Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trùng Sinh: Ta Có Không Gian, Tích Trữ Vật Tư Sống Qua Thiên Tai > Chương 16

Chương 16

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 16 có bản audio.

“Cô nương, tiểu dương tử bắt về rồi, cô xem đi”

Bốn con cừu non, ốm nhom, trên người còn hồng hồng, trông cũng đáng yêu, chắc mới sinh được ít lâu. Vậy là giờ đã có cừu sống rồi.

Cô để sư phụ bắt đầu chất hàng lên xe, còn mình thì bỏ mấy con cừu nhỏ lên xe tải nhỏ của mình, ngồi trên xe ăn hạt dẻ chờ họ chất xong.

Nhìn tình hình này, chạy ba chuyến là xong hàng cho ba cửa hàng, tầm trưa là xong, chiều lại đi mua thêm một đợt đồ ăn ngon.

Đợi họ chất xong, Cửu Ly lái xe ra khỏi khu chợ đầu mối, chiêu cũ dùng lại, thu hết vào không gian. Trời nóng sợ thịt hỏng, không dám nán lại, vội đi thanh toán hai cửa hàng còn lại, rồi đến nhà máy lấy hàng. Cho mèo uống sữa xong, thả vào không gian, không cho chạy theo nữa. Ngoài trời nóng quá, sợ nó bị nhiệt.

Chỉ là thời gian chờ chất hàng hơi lâu, làm xong hết đã hơn 12 giờ trưa. Trả xe cho ông chủ, cô lại lái chiếc xe tải nhỏ của mình đến phố ẩm thực.

Trời nóng, ăn không ngon miệng lắm, nhưng vẫn thấy đói. Cả phố toàn quán nướng, ban ngày hơi vắng vẻ. Cô tiện vào một quán ăn, trang trí theo phong cách ngoại quốc, trông cũng được. Gọi một phần đùi cừu nướng, ít xiên nướng, sữa chua, với một chai nước lạnh.

Cừu ở đây cắn một miếng là nước chảy ra, ngon thật. Nhìn menu thấy có cả cừu nguyên con nướng, canh cừu hầm thanh. Mùa hè ăn cừu có thể hơi nóng, nhưng đến mùa đông thì đúng là món ngon trời ban. Húp một ngụm canh cừu, cả người ấm từ trong ra ngoài, mà thịt bò cừu nhiều protein, ăn ngon mà không sợ béo.

“Phục vụ, quán anh một ngày nướng được bao nhiêu con cừu nguyên con?”

“Cái này tôi phải hỏi bếp mới biết, tôi không rõ lắm.”

“Vậy anh đi hỏi giúp tôi.”

Canh cừu thì cô không định gọi, trong không gian có nhiều cừu vừa mổ lắm. Cô tính đợi mua hàng xong, dành một khoảng thời gian ở nhà làm đồ ăn, lúc đó tự hầm là được. Ở ngoài mua toàn mấy món làm phiền phức, với mấy món cô không biết làm.

“Cô ơi, hôm nay chúng tôi chuẩn bị 40 con cừu nguyên con nướng, nhưng đều là khách gọi rồi mới nướng.”

“40 con tôi lấy hết, anh cho bắt đầu nướng đi. Nướng xong thì cắt thịt ra, đóng hộp, từng phần một.”

“Vâng vâng, tôi đi xuống bếp đặt ngay.”

Ăn xong, trả tiền, tối đến lấy.

Lái xe dạo quanh phố ẩm thực, thấy chỗ nào hứng thú thì xuống xe. Cô phát hiện một cửa hàng bán đồ từ sữa.

Kẹo sữa, phô mai, sữa chua, sữa sợi, táo tẩm sữa, da sữa khô... đủ loại sản phẩm từ sữa. Cô nếm thử từng loại, trừ món sữa đông hơi khó ăn, còn lại đều ngon, lấy hết! Đều là sữa địa phương, vị sữa rất đậm, ăn là biết. Bảng thành phần rất sạch, chỉ có nguyên liệu thô, không chất phụ gia.

Tổng cộng 2 triệu tệ, hơi đắt thật. Nhưng đồ thuần tự nhiên, ăn mới yên tâm, cô thích.

Lại bao sân một cửa hàng chuyên bán óc chó! Ăn bổ não, chống oxy hóa, chống lão hóa, đây là đồ tốt mà, cô rất cần. Óc chó giấy ở đây nổi tiếng cả nước. Cô bảo ông chủ đóng gói hết tất cả sản phẩm trong cửa hàng: óc chó, nhân óc chó, bánh óc chó... Thanh toán 200 nghìn tệ rồi đi.

Còn một cửa hàng bán hạt dinh dưỡng, đủ loại hạt đóng gói, cũng lấy hết.

Ông chủ cười muốn xỉu, mấy hôm nay không bán được gì, hôm nay bán một phát ăn cả năm. Sau khi cô đi, cả phố ẩm thực đồn nhau, có một cô gái trẻ đến phố này tiêu tiền như rác, ai cũng mong ngóng khi nào gặp lại cô để “bao sân”.

Dạo phố cả buổi chiều, cuối cùng đến nhà hàng lấy cừu nướng, rồi lái xe đến mỏ than, bắt đầu sự nghiệp chở than của mình. Còn 14 chuyến nữa, kiên trì là thắng lợi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi