Chương 92: Bạch Chính Đình cao 1m90
Khương Nhiêu đương nhiên nhận ra vẻ biến sắc rõ rệt của Bạch Châu, vội lên tiếng: “Đây chính là chuyện rắc rối mà tôi muốn nói với anh đấy! Lúc chúng tôi cứu được họ thì họ đã ở trong tình trạng này rồi.”
Nghe vậy, đôi mày Bạch Châu có giãn ra đôi chút, nhưng chưa hẳn đã tin lời cô.
Khương Nhiêu nhìn quanh một vòng, nơi đây người qua kẻ lại, ồn ào thế này quả thực không hợp để bàn chuyện.
Bạch Châu hiểu ý ngay, nói: “Mọi người đi theo tôi.”
Dứt lời, anh vừa dẫn Khương Nhiêu và những người đi cùng vào bên trong, vừa dặn người lính đưa họ vào lúc nãy: “Anh sắp xếp cho nhóm người sống sót phía sau trước đi, tôi đưa họ vào trong trước.”
Nói xong, anh ngoái lại nhìn Khương Nhiêu một cái. Khương Nhiêu gật đầu, hiểu rằng không nên đưa quá nhiều người vào khu vực riêng của anh.
Bạch Châu dám dẫn họ vào bên trong vì tự tin thực lực của mình đủ mạnh, không hề sợ hãi. Dù sao anh đã đạt cấp 8, muốn xử đẹp mấy gã dị năng giả cấp 6, 7 ngoài kia cũng chẳng khó.
Một lúc sau, cả nhóm đã vào tới căn phòng trong cùng. Căn phòng không quá rộng, nhưng rất sạch sẽ và gọn gàng.
Giữa phòng có một chiếc bàn dài, chắc là dùng để họp. Phía sau là một chiếc giường nghỉ tạm, bên cạnh còn có khu vệ sinh cá nhân.
“Mời mọi người ngồi. Không biết chuyện rắc rối cô Khương vừa nhắc tới rốt cuộc là thế nào?”
Bạch Châu ánh mắt sâu thẳm. Câu hỏi nghe qua có vẻ đơn giản, nhưng lại mang thứ áp lực như đang thẩm vấn phạm nhân.
Cứ như thể cô dám nói một câu dối trá, lưỡi dao sẽ lập tức kề tới cổ.
Người làm quan, làm cảnh sát, hay nắm quyền lâu ngày, trên người thường tự toát ra một loại khí thế uy áp. Cảm giác uy áp đến mức không động đậy được mà tiểu thuyết võ hiệp hay miêu tả, ngẫm kỹ thì cũng không phải không có thật, chỉ là không đến mức làm người ta đứng im hoàn toàn thôi.
Khương Nhiêu ngồi xuống đối diện Bạch Châu, những người khác ngồi hai bên cô.
Nhìn thẳng vào Bạch Châu, Khương Nhiêu nghiêm túc kể lại toàn bộ mọi chuyện liên quan đến Ishii và Tiêu tiên sinh.
Bạch Châu nghe xong, tức giận không thôi!
Nhưng ngay sau đó, anh lại nhíu mày, hồi lâu không nói một lời. Căn phòng tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi, đối lập hẳn với sự ồn ào bên ngoài.
Mãi sau, Bạch Châu mới lên tiếng: “Chuyện này đúng là hơi rắc rối thật. Mấy vị đi với tôi, tôi cần bàn với ông nội một chút.”
Lão gia tử mà Bạch Châu nhắc tới chính là ông nội anh – một vị thủ trưởng vừa về hưu chưa lâu.
Hồi trẻ, Bạch lão gia tử là một chàng trai đầy nhiệt huyết. Nhà nghèo, mấy anh em ruột thịt đến nỗi phải thay nhau mặc chung một chiếc quần mới có đồ ra đường. Nhưng sau này có duyên được đi lính, nhờ sự nhanh nhạy và quả đoán, ông nhiều lần lập công trên chiến trường, chẳng bao lâu đã từ một anh lính quèn thăng lên trung đội trưởng, rồi đại đội trưởng, tiểu đoàn trưởng…
Hoàn toàn dựa vào nỗ lực của bản thân để vươn tới đỉnh cao.
Sau này, ông được vị thủ trưởng cũ coi trọng, gả cô con gái cưng cho ông. Nhờ nhà vợ chống lưng, ông ngồi vững ở chức vụ cao, nhưng vẫn không quên lí tưởng ban đầu, luôn vì dân mưu phúc lợi.
Khi tận thế ập đến, Bạch lão gia tử không chút do dự, lập tức tổ chức quân đội dưới quyền, vừa xây dựng nơi trú ẩn, vừa sai người đi khắp nơi cứu trợ người sống sót.
Vì vậy, căn cứ Bách Sơn có thể coi là một trong những căn cứ được dựng lên nhanh nhất thời bấy giờ.
Dưới sự dẫn đường của Bạch Châu, cả nhóm đi thẳng xuống tầng hầm thứ hai.
Vừa xuống tới nơi, có thể cảm nhận rõ rệt rằng trên mặt mọi người ở đây hầu như chẳng ai mang vẻ u sầu. Ai nấy đều tươi cười, tràn đầy hy vọng vào cuộc sống.
Có người đang trồng trọt, có người chế biến thực phẩm, làm đồ thủ công, ai nấy đều bận rộn. Dường như ở nơi này, một trật tự nào đó đã được lập lại, không ai còn mê man mất phương hướng.
Mấy tầng hầm được thiết kế theo hình tròn, chính giữa bỏ trống để trồng trọt, xung quanh xếp các loại phòng ốc.
Cả nhóm đến căn phòng cuối cùng của tầng hầm hai. Bước vào, giữa chiếc ghế sofa là một ông cụ tóc hoa râm, ngồi thẳng lưng đĩnh đạc. Một tay ông cầm khẩu C96 kiểu cũ – thứ vũ khí đầy năm tháng, sơn đã bong tróc nhiều chỗ nhưng vẫn được lau chùi bóng loáng. Tay kia ông đang cầm một chiếc khăn tay trắng, tỉ mỉ lau chùi khẩu súng.
C96 chính là chiến lợi phẩm cụ Bạch thu được từ tay một sĩ quan địch trong một trận chiến nổi tiếng năm xưa. Từ đó, ông luôn mang nó bên người. Mỗi lần đến thời khắc sinh tử, chính lão bạn già này đã cứu mạng ông, giúp ông bao lần thoát khỏi lưỡi hái tử thần.
Với cụ Bạch, khẩu C96 này không đơn thuần là một khẩu súng, mà còn là ân nhân cứu mạng và minh chứng cho vinh quang của ông!
Thấy có người gõ cửa bước vào, cụ Bạch ngẩng đầu lên nhìn. Ngoài cháu trai ra, lại còn mấy gương mặt xa lạ.
Cụ bèn cất súng đi, nhìn mọi người rồi mời họ ngồi. Lúc này, bà cụ trong bếp cũng thò đầu ra, thấy đông người thì chào hỏi vài câu, rót nước mời mọi người rồi quay vào làm cơm tiếp.
Mọi người vừa ngồi được một lúc, bên ngoài vội vã bước vào một người đàn ông. Không ai khác, chính là bố của Bạch Châu, con trai cả của Bạch lão gia tử – Bạch Chính Đình.
Bạch Chính Đình giống cụ Bạch như đúc, cao to vạm vỡ, chiều cao lên tới 1m90. Đám cơ bắp giấu dưới lớp áo gần như muốn phá áo mà ra. Dù đã gần sáu mươi, trông ông chẳng hề có vẻ gì là một ông lão.
Vừa bước vào, cả căn phòng như chật chội hẳn đi. Mãi đến khi ông gật đầu chào hỏi mọi người rồi ngồi xuống, không gian mới như rộng rãi trở lại.
Ngồi xuống, Khương Nhiêu và những người đi cùng lại kể sơ qua những chuyện Tiêu tiên sinh và Ishii đã gây ra. Mọi người nghe xong, lòng đều vô cùng phức tạp.
Nhưng Bạch lão gia tử lập tức hạ lệnh: “Mấy người phụ nữ mang thai này, từ giờ phải cách ly từng người một. Mỗi phòng cần ít nhất hai dị năng giả cấp 6, 7 túc trực, thay phiên nhau theo chế độ ba ca liên tục 24/24. Mỗi tổ, mỗi người đều phải trang bị bộ đàm, giữ liên lạc thường xuyên!”
Cụ vừa dứt lời, Bạch Châu đã lập tức nhắn tin cho người lính từng dẫn Khương Nhiêu vào, yêu cầu đưa các thai phụ tới khu Tây tầng hầm một, thông báo đầy đủ theo đúng yêu cầu của lão gia tử. Anh còn cẩn thận nhấn mạnh rằng phải chăm sóc họ chu đáo, không được coi họ như tù nhân, đồng thời báo cho bộ phận y tế chuẩn bị mấy bác sĩ sản khoa trực ban.
Bạch lão gia tử nghe cháu trai dặn dò, hài lòng gật đầu, rồi quay sang nhìn con trai cả.
Bạch Chính Đình chẳng thấy có gì đáng nói. Ông vốn là người thô kệch, làm sao mà nghĩ tới những chi tiết tỉ mỉ như thế.
Những người sống sót còn lại do Khương Nhiêu mang tới, chắc chắn trong đó sẽ có vài kẻ ngổ ngáo. Cho nên phải sắp xếp đám đàn ông đi khai hoang ngoài kia, để họ làm đủ việc nặng nhọc, làm đến kiệt sức thì tự khắc không còn hơi sức đâu mà gây chuyện.
Trước tận thế, vật chất đầy đủ, không ít người chưa từng làm việc nặng thực sự. Dù có ngổ ngáo đến đâu, một khi đã làm những việc tốn sức thật thì cũng sẽ mệt lử, chẳng còn hơi sức sinh sự. Còn nếu thật sự không được, họ cũng tuyệt đối không dung túng, không thể để một con sâu làm rầu nồi canh.
Đúng lúc mọi người vừa bàn bạc xong, điện thoại đột nhiên reo lên. Đầu dây bên kia báo rằng một thai phụ vừa bị nhốt vào phòng có dấu hiệu không ổn. Chưa dứt lời, bên kia đã vang lên một trận hét lớn hỗn loạn.
Mọi người lập tức biết đã xảy ra chuyện!
Bạch Chính Đình dẫn đầu, cả nhóm vội vã chạy xuống tầng hầm một.
Vừa đặt chân xuống, họ đã nghe thấy một trận ồn ào hỗn loạn. Mọi người lập tức chạy về phía phát ra tiếng động.
