Còn loài động thực vật nào có dị năng đặc biệt nguy hiểm nữa không?
"Ừm... có, địa bàn của lão Ưng mọi người đừng có đến!"
"Lão Ưng?"
"Đúng vậy, lão Ưng. Chúng là đại quân bồ công anh, đứng đầu bọn chúng tôi gọi là lão Ưng. Bọn chúng có thể phóng ra vô số mũi kiếm đầy lông tơ, cho dù da mọi người có cứng đến đâu cũng vô dụng, bắn cho mọi người thành con nhím luôn!"
"Ồ, còn một nơi nữa mọi người đừng đến. Đến đó là lún xuống không ra được, bên trong có rất nhiều thực vật sẽ kéo mọi người xuống, giữ chặt lấy mọi người làm phân bón cho chúng! Ngay ở rìa phía tây."
"Còn địa bàn của Hổ gia mọi người cũng đừng đến. Nó gầm một tiếng là có thể làm mọi người chấn động đến mức phun máu! Đáng sợ lắm!"
Ăn Không No nói một tràng, hầu hết đều là biến dị thực vật và biến dị thú cấp 6, Khương Nhiêu cảm thấy cũng không có gì ghê gớm, chỉ là hai con giao long kia có vẻ hơi khó nhằn. Nhưng Ăn Không No nói chúng ăn thực vật để tu luyện, vậy hay là dùng chút hoa quả rau củ đi hối lộ thử?
Bất quá, cũng không phải ai cũng hễ thấy đồ ăn là sáng mắt như Đại Lang và Ăn Không No đâu.
Vốn đã hứa với Ăn Không No là hỏi xong sẽ thả nó về, vậy mà tên này lại có vẻ luyến tiếc, đi một bước lại ngoảnh đầu nhìn lại, xem ra là đang thèm thuồng mấy viên bánh quy sữa nhỏ của Khương Nhiêu rồi.
Thôi, mọi người vất vả cả ngày rồi, Khương Nhiêu quyết định tối nay cứ thay phiên nhau canh gác. Tổ hợp ba dị năng giả cộng bốn người thường, từ mười giờ tối đến ba giờ sáng hôm sau, mỗi hai tiếng đổi một ca, như vậy mọi người không đến nỗi quá mệt, ai cũng có thể nghỉ ngơi được.
Khương Nhiêu cùng cặp chị em nóng tính Cố Hiểu Nhu, Triệu Tử Long, thêm hai cô gái siêu thị và hai chàng trai do Lý Cường dẫn đầu, phụ trách khoảng thời gian quan trọng nhất từ 12 giờ đến 2 giờ.
Vốn dĩ Lục Phong định xếp chung với Khương Nhiêu, nhưng vì phải cân đối số người, cấp bậc và dị năng trong mỗi ca trực, cuối cùng anh bị phân vào nhóm với Ngụy Đô Linh và Lục Vân Tranh. Lục Phong thầm thề nhất định phải tìm thêm nhiều tinh hạch, nhanh chóng nâng cấp bậc cho mọi người, như vậy mới có thể được phân công cùng với Khương Nhiêu.
Khương Nhiêu và nhóm của cô phụ trách ca canh 12 giờ đến 2 giờ, nên vội vàng đi ngủ bù trước. Từ 10 giờ đến 11 giờ vẫn ổn, không có chuyện gì xảy ra.
Đến 11 giờ rưỡi, xung quanh bắt đầu xuất hiện những âm thanh sột soạt khe khẽ. Thỉnh thoảng trên cửa kính tàu lại hiện ra một bóng hình, có cái giống người, có cái giống động vật. Đây là dị năng ảo cảnh do biến dị thực vật bên ngoài tạo ra.
Tàu tận thế ngoài lớp vỏ cứng cáp và lớp màng kim loại do Khương Nhiêu gia cố thêm, còn được bảo vệ bởi một lớp màng ion không gian. Vật chất bên ngoài chạm vào sẽ bị bắn ngược ra, nhưng đối với những hình ảnh ảo thì lớp màng này không hề có tác dụng. Ảo ảnh có thể xuyên qua mọi vật chất thực thể, khiến người ta nhìn thấy thứ mình để tâm nhất, sợ hãi nhất trong lòng.
Mọi người đều cố gắng không nhìn. Khương Nhiêu đã đặc biệt dặn dò, dị năng ảo cảnh vô cùng đáng sợ, chỉ cần sơ sẩy một chút là dễ bị mê hoặc. Nếu không có Khương Nhiêu ở đây, mọi người không được tùy tiện ra ngoài.
Vì vậy, mọi người chỉ ngồi lại với nhau, thỉnh thoảng bị dọa cho giật mình, bàn tán vài câu, chứ không hề ra ngoài.
12 giờ rồi, đến lượt Khương Nhiêu và mọi người ra ngoài canh gác. Thường thì khoảng nửa đêm từ 12 giờ đến 2 giờ là thời gian biến dị thú đi săn, chúng sẽ trở nên hung dữ và cáu kỉnh lạ thường.
Đây cũng là thời gian quang hợp của một số biến dị thực vật. Không sai, ánh sáng ở đây chính là ánh trăng. Ánh trăng lúc nửa đêm rất quan trọng đối với biến dị thực vật, có thể giúp chúng nhanh chóng thăng cấp. Trong khoảng thời gian này, năng lượng của chúng cũng đạt đến đỉnh điểm.
