyện, nhưng vẫn nhịn xuống. Dù sao thì đại sự vẫn quan trọng hơn; muốn nói chuyện thì sau này còn nhiều thời gian.
Mượn tầng hầm để xe của nhà họ Lục, Khương Nhiêu lấy tàu tận thế ra từ không gian. Khi chiếc tàu tận thế chạy ra, ai nấy đều kinh ngạc – xưa nay chưa từng thấy một con tàu không cần đường ray mà vẫn chạy được trên mặt đất, trông lại oai phong, uy mãnh, mang đến cảm giác an toàn vô cùng.
Mọi người đều lên tàu, ngay cả lão gia tử họ Lục từng trải cũng trợn mắt kinh ngạc. Còn Lý Cường và đám người thì từ lâu đã tròn mắt há miệng, nhìn ngó khắp nơi, sờ đủ chỗ – đúng kiểu 'Lưu lão lão vào Đại Quan Viên'.
Sau khi sắp xếp vật tư xong xuôi, đoàn người chuẩn bị lên đường, lái thẳng về phía một ngọn núi tư nhân gần đó – chính là nhà ông nội Khương Nhiêu.
Ra khỏi thành phố S, đoàn người đi ngang qua sân bay S. Vừa tiến vào khu vực sân bay, khi đang định đi tiếp thì phát hiện không thể ra ngoài. Đã lái được hai tiếng mà vẫn thấy cứ quanh quẩn mãi trên một đoạn đường. Ban đầu Khương Nhiêu và mọi người đang chuẩn bị đồ ăn, tiện thể trò chuyện, nên không phát hiện ra. Giữa đường, Khương Nhiêu đi vệ sinh, đột nhiên cô nhận ra cảnh vật xung quanh hình như chẳng hề thay đổi.
Cô bèn tìm Lục Phong, hai người cùng tới buồng lái quan sát. Họ phát hiện từ khi đi vào khu vực sân bay, cứ lặp đi lặp lại mãi một đoạn đường – giống như bị 'quỷ đánh tường' vậy, chạy mãi không ra. Nhưng giữa ban ngày ban mặt thì chắc chắn không phải quỷ đánh tường, chỉ có thể là đã rơi vào ảo cảnh của một con thây ma cấp cao. Hơn nữa, cấp bậc của con thây ma này nhất định không thấp hơn Khương Nhiêu, nếu không thì đã chẳng tới mức ngay cả cô cũng mất tận hai tiếng đồng hồ mới phát hiện ra manh mối.
Vẻ mặt hai người lập tức trở nên vô cùng ngưng trọng. Quay lại khoang chính, nói cho mọi người biết chuyện này, ai nấy đều cảm nhận được một sự nguy cấp chưa từng có. Trước đây họ toàn đối mặt với những con thây ma ngang sức hoặc bị mình áp đảo hoàn toàn; không ngờ bây giờ lại có một con thây ma ngay cả Khương Nhiêu cũng bị mê hoặc – đủ thấy cấp bậc của nó cao đến mức nào.
Thật ra, trong tận thế, thây ma người không phải là thứ đáng sợ nhất; đáng sợ nhất là thây ma thực vật và động vật. Tốc độ thăng cấp của chúng nhanh hơn con người gấp mấy lần. Đây cũng chính là lý do ban đầu sau khi quyết định lên đường, Khương Nhiêu đã nhắc nhở mọi người: đường đi chưa chắc đã an toàn, thậm chí có thể mất mạng bất cứ lúc nào.
Lúc đầu nghe vậy, ai nấy đều không để trong lòng, tưởng Khương Nhiêu chỉ dọa cho vui. Giờ gặp phải chuyện này, mọi người bắt đầu thấy sợ. Dù sao, đã đến nước này rồi thì đành chấp nhận, đi tới đâu hay tới đó.
Khương Nhiêu quyết định dẫn những dị năng giả từ cấp 4 trở lên vào sân bay xem rốt cuộc là chuyện gì. Còn những người cấp thấp hơn thì ở lại bảo vệ số người còn lại – đối đầu với thây ma cấp cao chỉ có thể bị hạ gục trong nháy mắt, không cần thiết phải chết oan uổng.
