Bên trong, cô nhìn ngó khắp nơi, dạo một vòng khá lâu, khi ra ngoài nhìn điện thoại mới phát hiện thời gian chẳng hề trôi chút nào! Nói cách khác, đây là một không gian thời gian ngưng đọng.
Cô vội mở tủ lạnh lấy một quả táo, cắn một miếng rồi đặt lại vào, sáng mai lấy ra xem có bị thâm không, biết được không gian có bảo quản được không, điều này liên quan đến việc tích trữ vật tư!
Giờ đã có không gian, chuyện mua sắm số lượng lớn không cần vội, với lại mấy ngày lễ lớn này, khắp nơi ở Tung Của đều đông đúc, tích trữ hơi bất tiện, nhưng thời gian mấy ngày này không thể lãng phí!
Có không gian, ra nước ngoài tiện hơn nhiều. Xin visa giờ chưa kịp, cô tra thử những nước được miễn visa, dù sao thì cứ vơ vét lợi ích từ nước ngoài, càng nhiều càng tốt, chút cảm giác tội lỗi đó không có đâu.
Chọn nước S, một nước ít người biết đến, du lịch bình thường chẳng ai đến đây, nhưng dầu mỏ ở đây rẻ lắm. Trong nước không thể mua xăng với số lượng lớn, nhưng ở đây thì không vấn đề gì, khắp nơi đều có dân buôn dầu, chuyến này đáng đi!
Nói đi là đi, cô đặt vé máy bay 3 giờ chiều ngày kia.
Nhắn tin cho dượng lớn: "Dượng lớn à, dượng nhỏ dạo trước liên lạc riêng với cháu muốn mua cổ phần của cháu, cháu suy đi tính lại cũng định bán. Giờ cháu cũng muốn mở rộng studio của mình, dù sao còn trẻ, muốn tự khởi nghiệp. Giá dượng nhỏ đưa cũng được, mình là người nhà cả, bán cho ai cũng vậy, nên báo dượng một tiếng."
Tin nhắn tương tự cũng gửi cho dượng nhỏ.
Hai người này bao năm nay âm thầm đấu trí đấu dũng, đều muốn giành quyền kiểm soát công ty, 20% cổ phần trong tay cô đặc biệt quan trọng, ai có được sẽ thắng áp đảo, nên trước đây hai người thường lén tìm cô.
Gửi tin nhắn xong, dượng nhỏ gọi điện thẳng tới: "Tiểu Cửu à, cổ phần của cháu dượng lớn trả bao nhiêu? Bán cho dượng nhỏ đi."
"Được thôi, dượng lớn trả cháu 8 ức, dượng nhỏ định trả cháu bao nhiêu?"
"Tiểu Cửu đừng vội, đừng đồng ý với dượng lớn vội, để dượng nhỏ bàn với dì nhỏ, lát nữa gọi lại cho cháu."
"Vâng vâng, dượng nhanh lên nhé, dượng lớn lại gọi cháu rồi."
Dì nhỏ Trương Hoan là người phụ nữ rất tinh ranh, việc lớn nhỏ trong nhà đều do dì quyết định.
Dượng nhỏ cúp máy liền kể chuyện cổ phần cho dì nhỏ nghe: "Hoan Hoan à, 8 ức này là giá thị trường hiện tại, nếu vượt quá giá này, ít hơn một chút thì thôi, nhưng nhiều hơn thì quá lớn."
Trương Hoan hừ lạnh một tiếng: "Trước đây bảo nó bán nó không bán, giờ thì hay rồi, ông cả bên kia cũng nhìn chằm chằm, con bé chết tiệt này chắc muốn hét giá trên trời. Mua thì chắc chắn phải mua, lần này phải có bằng được!
Chỉ là tiền không đủ, đành phải động đến của hồi môn để dành cho Giai Giai."
"Chuyện đó không sao, mấy tháng nay em chịu khó thắt lưng buộc bụng, sắp đến cuối năm có cổ tức là có thể thở được."
Phía bên kia, dượng lớn gọi điện tới, nói y hệt lời dượng nhỏ. Được rồi, tiếp theo chỉ cần chờ điện thoại của hai người.
Đối với cô mà nói, thật ra bán cho ai cũng được. Từ khi cha mẹ mất, người đi rồi tình cũng nguội, những người gọi là họ hàng này bỗng dưng cắt đứt liên lạc, ngay cả hỏi han thăm nom thường ngày cũng không có, chẳng khác gì người lạ. Tình người mỏng như tờ giấy, chính là như vậy.
May mà cô từ nhỏ đã là người độc lập, một mình không vướng bận cũng tốt. Trong thời đại tận thế này, tình cảm là thứ có thể giết người, ai không nợ ai, mỗi người tự lo cho mình, vậy là tốt rồi.
Vào phòng tắm ngâm mình, nhìn bản thân trong gương, cô bất giác mỉm cười. Khuôn mặt trắng trẻo mịn màng, mái tóc dài hơi xoăn chấm ngực, gương mặt tinh xảo, khác hẳn với khuôn mặt cô trong 5 năm lưu lạc ở thời tận thế, thật là trời vực khác biệt! Thật tốt.
Nằm trong bồn tắm, bọt xà phòng bao phủ khắp người, nhiệt độ nước 45 độ thật dễ chịu, cảm giác đã lâu không có, Cửu Ly thở ra một hơi.
Tiếng chuông điện thoại lại reo lên leng keng.