Khương Nhiêu và mọi người vừa đến phòng khách thì nghe thấy bên ngoài tàu có vô số âm thanh, dường như đang bàn tán về Khương Nhiêu và nhóm của cô, nhưng bọn họ hoàn toàn nghe không hiểu.
Bên trong tàu vô cùng yên tĩnh, bên ngoài tàu thì ríu rít ồn ào.
Thỉnh thoảng lại có một chiếc lá to không biết tên cố ý vỗ vỗ vào cửa kính cạnh chỗ Khương Nhiêu ngồi. Lúc thì giả dạng thành thành viên trong nhóm Khương Nhiêu, ở bên ngoài đập cửa gào lên: "Khương tiểu thư! Khương tiểu thư mau mở cửa! Cho tôi vào, bên ngoài nhiều thây ma lắm!"
Âm thanh bồng bềnh mơ hồ như ảo giác, nghe vào lúc nửa đêm thật sự có chút rợn người.
"Mọi người có sợ không?" Khương Nhiêu nhìn Triệu Tử Long hỏi.
Mấy cô gái hơi sợ, gật đầu. Những người khác tuy cũng sợ nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh. Triệu Tử Long là đứa nhỏ nhất, nhưng cậu bé lại rất kiên cường, chẳng khác gì một người lớn thu nhỏ.
Bên ngoài gõ một lúc, giả vờ một hồi, thấy Khương Nhiêu và mọi người không có phản ứng gì thì bắt đầu nổi cáu. Thời gian càng lúc càng gần 1 giờ, cũng là lúc năng lượng của biến dị thực vật đạt đến đỉnh điểm. Đột nhiên, Khương Nhiêu và mọi người cảm nhận được một trận rung chấn dữ dội từ tàu tận thế!
Mọi người đều giật mình. Tàu tận thế nặng đến mấy vạn tấn cũng không ngoa, vậy mà lại xuất hiện một trận rung chấn rõ ràng đến như vậy! Có thể thấy biến dị thực vật bên ngoài hung hãn đến mức nào.
Mấy người cố trấn tĩnh. Đúng lúc này, Khương Nhiêu dường như nhìn thấy một chút ánh sáng leo lét phía xa, sau đó là những đốm lửa. Khương Nhiêu nhất thời hơi ngẩn ra, nhưng chắc chắn không phải ảo cảnh, cũng không phải hoa mắt. Phía xa dường như có ai đó đang thi triển dị năng hệ hỏa, ánh lửa chiếu sáng, nhìn qua có vẻ đang chiến đấu với thứ gì đó.
Vào giờ này, ở chân núi heo hút, sao lại có người trùng hợp xuất hiện ở đây chứ? Chẳng lẽ là đi theo nhóm mình tới? Có phải người quen không?
Khương Nhiêu đột nhiên nhìn thấy người bên đó vừa thi triển dị năng vừa điên cuồng chạy về phía bọn họ!
Khoan đã... Người đàn ông dẫn đầu nhìn có vẻ hơi quen quen?
"Là hắn! Sao hắn lại ở đây?" Khương Nhiêu kinh hô thành tiếng.
"Ai? Chị Khương nhìn thấy ai vậy? Có phải ảo cảnh không đấy?" Triệu Tử Long hỏi Khương Nhiêu.
Khương Nhiêu chỉ về phía xa, mọi người cũng nhìn về phía đó. Họ thấy nơi cách họ chưa đầy 30 mét, có một người đàn ông cao lớn đội mũ lưỡi trai đang chạy về phía họ, phía sau còn có 5 tên đàn em, vừa chạy vừa không ngừng thi triển kỹ năng về phía sau.
"Trông có vẻ không phải ảo cảnh! Khương tiểu thư, cô quen họ sao?" Cố Hiểu Nhu hỏi Khương Nhiêu.
"Quen, trước đó từng gặp một lần." Khương Nhiêu trả lời rất bình tĩnh, nhưng trong lòng đã sớm không bình tĩnh. Lúc đó Hoắc Tuấn dễ dàng để bọn họ rời đi như vậy, không ngờ còn có thể gặp lại. Rốt cuộc mình có nên cứu bọn họ không?
Chưa kịp để mọi người nghĩ nhiều, đám người đối diện đã chạy đến trước cửa tàu của Khương Nhiêu, bắt đầu đập cửa thình thịch. Thấy người bên trong không phản ứng, Hoắc Tuấn lên tiếng gọi: "Khương tiểu thư? Tôi biết cô ở bên trong! Mau mở cửa, tôi là Hoắc Tuấn!"
Giọng nói gấp gáp lại pha chút từ tính của Hoắc Tuấn truyền vào tai Khương Nhiêu. Khương Nhiêu xác định, đúng là Hoắc Tuấn rồi. Ảo cảnh không thể bắt chước giọng của Hoắc Tuấn giống đến vậy.
Khương Nhiêu cũng không hiểu sao mình lại làm vậy, vội vàng chạy qua mở cửa. Hoắc Tuấn nhanh chóng bước lên tàu. Phía sau là một gã cao gầy, rồi đến một gã mập lùn. Gã vừa nhấc được một chân lên thì chân còn lại đã bị dây leo do thực vật phía sau phóng tới quấn chặt, không thể cử động.
