Cô gọi hết những món mình thích, cuối cùng tìm một quán nướng ngồi xuống.
Gọi mấy xiên nướng, một phần cơm chiên trứng, một chai coca lạnh, đó là bữa tối tiêu chuẩn của cô.
Ăn xong, cô lần lượt nhận mấy món ăn vặt vừa gọi, nhân lúc trời tối tìm một góc khuất không ai chú ý để thu vào không gian, rồi bắt taxi về khách sạn.
Sau khi tắm xong, cô nằm trên giường, chợt lóe người vào không gian. Mấy ngày không vào, cô phát hiện không gian lại thay đổi! Diện tích bãi cỏ mở rộng, có vẻ như lớn gấp đôi so với trước! Cô lại đi dạo một vòng quanh không gian, những chỗ khác không có gì thay đổi, chỉ có bãi cỏ là lớn hơn. Điều này càng khiến cô tin chắc rằng đất này chắc chắn có thể trồng được thứ gì đó.
Càng nghĩ càng hứng thú, nói làm là làm, dù sao hạt giống cũng có rồi, giờ thử ngay.
Từ kệ hạt giống, cô chọn loại cải thìa dễ trồng. Cải thìa có chu kỳ sinh trưởng rất ngắn, thường trồng khoảng 20 ngày, khả năng thích nghi cao, thêm việc không gian lại có nhiệt độ ổn định, lại tưới thêm nước suối linh khí, chắc có thể rút ngắn được một nửa thời gian. Nhưng đó cũng chỉ là dự đoán của cô, cụ thể vẫn phải thử mới biết.
Cô là người mới trồng trọt, không sao, từ từ học. Cô tham khảo video trồng cải thìa trên điện thoại, thấy có vẻ đơn giản, chỉ cần gieo hạt vào đất, tưới nước là được.
Cô chọn một góc nhỏ của bãi cỏ, trước tiên nhổ cỏ ở chỗ đó, rồi xới đất cho tơi, gieo hạt vào. Lần đầu trồng, cô không biết gieo bao nhiêu là vừa, nên tiện thể gieo cả túi. Dù sao cũng sẽ có cây chết, làm vậy thì tỷ lệ sống sẽ cao hơn.
Cô tìm một vật đựng nước, ra sông lấy một ít nước suối linh khí tưới lên đất.
Sau một loạt thao tác, cô hài lòng nhìn lại, không tệ! Trông cũng ra dáng. Vài ngày nữa sẽ biết có thành công hay không.
Làm xong, cô ôm mèo ra khỏi không gian. Nằm trong chăn, cô vẫn không hiểu tại sao bãi cỏ trong không gian lại đột nhiên mở rộng? Chắc chắn phải có cơ duyên gì đó. Trong các tiểu thuyết khác, không gian thường được nâng cấp bằng ngọc bội, vàng bạc gì đó, còn không gian của cô thì sao? Cô nhìn lại mấy món trang sức của mẹ để trong không gian lúc trước, trong đó cũng có phỉ thúy, ngọc bội gì đó, nhưng vẫn nằm nguyên đó, không gian không hề hấp thụ.
Xem ra vàng bạc, ngọc bội chắc chắn không phải là thứ có thể nâng cấp không gian của cô.
Cô nghĩ đủ mọi khả năng, vẫn không thể hiểu nổi, rồi nghĩ mãi mà ngủ lúc nào không hay...
8 giờ sáng, cô bị đồng hồ báo thức đánh thức. Một người một mèo ăn sáng trong phòng, cô gọi điện cho nhà máy cát vệ sinh cho mèo ở thành phố S, hỏi xem có sẵn 100 tấn cát vệ sinh không. Bên kia nói có thể giao hàng bất cứ lúc nào. Cô đặt cọc 1 triệu tệ, yêu cầu họ chất lên xe chở đến hiệu thuốc nhà Tiểu Lưu.
Sau đó, cô đến hiệu thuốc nhà Tiểu Lưu.
“Cháu chào bác, cháu là đồng nghiệp của Tiểu Lưu, người nhờ bác mua giúp thuốc trước đây chính là cháu.”
“Ồ ồ, cô gái này vừa xinh đẹp lại vừa tốt bụng. Tiểu Lưu có kể với bác, cháu còn là sếp của nó nữa. Hôm nay gặp mặt, trông cháu cũng xấp xỉ tuổi con bác thôi, sao mà giỏi thế!”
“Dạ, cháu lớn hơn Tiểu Lưu bốn tuổi ạ. Tiểu Lưu cũng rất giỏi giang và cầu tiến mà.”
“So với cháu thì vẫn kém xa. Bác càng nhìn con bé càng thấy thích.” Mẹ Tiểu Lưu nắm tay Cửu Ly nói mãi, khen đến mức cô ngại ngùng. Một mặt cô lại đang vội, đành phải đánh trống lảng, bác ấy nhiệt tình quá... cô không chịu nổi.
“Bác ơi, người đến lấy hàng vẫn còn đợi ạ. Bác đưa cháu địa chỉ kho và chìa khóa, cháu tự đến là được.”
“Bác đưa cháu đi, cháu lạ nước lạ cái, chỗ đó cũng không xa đây lắm, nhưng hơi khuất, phải đi vòng vèo trong ngõ.”
“Không sao đâu bác, khỏi phiền bác, đi đi lại lại cũng mệt. Bác còn phải trông cửa hàng, cháu bắt taxi đến đó là được.”
“Thôi được, vậy trưa nay sang nhà bác ăn cơm nhé, bác nấu cho cháu món ngon.”
“Hihi, cháu cảm ơn bác, nhưng thôi khỏi ạ, chắc cháu phải loay hoay đến mấy giờ cũng không biết.”
“Vậy thôi, có việc gì thì gọi điện cho bác, rảnh thì sang nhà bác chơi nhé.”
“Vâng ạ, cháu chào bác.”
