Chương 79: Xuống núi đến thành phố D
“Ha ha ha ha ha...” Nghe lời Khương Nhiêu nói, Vương San San cười gần như điên dại.
Cười một hồi lâu, đến khi nước mắt chảy xuống mới dừng lại, căm hận nhìn Khương Nhiêu nói: “Cô biết gì? Cô chẳng biết cái gì cả! Cô chính là một người từ nhỏ được nâng niu trong lòng bàn tay, chẳng thiếu thứ gì, một đứa học sinh chỉ biết cắm đầu vào sách vở! Làm sao cô hiểu được nỗi đau khổ của những người bình thường như tôi?!”
Khương Nhiêu im lặng, không hiểu nổi sao trong mắt Vương San San mình lại thành người tầng lớp trên rồi?
Tuy gia đình không thiếu ăn thiếu mặc, nhưng cũng đâu đến mức sáng chiều có xe sang đưa đón chứ? Nếu mình đã tính là người tầng lớp trên thì Lục Phong chẳng phải là hoàng tử hay sao?
Nghĩ đến đây, chính Khương Nhiêu cũng thấy buồn cười!
Vương San San thấy Khương Nhiêu sau khi nghe lời chất vấn của mình thì lại suy nghĩ rồi bật cười, càng tức điên lên, nói năng lộn xộn, chẳng còn mạch lạc.
Gào lên: “Khương Nhiêu! Trước đây tôi luôn là học sinh đứng nhất trường đấy! Cô có biết không? Lúc đó bố mẹ tôi lấy tôi làm niềm tự hào, tôi muốn gì bọn họ đều cố gắng thỏa mãn. Nhưng! Từ khi có cô, cô lúc nào cũng tranh giành với tôi! Lúc nào cũng đè đầu cưỡi cổ tôi, cô luôn ngồi vững vị trí thứ nhất, khiến tôi về nhà lần nào cũng ngẩng đầu không lên, bị bố mẹ mắng! Bọn họ thậm chí còn bảo tôi đừng chỉ lo học hành, phải giữ quan hệ tốt với bạn học, đến lúc đó tìm một đứa có điều kiện tốt, làm bồ nhí cho bố bạn học rồi từ từ leo lên!?”
Khương Nhiêu im lặng, đám người đứng xa nghe lén càng im lặng hơn. Lục Phong, Ngụy Đô Linh và mọi người sợ Khương Nhiêu bị hại, nhưng cũng vì tò mò, nên lén đi theo, đứng từ xa nghe lén.
Thua kém người khác thì trách người ta quá ưu tú, đầu óc kiểu gì vậy?
Hơn nữa hình như Khương Nhiêu vẫn luôn đứng nhất, còn Vương San San là học sinh chuyển trường đến sau mà thôi! Cô ta đạt thứ nhất ở trường cũ, chỉ có thể nói là trường đó vốn dĩ thành tích không cao, nên mới để cô ta thi được thứ nhất, đúng không?
Quả nhiên bố mẹ cô ta cũng chẳng phải hạng người gì tốt đẹp, chuyển con đến trường đông người giàu lại còn nghĩ đến chuyện để con mình đi câu dẫn bố bạn học??? Còn làm bồ nhí cho bố bạn học nữa??? Đúng là nghĩ ra được cả những chuyện đó!
Khương Nhiêu và Lục Phong lúc này không hẹn mà cùng nhớ đến chuyện của người bên cạnh mình, chính là chuyện của ông bố tồi tệ của Lục Phong và bà vợ hiện tại Tề An Nhiên. Nhưng Tề An Nhiên dù sao cũng đã trưởng thành, là sinh viên đại học, còn Vương San San vẫn là học sinh cấp ba cơ mà!
Bất quá chuyện gia giáo này đúng thật một trời một vực, Tề An Nhiên và Tề Hạ là chị em ruột, chị gái hồi đại học đã làm bồ nhí cho nhà giàu, em trai hồi đại học làm bạn trai nhỏ cho phú bà, đồng thời còn cặp kè với bạn học xung quanh... Chậc chậc chậc...
Con người ta, chỉ có những chuyện bạn không thể ngờ tới, chứ không có chuyện họ không dám làm, không làm được!
Nhìn thấy vẻ mặt lại hiện lên vẻ hóng hớt, lơ đãng của Khương Nhiêu, Vương San San rốt cuộc không nhịn được nữa, trực tiếp sụp đổ vừa khóc vừa gào, dường như muốn trút hết sự bất lực và phẫn nộ cuối cùng: “Khương Nhiêu! Tại sao chứ! Điều kiện của cô đã tốt như vậy rồi! Tại sao còn phải tranh vị trí thứ nhất với tôi! Dựa vào đâu mà cô học giỏi như thế! Dựa vào đâu cô có gia đình tốt như thế, dựa vào đâu?!”
Nước bọt của cô ta văng thẳng vào mặt Khương Nhiêu, khiến cô thấy buồn nôn, cũng không định tiếp tục dây dưa với cô ta nữa, dù sao những gì muốn nghe đều đã nghe được rồi.
“Vương San San, cô đúng là xấu người hay sinh sự, dù không có tôi thì vị trí thứ nhất cũng không đến lượt cô đâu. Thành tích của mình thế nào, chính cô không rõ à? Cô chỉ miễn cưỡng lọt vào top 10, tôi bỏ xa cô hơn 30 điểm, cô đúng là không có chút tự biết mình nào! Cô với bố mẹ cô đúng là một nhà, cả nhà đều xấu mà cứ thích mơ đẹp!”