Buồng lái của tàu tận thế hiện chỉ được xác thực mống mắt của Khương Nhiêu và chú họ. Người khác không vào được, cũng không thể điều khiển được tàu, nên không cần lo những người ở lại có lòng dạ khác.
Lúc này, mỗi thành viên trong đội của Khương Nhiêu đều có một con dao găm bản sao. Mọi người cùng nhau đi về phía sảnh ga của sân bay.
'Trong sảnh ga có rất nhiều thây ma... khoan đã... hình như còn có mấy con cực to nữa! Giống động vật!'
Vừa nghe thấy chữ 'động vật', Khương Nhiêu đã biết trận chiến này e là không dễ dàng. Hiện giờ, cấp bậc của biến dị thú cao hơn con người khoảng hai ba cấp. Cộng thêm thân hình to lớn, tốc độ cực nhanh và bộ móng vuốt sắc bén cùng những vũ khí đặc trưng khác, đúng là rất khó đối phó. Có lẽ con người còn chưa tới gần được chúng, dùng đao thì càng chưa chắc chém trúng.
Vì vậy, chỉ còn cách dùng dị năng liều mạng thử xem sao.
Khương Nhiêu và mọi người tới gần, lập tức nghe thấy tiếng thở phì phò nặng nề xung quanh. Không nhìn rõ là con vật gì đang thở, nhưng nghe tiếng cũng đủ biết con vật này rất lớn. Mãi đến khi vào sảnh ga, họ vẫn không phát hiện dấu vết nào của động vật, chỉ thấy trên mặt đất có nhiều vết máu bị kéo lê. Những vết máu này có vẻ đã khá lâu, chuyển thành màu nâu đen, loang lổ, thành từng vệt dài, nhưng tất cả đều chĩa về một hướng – hướng về phòng chờ.
Bên cạnh đó thấp thoáng có thể thấy nửa dấu chân, trông như dấu chân mèo hay chó. Dấu chân to bằng ba cái đầu người lớn cộng lại – thử nghĩ xem con biến dị thú này phải to lớn đến nhường nào!
'Chú Ngụy, chú đưa mọi người đợi ở đây nhé, cháu tự vào xem.'
Khương Nhiêu lo không bảo vệ nổi nhiều người như vậy. Cô ít nhất còn có không gian; nếu thật sự thấy không ổn thì có thể lập tức dịch chuyển vào không gian, như vậy sẽ không sao. Nhưng nếu tất cả mọi người cùng vào, cô không có cách nào đưa mọi người vào không gian hết được; huống chi hiện tại cô vẫn chưa muốn để tất cả mọi người biết chuyện cô có không gian.
Mọi người ban đầu đều không chịu, nhưng dưới ánh mắt kiên định của Khương Nhiêu, cô họ và những người khác quyết định đợi ở ngoài. Cô họ và Lục Phong đều biết Khương Nhiêu có không gian nên tin rằng cô sẽ không sao.
Khương Nhiêu một tay cầm trường đao khắc phù văn, một tay luôn giữ sẵn dị năng, chuẩn bị nếu có tình huống đặc biệt thì lập tức thi triển để tự bảo vệ.
Vừa bước vào, Khương Nhiêu đã ngửi thấy mùi thịt thối nồng nặc. Ngay sau đó, cô nhìn thấy một cảnh tượng kinh tởm tột độ: từng đống thi thể cụt tay cụt chân, thân thể tàn khuyết, bụng bị moi toang, thậm chí có kẻ không biết là bị ăn thịt hay đã phân hủy đến mức gần như không nhìn ra hình người, chỉ còn là đống thịt thối cùng xương trắng. Trên mặt đất còn vương vãi những mảnh thịt vụn không còn hình thù... và thứ gì đó trông như mảnh xương vỡ.
Dù đã quen với những cảnh máu me, Khương Nhiêu cũng suýt không nhịn được mà nôn khan. Cô lập tức lấy từ không gian một chiếc khẩu trang có hương thơm đeo lên, rồi dời ánh mắt đi chỗ khác, tiếp tục tìm kiếm tung tích của biến dị thú.