“Nhưng tôi cảm thấy có một chuyện không thể không nói, bố mẹ cô đúng là nghĩ cũng đẹp thật đấy. Nhà người ta có tiền, dù có tìm bồ nhí cũng sẽ không tìm một đứa mặt đầy tàn nhang, môi như cái xúc xích, mắt còn nhỏ như hạt đậu xanh đâu! Thẩm mỹ kiểu gì mới biến thái đến vậy chứ? Haha!”
Nói xong Khương Nhiêu không nhịn được bật cười lớn.
Đám người phía sau cũng có chút không nhịn được mà phụt cười.
“Cô!!! Khương Nhiêu! Tôi muốn giết cô! Tôi muốn giết cô!! Aaaa Khương Nhiêu!!...” Vương San San đã tức điên lên, vừa hét vừa điên cuồng vung cánh tay muốn túm lấy Khương Nhiêu, đợi Khương Nhiêu buông tay ra để kéo cô cùng rơi xuống.
Lúc này ánh mắt Khương Nhiêu lạnh đi, đột nhiên dùng giọng chỉ đủ hai người nghe, nói với Vương San San: “Cô đoán ra rồi đúng không? Đúng vậy, là vì cô ta.”
Vừa nói Khương Nhiêu vừa nhìn chiếc nhẫn ngọc màu đỏ máu trên tay mình, Vương San San lúc này cũng hiểu Khương Nhiêu đang nói gì, đang mừng thầm, không ngờ mình đoán trúng thật rồi!
Nào ngờ giây tiếp theo, Khương Nhiêu trực tiếp nói ra một câu cuối cùng khiến cô ta không kịp phản ứng đã ngỏm: “Vậy thì sao chứ? Cô cứ mang theo bí mật này, vĩnh viễn không thể nói ra nữa.”
Ngay sau đó Khương Nhiêu buông tay đang túm áo Vương San San ra, hướng về phía vách núi quăng mạnh, Vương San San cứ thế như một con búp bê vỡ bị ném bay ra ngoài!
Niềm vui xen lẫn nỗi buồn quá độ cùng tiếng gào khản đặc đã khiến thể lực Vương San San sớm cạn kiệt, thêm vào những cú sốc tâm lý hết lần này đến lần khác, và lời đe dọa mơ hồ cuối cùng, khiến cô ta còn chưa kịp phản ứng để túm lấy Khương Nhiêu, thì đã bị ném bay xuống vực sâu.
Tuyệt vọng, không cam lòng... nhưng tất cả rất nhanh đều kết thúc!
Người không chọc vào tai họa thì sẽ không chết! Làm người làm việc, nếu cứ mãi tìm nguyên nhân ở người khác thì sẽ dậm chân tại chỗ, nhưng nếu lúc nào cũng tìm nguyên nhân ở bản thân thì sẽ lại quá sợ làm sai, bước chân càng ngày càng nhỏ.
Cho nên chúng ta cần tìm nguyên nhân từ nhiều phía, quá hướng nội hay quá hướng ngoại đều không nên, nếu không tư tưởng rất dễ trở nên méo mó, bị lòng đố kỵ và phẫn nộ chiếm trọn, đánh mất chính mình.
Khương Nhiêu quay lại, nhìn thấy Lục Phong và mọi người từ một bên đi ra cũng không bất ngờ, cô sớm đã cảm nhận được có người xung quanh.
Mọi người cùng quay về, lớp trưởng cũng không để ý đến chuyện Vương San San đã biến mất, nhưng Tô Dĩ Thành và Thẩm Diệc Thần lại ngờ ngợ đoán được điều gì đó. Thẩm Diệc Thần sợ hãi đến mức không dám lại gần Khương Nhiêu, nỗi sợ của anh ta với Khương Nhiêu lúc này đã đạt đến đỉnh điểm.
Còn Tô Dĩ Thành thì mang ánh mắt dò xét, tò mò, thi thoảng lại nhìn về phía Khương Nhiêu.
Nước lũ dưới chân núi đã rút gần hết, mọi người tiếp tục xuất phát về hướng thành phố D, quyết định sẽ xuống biển từ đó.
Vừa đến thành phố D, Khương Nhiêu và mọi người đã cảm thấy nơi này hình như có gì đó hơi khác lạ. Xác thây ma trên đường không nhiều, cũng có thể đã bị nước lũ cuốn đi, nhưng cũng đâu thể ít đến mức này, thậm chí gần như không có xác nào. Lục Phong, chú họ và mọi người cũng phát hiện ra điều đó, bắt đầu cẩn thận, cho rằng có thể nơi này đã có người xử lý qua.
Khương Nhiêu cố gắng hồi tưởng, chẳng lẽ gần đây đã có căn cứ được xây dựng sao?
Khương Nhiêu nhớ kiếp trước, thời điểm này, hình như gần đây không hề có căn cứ nào được xây dựng cả?
Thế là mọi người tiếp tục đi tới, không xa liền nhìn thấy một nhóm người đang dọn dẹp xác thây ma trên mặt đất, có mấy dị năng giả hệ hỏa, trực tiếp thiêu hủy mấy thứ như xác thây ma bị nước lũ ngâm dưới đất.
Nhìn thấy một thứ khổng lồ xuất hiện gần đó, mọi người đều giật mình! Vội vàng lui ra rất xa.
